"Ngoài bức tường, sắc mặt Chiến Kiêu Thành u ám đến đáng sợ.
Anh siết chặt nắm đấm và trong đầu lấp đầy những lời nói đó của Giang Vân Mị.
“Tôi chưa từng yêu Chiến Kiêu Thành... chúng tôi chẳng qua cũng chỉ là mỗi người lấy thứ mình cần mà thôi...”
Người phụ nữ này đang nói gì vậy? Cô bảo cô chưa từng yêu anh sao? Cô bảo chỉ là mỗi người lấy thứ mình cần thôi ư? Vậy quãng thời gian một năm qua tính là gì? Những ngày đêm triền miên của hai người tính là gì?
Biết bao nhiêu lần cô tựa vào lòng anh, chẳng lẽ chỉ là tình giả ý dối sao? Chỉ là bằng mặt không bằng lòng thôi à? Hay chỉ vì tiền của anh thôi?
Càng nghĩ Chiến Kiêu Thành lại càng thấy phẫn nộ, không rõ là cơn giận vì bị lừa dối hay là vì bị người ta ruồng bỏ.
Anh nện một cú đấm thật mạnh vào tường khiến các khớp ngón tay rỉ máu, vết thương dưới ánh trăng càng thêm dữ tợn.
Được lắm, đã là mỗi người lấy thứ mình cần, đã là chưa từng yêu, vậy anh còn bận tâm làm gì nữa? Tối nay anh không nên đến đây mới đúng!
Những ngày qua anh lo lắng cho cô tính là gì? Công sức tìm kiếm cô bấy lâu nay tính là gì? Tấm danh thiếp vàng kia tặng cho cô đúng là lãng phí, thà đem cho chó ăn còn hơn!
Cái đồ đàn bà vô lương tâm, thực dụng và tầm thường!
Cơn giận bốc lên ngùn ngụt, Chiến Kiêu Thành không muốn ở lại đây thêm một giây nào nữa. Anh quay người bước đi thật nhanh dưới bóng trăng loang lổ và chẳng còn tâm trí đâu mà thưởng ngoạn cảnh sắc đêm nay.
Tam Hà đứng từ xa đã thấy Tổng giám đốc đi tới.
Khi lại gần hơn, anh ấy nhìn thấy vẻ mặt âm trầm của Chiến Kiêu Thành cùng bóng lưng cứng nhắc và những vết máu trên mu bàn tay thì lập tức hoảng hốt.
“Tổng giám đốc, ngài... ngài sao thế này?”
Chiến Kiêu Thành quét ánh mắt lạnh lùng qua Tam Hà rồi cất giọng lạnh nhạt: “Lái xe, về thành phố!”
Nói xong anh cũng chẳng buồn nghe Tam Hà trả lời mà trực tiếp mở cửa bước lên xe.
Đợi đến khi cửa xe đóng sầm một tiếng thật mạnh, Tam Hà mới sực tỉnh rồi vội vàng ngồi vào ghế lái và khởi động xe theo mệnh lệnh của Chiến Kiêu Thành.
Bầu không khí trong xe rất ngột ngạt, ngột ngạt đến mức Tam Hà không dám thở mạnh.
Khi xe vừa xuống cầu vượt để chuẩn bị đi về phía nhà riêng của Chiến Kiêu Thành tại trung tâm Bắc Thành, anh đột nhiên lên tiếng: “Đến chỗ Liễu Tiêu Tiêu.”
Tam Hà sửng sốt và theo bản năng đạp phanh một cái, anh ấy ngoái đầu lại hỏi: “Tổng giám đốc, ngài bảo đi đâu cơ ạ?”
“Nhà Liễu Tiêu Tiêu! Sao thế, tai cậu không dùng được nữa à? Hay là không hiểu lời tôi nói?”
Ánh mắt Chiến Kiêu Thành u ám và trong giọng nói mang theo cơn giận không thể xua tan. Khi anh nhìn về phía Tam Hà, ánh mắt lạnh lẽo ấy khiến trái tim Tam Hà thắt lại một chút.
“Vâng, vậy tôi quay đầu xe.”
