"Phải thừa nhận rằng vóc dáng của Liễu Tiêu Tiêu rất đẹp.
Nhưng điều này thì có liên quan gì đến Chiến Kiêu Thành? Anh thậm chí chẳng thèm nhìn cô ta lấy một cái mà đã đứng dậy cầm chiếc áo khoác đang treo trên móc rồi ném lên người Liễu Tiêu Tiêu.
“Cô tưởng rằng ai cũng có tư cách làm tình nhân của tôi sao? Tiêu Tiêu, phàm chuyện gì cũng nên biết điểm dừng. Tôi nể mặt cô thì cô cũng nên biết điều một chút.”
Nói xong Chiến Kiêu Thành không thèm ngoảnh đầu lại mà bước thẳng ra khỏi văn phòng. Anh thậm chí còn không đóng cửa khiến Liễu Tiêu Tiêu đang trong tình trạng không mảnh vải che thân cứ thế phơi bày trước tầm mắt của mấy cô thư ký bên ngoài.
Thư ký phòng Tổng giám đốc xưa nay đều nổi tiếng kín miệng, vì vậy dù nhìn thấy bộ dạng này của Liễu Tiêu Tiêu cũng không ai nói gì. Mấy người bọn họ chỉ liếc nhìn nhau một cái rồi lại cúi đầu tiếp tục làm việc.
Gió lạnh trong văn phòng thổi rất mạnh. Liễu Tiêu Tiêu không biết mình đã đứng đó bao lâu, đến khi hoàn hồn thì cả người cô ta đã lạnh toát như vừa bước ra từ hầm băng.
Cuối cùng cô ta cũng cúi người nhặt quần áo lên mặc vào, trong mắt không rõ là nhục nhã hay là căm hận.
Anh thà chọn một người đàn bà hoang dã chưa từng gặp mặt chứ nhất quyết không chịu chạm vào cô ta lấy một lần sao?
Sau khi mặc đồ xong và bước ra khỏi văn phòng, Liễu Tiêu Tiêu trừng mắt nhìn mấy cô thư ký. Đúng lúc đó có một thư ký cũng ngẩng đầu lên nhìn cô ta.
“Nhìn cái gì mà nhìn? Cô nhìn cái gì hả? Tại sao lại dùng ánh mắt đó nhìn tôi? Cô đang cười nhạo tôi có phải không?”
Liễu Tiêu Tiêu vì quá xấu hổ mà hóa giận, cô ta trút hết mọi lửa giận lên người cô thư ký nhỏ vô tội kia rồi gào thét chói tai.
Cô thư ký nhỏ sững người định lên tiếng giải thích thì nghe thấy Thư ký trưởng Ôn Ninh bình thản nói: “Tiểu Tạ, đừng nhiều lời, làm việc của cô đi.”
“Ôn Ninh, cô tưởng tôi không biết sao? Cô vốn luôn coi thường tôi đúng không? Cô chính là đang ghen tị với tôi, ghen tị vì tôi có thể ở bên cạnh anh Kiêu Thành. Tôi là hồng nhan tri kỷ của anh ấy, còn cô chỉ là một kẻ làm thuê mà thôi!”
Ôn Ninh chỉ khẽ nhếch môi cười nhạt rồi vẫn không nói gì, tiếp tục cúi đầu làm việc của mình.
Có những chuyện mọi người đều tự hiểu rõ trong lòng, hà tất phải vạch trần ra làm gì?
Chiến Kiêu Thành xuống phòng họp tầng dưới tham gia hai cuộc họp, mãi đến gần giờ tan làm mới gọi điện thoại cho Tam Hà.
“Đừng lên văn phòng nữa, tôi đợi cậu ở trong xe, lập tức báo cáo tình hình cho tôi.”
Tam Hà vừa mới đỗ xe xong thì nghe thấy mệnh lệnh của Tổng giám đốc. Anh ấy vội vàng đáp lời rồi nhanh chóng nhảy xuống xe đứng chờ bên cạnh chiếc Rolls-Royce của anh.
