"Nhà cũ họ Chiến.
Liễu Tiêu Tiêu đứng trong phòng khách và để mặc xấp giấy tờ đó quăng thẳng vào mặt mình.
Dù khuôn mặt bị cạnh giấy sắc lẹm cứa đau điếng nhưng cô ta vẫn không dám lên tiếng, thậm chí còn chẳng dám cử động.
Cô ta cúi đầu khép nép đứng tại chỗ và nghe Nhâm Thanh mắng nhiếc giận dữ.
"Đồ ngu ngốc, trong bụng cô đã mang cốt nhục của Liên Thành thì tại sao còn đi tìm con tiện nhân đó? Sao còn để nó đâm trúng bụng? Mà cô bị thương ở đâu không được, tại sao cứ phải làm hại đến đứa bé?"
"Nếu đứa trẻ trong bụng cô còn thì tôi và Liên Thành có bị động như thế này không? Giờ cô thấy rồi đó, người đàn bà kia đang mang thai loại tạp chủng của Chiến Kiêu Thành, lại còn là thai đôi nữa. Đến lúc đám tạp chủng đó ra đời thì chúng sẽ là trưởng tôn của nhà họ Chiến, khi đó vị trí của Chiến Kiêu Thành sẽ càng vững chắc hơn!"
Nhâm Thanh dùng ánh mắt đầy căm hận nhìn chằm chằm Liễu Tiêu Tiêu, bà ấy chỉ hận không thể tát cho cô ta mấy cái.
Đồ ngu, đúng là loại ngu ngốc đến cả đứa trẻ cũng không giữ nổi!
Liễu Tiêu Tiêu mặt cắt không còn giọt máu, trong mắt hiện rõ vẻ hoảng loạn.
"Lúc ấy con không biết mình có thai, hơn nữa khi nhận được điện thoại khiêu khích của người đàn bà đó thì con nhất thời mất đi lý trí nên mới làm sai chuyện. Xin bà hãy tha thứ cho con lần này, sau này con đều sẽ nghe theo lời bà."
Nghe thấy lời này, Nhâm Thanh cười lạnh.
"Cô tưởng tôi không biết những tính toán trong lòng cô chắc? Chẳng qua cô muốn bắt cá hai tay, một mặt quyến rũ Liên Thành, mặt khác lại lôi kéo Chiến Kiêu Thành để bất luận sau này ai trong hai đứa trở thành gia chủ nhà họ Chiến thì cô vẫn có thể ngồi vững vị trí phu nhân."
Nhâm Thanh tiến lên vài bước rồi áp sát Liễu Tiêu Tiêu, giọng nói của bà ấy trở nên âm u đáng sợ.
"Nhưng bây giờ tôi có thể nói cho cô biết, cái loại gà mái không biết đẻ trứng như cô đã không còn tư cách làm người phụ nữ của con trai tôi nữa rồi. Cô chỉ có thể làm người đàn bà của Chiến Kiêu Thành và thay tôi canh chừng nó cho đến khi tôi đưa được Liên Thành ngồi lên vị trí gia chủ."
Nhâm Thanh ngồi lại xuống ghế sofa, bà ấy nhìn Liễu Tiêu Tiêu bằng ánh mắt vô cảm cùng giọng nói không chút hơi ấm.
Từ đầu đến cuối, khi nhắc đến đứa trẻ trong bụng Giang Vân Mị, bà ấy chỉ dùng đúng hai chữ: tạp chủng.
"Liễu Tiêu Tiêu, tôi nói cho cô biết, hễ cô dám nảy sinh ý đồ gì khác thì tôi có đủ cách để khiến cô sống không bằng chết. Ở nhà họ Chiến này, muốn làm chết một người dễ như trở bàn tay, nếu không tin cô cứ việc thử xem."
Nghe thấy lời cảnh cáo lộ liễu này, trái tim Liễu Tiêu Tiêu run rẩy.
Cô ta cúi đầu vâng dạ đồng ý mà chẳng dám do dự lấy một giây, bởi cô ta biết thủ đoạn của Nhâm Thanh xưa nay vốn luôn tàn độc.
Sau khi bước ra khỏi cửa nhà họ Chiến, Liễu Tiêu Tiêu ngẩng đầu lên và thay đổi hẳn vẻ khép nép lúc trước. Thần sắc cô ta trở nên tàn nhẫn, trong mắt càng loé lên tia sáng khát máu.
Giang Vân Mị, cô giỏi lắm, cô vậy mà lại mang thai con của Chiến Kiêu Thành! Hừ, cô tưởng cô có thể sinh nó ra sao?
Nghĩ đến đây, cô ta liền gọi một cuộc điện thoại.
"Giang Cẩn Tuyên, báo cho cô biết một chuyện, em gái cô mang thai rồi. Nó mang thai con của Chiến Kiêu Thành, chẳng mấy chốc sẽ dựa vào con mà thượng vị, sau đó cả nhà họ Giang các người sẽ trở thành đối tượng để nó trả thù."
"Không muốn thấy nhà họ Giang bị Giang Vân Mị hủy hoại sao? Được thôi, vậy thì chúng ta hãy bàn bạc kỹ hơn, dù sao chúng ta cũng có chung lợi ích mà đúng không?"
Cúp điện thoại, khóe miệng Liễu Tiêu Tiêu nở một nụ cười thâm độc.
Giang Cẩn Tuyên là chị gái của Giang Vân Mị, vốn là đại tiểu thư được nhà họ Giang cưng chiều hết mực nhưng lại là người hận Giang Vân Mị nhất.