Đến ngã tư phía trước, Tam Hà quay đầu xe rồi lao thẳng về phía nhà Liễu Tiêu Tiêu.
Lúc này đã là đêm muộn, con phố dài vốn dĩ tấp nập nay đã trở nên vắng vẻ. Những chiếc xe qua lại vội vã khiến sắc đêm càng thêm hiu quạnh.
Chẳng bao lâu sau, chiếc xe đã dừng dưới lầu nhà Liễu Tiêu Tiêu.
“Tổng giám đốc, đến nơi rồi ạ.”
Sau khi đỗ xe, Tam Hà xuống xe mở cửa cho Chiến Kiêu Thành rồi cung kính nói.
Chiến Kiêu Thành đang nhắm mắt dưỡng thần nghe vậy thì mở mắt ra. Anh im lặng một lát rồi mới bước chân xuống xe.
“Cậu về đi, không cần đợi tôi đâu.”
Trước khi đi, Chiến Kiêu Thành dặn dò Tam Hà.
Nghe thấy vậy, Tam Hà há miệng muốn nói gì đó rồi lại cẩn thận lên tiếng: “Cái đó... Tổng giám đốc, ngài thật sự... thật sự không suy nghĩ kỹ lại sao?”
“Tôi nghĩ cái gì? Tôi làm việc còn cần cậu nhắc nhở à? Thư ký như cậu có phải quản quá rộng rồi không!”
Chiến Kiêu Thành liếc nhìn khuôn mặt của Tam Hà với giọng nói lạnh lùng và mang theo sự nghiêm nghị không cho phép thương lượng.
Tam Hà không dám nói thêm gì nữa, chỉ có thể đứng nhìn Chiến Kiêu Thành bước vào thang máy.
Thôi xong rồi, tiêu đời rồi, Tổng giám đốc sắp phạm sai lầm rồi. Một khi anh bước vào đó thì mọi thứ sẽ hỏng bét hết cho mà xem!
Này, Tổng giám đốc ơi, ngài mau tỉnh lại đi, nữ chính không phải Liễu Tiêu Tiêu đâu!
Trong thang máy, Chiến Kiêu Thành nhìn những con số không ngừng thay đổi mà đầu óc anh vô cùng hỗn loạn.
Suốt dọc đường đi, những lời kia của Giang Vân Mị cứ lặp đi lặp lại trong đầu anh. Không yêu anh? Lấy thứ mình cần?
Được thôi Giang Vân Mị, nếu cô đã khăng khăng cho rằng Liễu Tiêu Tiêu là bạch nguyệt quang là người trong lòng của tôi, vậy thì tôi sẽ làm cho cô xem. Tôi sẽ diễn trò “lấy thứ mình cần” này đến cùng.
Để xem cuối cùng là ai hối hận, để xem cuối cùng là ai đau lòng!
Chiến Kiêu Thành gõ cửa nhà Liễu Tiêu Tiêu.
Ngay khoảnh khắc cửa mở ra, vào lúc Liễu Tiêu Tiêu nhìn thấy Chiến Kiêu Thành, trong mắt cô ta bỗng bùng lên niềm vui sướng điên cuồng.
Ánh mắt này khiến Chiến Kiêu Thành cảm thấy rất hả giận và tìm lại được sự cân bằng.
Giang Vân Mị cô nhìn thấy chưa? Có rất nhiều phụ nữ yêu tôi, có rất nhiều người sẵn sàng sống chết vì tôi. Cô tưởng rằng rời xa cô là tôi sẽ không còn cách nào nữa sao?
“Anh Kiêu Thành, sao... sao anh lại tới đây?”
Liễu Tiêu Tiêu vội vàng lột lớp mặt nạ trên mặt ra, giọng nói mang theo sự vui mừng xen lẫn run rẩy.
“Sao thế? Tôi không thể đến à? Hay là cô không chào đón?”
Chiến Kiêu Thành đi thẳng vào nhà rồi đưa mắt nhìn quanh một lượt mới thản nhiên nói.
“Sao em lại không chào đón được chứ? Em lúc nào cũng mong anh đến mà, tâm ý của em dành cho anh chẳng lẽ anh không rõ sao?”
