Bên ngoài im ắng đến lạ thường, đêm đã về khuya, chỉ còn nghe thấy tiếng côn trùng rả rích.
Thù Lệ ra sức đập vào cửa sổ, đôi bàn tay đã sưng đỏ vì va chạm mạnh nhưng tuyệt nhiên không nghe thấy tiếng người đáp lại. Trong phòng tối đen như mực, dù nàng có cố căng mắt ra nhìn cũng chẳng tìm thấy lấy một tia sáng mỏng manh.
Nàng vốn dĩ không phải kẻ gan dạ, cảnh tượng trong mộng những ngày qua đã đủ khiến nàng hồn xiêu phách lạc, nay lại thêm một vố này, nàng chẳng còn màng đến lễ nghi gì nữa, cứ liên tục đập cửa kêu gào ra bên ngoài, hy vọng có ai đó phát hiện ra mình.
Tại chính điện của điện Thừa Minh, hương Long Diên từ lư hương tỏa ra vài làn khói mỏng. Cả đại điện tĩnh lặng như tờ, cung nhân đứng đúng vị trí của mình, ai nấy đều cúi gằm mặt, không dám liếc mắt nhìn lên phía trên dù chỉ một lần.
Ở vị trí cao nhất, Tiêu Thần khẽ khép hờ mắt, lười biếng tựa vào thành ghế, ngón tay chầm chậm mân mê chiếc nhẫn ban chỉ bằng bạch ngọc, dường như đang chờ đợi điều gì.
Một lát sau, có người vội vã bước vào, tiến về phía Tiêu Thần. Kẻ đó ghé sát tai Ngài hạ thấp giọng bẩm báo điều gì đó. Tiêu Thần mở mắt, vẻ mặt không chút biến đổi, im lặng hồi lâu rồi khẽ gật đầu.
"Nô tì... nô tì tham kiến Bệ hạ." Lòng bàn tay Thù Lệ sưng đỏ, nàng gượng dậy hành lễ với Tiêu Thần.
Tiêu Thần không cho miễn lễ, hắn nhìn chằm chằm vào dáng vẻ nhếch nhác của nàng lúc này, rồi lẳng lặng dời mắt đi. Từ Khang hiểu ý Ngài, liền cất tiếng: "Nô tỳ này, tại sao ngươi lại xuất hiện trong thư phòng của Bệ hạ?" Từ Khang ngày thường luôn giữ vẻ ôn hòa, gặp ai cũng cười ba phần, nhưng một khi đã nghiêm nghị thì lại vô cùng đáng sợ.
Thù Lệ chưa từng thấy dáng vẻ này của lão, sợ tới mức rùng mình một cái, câu hỏi ấy mới lọt được vào tai nàng. Nàng theo bản năng đáp: "Bệ hạ... là lệnh của Bệ hạ..." Là Hoàng thượng hạ lệnh bắt nàng ở lại thư phòng cơ mà.
"Nói láo!" Từ Khang quát lớn ngăn lời nàng, nhìn trừng trừng: "Thư phòng là nơi trọng yếu, hạng như ngươi sao có thể tùy tiện vào? Huống hồ trời đã tối mịt, ai biết được ngươi có lén lút lấy cắp thứ gì bên trong hay không."
Thù Lệ kinh hãi vô cùng. Nàng thừa hiểu cung nhân phạm lỗi trong cung sẽ có kết cục thảm khốc thế nào. Nghe lời Từ Khang, đầu óc nàng như đứt đi một sợi dây lý trí — rõ ràng, rõ ràng là Thu Lạn cô cô đã nói...
"Thu Lạn cô cô, là Thu Lạn cô cô nói với nô tì—"
Gương mặt nàng trắng bệch, đôi mắt đỏ hoe vì kinh sợ, tuổi đời còn nhỏ, lúc này dường như không thể kìm được nước mắt nữa, nàng hoảng loạn quỳ sụp xuống đất, đưa mắt tìm kiếm Thu Lạn.
"Ý ngươi là Thu Lạn giả truyền thánh chỉ?" Từ Khang không chịu buông tha, lại bồi thêm một câu: "Giả truyền thánh chỉ là đại tội tru di cửu tộc, ngươi phải suy nghĩ cho kỹ rồi hãy trả lời."
Giữa cơn hỗn loạn, Thù Lệ cuối cùng cũng chạm phải ánh mắt của Thu Lạn. Lúc này Thu Lạn cũng đã quỳ xuống, nhưng lại một mực phủ nhận lời Thù Lệ: "Nô tì chưa từng nói những lời đó, chắc hẳn là Thù Lệ cô nương nhớ nhầm rồi."
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-495035.jpg&w=256&q=75)
-328046.png&w=256&q=75)

-150561.jpg&w=256&q=75)