Bởi vì ban đầu Giang Cẩn Tuyên là người có hôn ước với Chiến Kiêu Thành nhưng ngay trong tiệc đính hôn, Chiến Kiêu Thành lại ngủ với Giang Vân Mị.
Chiến Kiêu Thành đã đưa Giang Vân Mị đi trước mặt bao nhiêu người, từ đó về sau Giang Cẩn Tuyên đã trở thành trò cười lớn nhất trong giới danh viện Bắc Thành, nhà họ Giang cũng vì thế mà sa sút không phanh.
Kẻ khơi mào cho tất cả chuyện này chính là Giang Vân Mị, cho nên mượn tay nhà họ Giang để trừ khử cô chính là lựa chọn tốt nhất.
Liễu Tiêu Tiêu tính toán rất kỹ trong lòng, cô ta tuyệt đối không phải nghe theo lời Nhâm Thanh để làm việc cho bà ấy mà là vì tương lai của chính mình.
Sau khi đuổi Liễu Tiêu Tiêu đi, Nhâm Thanh không nghỉ ngơi mà rời khỏi phòng khách nhà phía Bắc để đi thẳng đến Đông viện.
Đông viện là nơi ở của Chiến Liên Thành, bà ấy vừa bước vào sân đã nghe thấy những âm thanh khó nghe truyền ra từ bên trong.
Bà ấy nhắm mắt thở dài một tiếng rồi chẳng nói lời nào mà ngồi xuống đình hóng mát trong sân để chờ đợi mọi chuyện kết thúc.
Hồi lâu sau, chỉ thấy hai cô gái trẻ đẹp từ bên trong đi ra với quần áo xộc xệch và trên người còn có vài vết thương.
Thấy Nhâm Thanh đang ở trong sân, sắc mặt hai cô gái biến đổi rồi vội vàng tiến lên quỳ xuống.
"Phu nhân, chúng con..."
"Mấy ngày nay hai đứa đều đang trong thời kỳ dễ thụ thai phải không?"
Nhâm Thanh lạnh giọng hỏi, bà ấy cau mày nhìn hai cô gái đang quỳ dưới đất với ánh mắt đầy chán ghét.
Một trong hai cô gái ngoan ngoãn trả lời: "Vâng ạ, chúng con đã đặc biệt đi bệnh viện kiểm tra rồi, bác sĩ nói mấy ngày này là dễ thụ thai nhất. Thiếu gia biết chuyện nên mới... mới nhất quyết bắt cả hai chúng con cùng hầu hạ anh ta."
Nhâm Thanh nghe xong cũng cảm thấy nghẹn một cục tức trong lồng ngực, bà ấy phẩy tay và người phụ tá trung niên đi sau đã tiến lên vung tay tát vào mặt mỗi cô gái vài cái.
"Đồ khốn khiếp, không biết sức khỏe thiếu gia không tốt sao? Vậy mà còn dám để thiếu gia lao lực như thế, các người chán sống rồi à?"
Hai cô gái bị đánh nhưng không dám hé răng, chỉ biết khúm núm bò trên mặt đất và đến thở mạnh cũng chẳng dám.
Hồi lâu sau, Nhâm Thanh mới lên tiếng.
"Đi mà tĩnh dưỡng cho tốt, nếu lần này có thể thành công mang thai thì tôi sẽ trọng thưởng, còn nếu không... loại vô dụng tôi giữ lại làm gì?"
Các cô gái lật đật bò dậy rời đi, Nhâm Thanh đứng dậy rồi ra hiệu cho người hầu đứng canh bên ngoài, còn bà ấy thì một mình bước vào phòng.
Trong phòng bừa bãi và tràn ngập mùi hương khiến Nhâm Thanh cực kỳ chán ghét.
Bà ấy kéo rèm cửa sổ rồi mở cửa ra để gió bên ngoài thổi vào, bấy giờ mới nhìn về phía người đàn ông đang nằm trên giường.
Đây chính là đứa con trai bà ấy yêu thương nhất - Chiến Liên Thành, người giống hệt bà ấy lúc còn trẻ. Lúc này anh ta đang nằm đó với đôi chân đã biến dạng nhưng điều đáng mừng là khả năng sinh sản của anh ta vẫn còn, vì vậy anh ta nhất định phải tranh đoạt với Chiến Kiêu Thành để sinh ra trưởng tôn của nhà họ Chiến.
"Con... chuyện này quá hoang đường rồi, con không cần cơ thể của mình nữa sao?"
Nhâm Thanh nhẹ nhàng quở trách nhưng vẫn ngồi bên giường để xoa bóp đôi chân cho con trai.
Dáng vẻ của Chiến Liên Thành cực kỳ giống Nhâm Thanh, giữa lông mày tràn ngập vẻ nham hiểm, đặc biệt là đôi mắt hẹp dài kia lại càng thêm phần âm trầm.
"Nếu con không tranh thủ thời gian thì Chiến Kiêu Thành sẽ giành trước mất, đến lúc đó một khi con của nó ra đời, mẹ nghĩ con còn cơ hội lật ngược tình thế không?"
Nghe con trai nói vậy, Nhâm Thanh trầm giọng đáp: "Con đừng sợ, mẹ đã sắp xếp xong cả rồi, không lâu nữa loại tạp chủng trong bụng người đàn bà đó sẽ phải chết thôi. Chiến Kiêu Thành sẽ không có cơ hội đâu, chỉ cần mẹ còn sống thì vị trí gia chủ nhà họ Chiến này sớm muộn gì cũng là của con.""
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-150561.jpg&w=256&q=75)
-328046.png&w=256&q=75)