Hồi sáng này vừa mới bẽ mặt ở văn phòng của anh nên Liễu Tiêu Tiêu vốn đang vừa giận vừa buồn. Thế nhưng bây giờ người đàn ông đã từ chối cô ta ban ngày lại đột ngột ghé thăm vào đêm khuya, cô ta đâu có ngốc, sao lại không biết là có chuyện gì chứ?
“Anh ngồi nghỉ một lát uống chén nước nhé, em đi rửa mặt đã. Anh xem em này... thật là lôi thôi quá đi.”
Liễu Tiêu Tiêu bưng cho Chiến Kiêu Thành một ly nước rồi nhanh chóng chạy vào phòng ngủ để trau chuốt lại bản thân.
Tối nay chính là cơ hội nghìn năm có một, cô ta nhất định không được bỏ lỡ, nhất định phải chiếm được Chiến Kiêu Thành.
Cô ta ở bên cạnh anh bao nhiêu năm nay nên rất hiểu tính cách của anh. Chỉ cần trở thành người phụ nữ của anh thì cả đời này anh sẽ không để cô ta thiệt thòi, chuyện mang thai lần trước biết đâu cũng sẽ được bỏ qua.
Nếu như tính toán thêm một chút nữa thì vị trí phu nhân Tổng giám đốc tập đoàn Chiến thị chắc chắn sẽ thuộc về cô ta!
Chiến Kiêu Thành ngồi trên ghế sofa và nghe tiếng động truyền ra từ phòng ngủ. Gương mặt anh lạnh lùng vô cảm, chỉ nhìn hơi nóng bốc lên từ ly nước trên bàn trà giống như đang suy nghĩ điều gì đó.
Không lâu sau, chỉ nghe thấy tiếng cửa phòng ngủ vốn đang đóng chặt được mở ra.
“Anh Kiêu Thành, em xong rồi.”
Giọng nói thẹn thùng và nũng nịu của Liễu Tiêu Tiêu truyền đến và thành công cắt đứt dòng suy nghĩ của Chiến Kiêu Thành.
Anh nhìn theo hướng tiếng nói thì thấy Liễu Tiêu Tiêu đang đi chân trần đứng ở cửa. Trên người cô ta mặc một chiếc váy ngủ lụa tơ tằm cổ chữ V khoét sâu màu đỏ thắm, tôn lên đường cong cơ thể vô cùng quyến rũ.
Váy ngủ rất ngắn, chỉ vừa vặn che đến đùi. Ánh mắt cô ta vừa thẹn thùng vừa mong đợi rồi tiến lên vài bước và đi đến trước mặt Chiến Kiêu Thành.
Chiến Kiêu Thành nhìn chằm chằm vào chiếc váy ngủ trên người Liễu Tiêu Tiêu, trong mắt chợt lóe lên một tia u ám.
Liễu Tiêu Tiêu lén lút kéo nhẹ gấu váy ngủ để cổ áo trễ xuống thấp hơn một chút, thậm chí cô ta còn cố tình cúi người xuống để lộ ra sự quyến rũ không hề che giấu.
“Bộ váy ngủ này cô lấy từ đâu ra?”
Tuy nhiên Chiến Kiêu Thành lại không hề nhìn vào cảnh xuân lấp ló nơi cổ áo kia. Anh chỉ nhíu mày nhìn chiếc váy ngủ trông vô cùng quen mắt trên người cô ta và hỏi bằng giọng âm trầm.
“Cái này... cái này là em mua mà, có chuyện gì sao anh? Không đẹp ạ?”
Liễu Tiêu Tiêu cố tình xoay người một vòng để dây áo váy ngủ tuột xuống khỏi vai. Cô ta không tin Chiến Kiêu Thành có thể cưỡng lại được sự cám dỗ như thế này.
“Liễu Tiêu Tiêu, cô đã đến căn biệt thự đó rồi sao? Cô đã đụng vào đồ đạc trong căn biệt thự đó? Bộ váy ngủ này là do cô lấy trộm từ chỗ đó về à?”"
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-328046.png&w=256&q=75)

-904652.png&w=256&q=75)