Không lâu sau Chiến Kiêu Thành bước ra từ tòa nhà văn phòng.
Vẻ mặt anh lạnh lùng lướt qua Tam Hà rồi tự mình lên xe. Tam Hà vội vã ngồi vào ghế lái và đóng cửa xe lại, sau đó mới bắt đầu báo cáo tình hình.
“‘Mỹ Nhân’ đúng thật là Giang tiểu thư. Dự án lớn đang rộ lên trong giới gần đây cũng thực sự do một tay Giang tiểu thư thực hiện, hơn nữa chắc chắn là do cô ấy độc lập hoàn thành.”
Ngừng một lát, Tam Hà không kìm được cái miệng tò mò mà hỏi: “Tổng giám đốc, trước đây ngài thật sự không biết Giang tiểu thư là một cao thủ trong giới tài chính sao?”
Chiến Kiêu Thành liếc nhìn Tam Hà một cái rồi lạnh nhạt nói: “Những việc này cần cậu phải lo lắng à?”
Được rồi được rồi, nếu Tổng giám đốc đã nói vậy thì chứng tỏ chiêu dối trời vượt biển này của Giang tiểu thư cũng đã lừa được cả Tổng giám đốc rồi.
Tam Hà lại thầm giơ ngón tay cái tán thưởng Giang Vân Mị trong lòng. Đỉnh thật sự, đúng là một nhân tài. Nhìn khắp Bắc Thành này e rằng chỉ có mỗi Giang Vân Mị dám ngang nhiên lừa gạt Chiến Kiêu Thành như vậy, mà còn lừa ròng rã suốt một năm trời.
Cuối cùng còn mang thai rồi bỏ trốn. Chậc chậc, mặt mũi của Tổng giám đốc đúng là bị Giang Vân Mị dẫm dưới đất mà chà đạp đi chà đạp lại rồi.
“Vậy nên những lời đồn thổi bên ngoài về Giang tiểu thư cũng không hề khoa trương. Năng lực của cô ấy đúng là xuất chúng, nếu có thể thu nạp dưới trướng của ngài thì tuyệt đối sẽ là một trợ thủ đắc lực.”
Thấy sắc mặt Tổng giám đốc không được tốt lắm nên Tam Hà vội vàng chuyển chủ đề.
Nhưng biết chuyển đi đâu bây giờ? Chủ đề hôm nay vốn dĩ chính là Giang Vân Mị, mà theo những thông tin anh ấy thu thập được thì Giang Vân Mị hiện tại hoàn toàn không phải là người phụ nữ ngu muội vô tri lúc còn làm tình nhân cho Chiến Kiêu Thành.
“Cô ấy và đứa trẻ đều ổn chứ?”
Chiến Kiêu Thành im lặng một hồi lâu mới lên tiếng hỏi.
Tam Hà gật đầu đáp: “Ổn ạ, đều rất tốt. Tôi đã đặc biệt đến bệnh viện nơi Giang tiểu thư khám thai để thăm dò, cả người lớn và trẻ con đều khỏe mạnh. Hơn nữa tôi còn biết thứ Ba tuần tới Giang tiểu thư sẽ đi khám thai định kỳ.
Xem kìa, anh ấy đúng là người thấu hiểu lòng người, luôn có thể đoán được suy nghĩ thực sự của Tổng giám đốc nên mới có thể hoàn thành nhiệm vụ vượt mức mong đợi và ngồi vững ở vị trí thư ký riêng cho Tổng giám đốc.
Nhưng thật sự là lương của vị trí này cao thì có cao thật nhưng lại hơi tốn não. Đường chân tóc của anh ấy đang lùi dần ra sau với tốc độ có thể nhìn thấy bằng mắt thường, cứ đà này thì chẳng bao lâu nữa có khi anh ấy sẽ bị hói đầu mất thôi.
Ôi không, anh ấy không muốn bị hói, anh ấy không muốn trở thành một ông chú bóng dầu đâu!
“Chiều nay tôi có theo dõi Tôn Cảnh Táp nên cũng đã biết nơi ở hiện tại của Giang tiểu thư. Ngài đừng nói nha, cô ấy đúng là biết trốn thật, lại trốn vào tận trong núi.”
Nhắc đến chỗ ở này Tam Hà cũng dở khóc dở cười.
Anh ấy và Tổng giám đốc đã lật tung cả khu nội thành Bắc Thành để tìm kiếm, thế mà không ngờ người ta đã sớm trốn vào trong núi tận hưởng sự thanh tĩnh rồi.
“Đưa tôi đi xem!”
Nghe thấy câu này, Chiến Kiêu Thành ngẩng đầu nhìn Tam Hà và nói.
Tam Hà sững người: “Nhưng bây giờ cũng không còn sớm nữa. Từ đây đến Lê Mộc Đài mất ít nhất hai tiếng lái xe, ngài thế này…”
“Sao nào, hai tiếng lái xe đối với cậu khó khăn lắm à? Hay là tôi đổi thư ký khác?”
Ánh mắt Chiến Kiêu Thành lạnh lẽo khiến Tam Hà cảm thấy da đầu tê dại.
“Cậu nói xem cái anh chàng Võ Tam Hà này có phải bị thần kinh không? Tớ đã chuẩn bị sẵn tâm lý để đối đầu với anh ta cả buổi chiều rồi, kết quả anh ta chỉ hỏi mấy câu rồi vèo một cái là chạy mất tiêu!”
Tôn Cảnh Táp tức giận nói, người đàn ông này có ý gì đây?
Giang Vân Mị mỉm cười nhạt: “Người ta đã có được câu trả lời mong muốn rồi thì không đi còn đợi cái gì nữa? Đợi cậu mời ăn cơm tối chắc?”
“Cái gì? Có được câu trả lời mong muốn á? Nhưng tớ đã nói gì đâu.”
Tôn Cảnh Táp ngẩn ngơ như người mất hồn, trời xanh chứng giám, cô ấy còn chưa hề nhắc đến tên Giang Vân Mị thì làm sao Tam Hà biết được đáp án chứ.
Vuốt ve chiếc bụng hơi nhô lên, Giang Vân Mị nheo mắt nhìn đỉnh núi phía xa đang được bao phủ bởi ánh hoàng hôn rồi mỉm cười.
“Câu hỏi đầu tiên của Tam Hà là: ‘Mỹ Nhân’ có phải là Giang Vân Mị hay không, câu trả lời của cậu là ‘Người của công ty chúng tôi đến lượt anh nghe ngóng sao?’. Điều này tương đương với việc thừa nhận tớ chính là Mỹ Nhân.”
Tôn Cảnh Táp “A” lên một tiếng, nhất thời chưa phản ứng kịp.
“Câu hỏi thứ hai của Tam Hà là phụ nữ mang thai thường kén ăn, có cần sắp xếp đầu bếp đến chăm sóc tớ không, cậu lại trả lời là cậu mà còn không chăm sóc tốt được cho bà bầu sao? Việc này lại gián tiếp thừa nhận chuyện tớ mang thai. Cậu xem, Tam Hà còn cần nói gì với cậu nữa không?”
Giang Vân Mị phân tích cho Tôn Cảnh Táp, chỉ qua hai hiệp mà cô bạn thân của cô đã thua trắng tay.
Nhưng cũng không thể trách Tôn Cảnh Táp được, Tam Hà là hạng người nào chứ? Nếu anh ấy không có chút bản lĩnh thì sao có thể làm thư ký riêng cho Chiến Kiêu Thành được?
Tôn Cảnh Táp ngây người hồi lâu cuối cùng mới phản ứng lại, đột nhiên gào thét lên rồi dùng những lời độc địa nhất để hỏi thăm tổ tiên mười tám đời của Tam Hà.
Đàn ông đúng là không có một ai tốt lành cả!"
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 



-250407.png&w=256&q=75)