Lời này nói ra, Thư Tân cũng có chút xấu hổ.
Tư Đồ quả thật rất nghĩa khí, mọi người quen biết nhau bao nhiêu năm nay, những lời nói trái với lương tâm như vậy hắn cũng nói ra được.
“Vậy chuyện này cứ quyết định như vậy đi.” Hứa Quan cũng vui vẻ sớm nhận được mười vạn linh thạch: “Thư Tân, còn không đến chỗ vi sư?”
“Được.” Thư Tân đang định đi qua.
“Khoan đã!” Một giọng nói lớn và vang dội khác truyền đến.
Một bóng đen và một bóng trắng lần lượt hạ xuống.
“Hứa sư huynh, đã lâu không gặp.” Nam tử trung niên mặc đồ đen khẽ chắp tay với Hứa Quan: “Đệ tử của Trường Sinh Đạo Tông ta muốn chuyển sang môn phái khác, dù sao cũng phải báo cáo lên tông môn trước. Hơn nữa, trên người Thư Tân còn có oan khuất chưa rõ, sao Trường Sinh Đạo Tông ta có thể để một đệ tử ra đi với nỗi oan?”
“Không sai, lão Lâm ta cũng tuyệt đối không đồng ý.” Nam tử mặc đồ trắng có vài phần giống với Lâm Du Vi, cũng theo đó lên tiếng.
Người này chính là đại bá ruột của Lâm Du Vi.
Cũng là người vừa mới truyền lời cho Lâm Du Vi.
“Ồ, hóa ra là vị hảo sư đệ của ta, đã nhất kiến chung tình với một vị thiên chi kiêu nữ nào đó của Trường Sinh Đạo Tông, không tiếc phản bội sư môn để làm rể.” Hứa Quan nhìn đạo sĩ mặc đồ đen này, giọng nói lạnh đi.
“Oa, đến lượt chúng ta hóng hớt rồi.” Thư Tân chậc lưỡi kinh ngạc, cảm thán với kiếm linh.
[... Quý tông thật là loạn!] Kiếm linh bực bội bình luận.
****
Hứa Quan đối với vị sư đệ Tần Nhược Sơn của mình có thể nói là hận đến tận xương tủy.
Chuyện nhất kiến chung tình với nữ tu của Trường Sinh Đạo Tông đều là lời nói dối với người ngoài.
Hứa Quan và Tần Nhược Sơn là những đứa trẻ chăn trâu cùng lớn lên trong một thôn. Năm đó, sư phụ du ngoạn nhân gian, thấy hai người họ có căn cốt xuất chúng mới đưa về Vấn Thần Tông, đặt lại tên cho họ và tận tình chỉ dạy.
Năm đó, sư phụ rõ ràng có thể lấy tài nguyên của tông môn để tu luyện cho mình, nhưng vẫn dành tài nguyên tu hành cho hai đồ đệ này, mong muốn họ có thể sớm ngày phục hưng sơn môn.
Kết quả chỉ đi một vòng ở Trường Sinh Đạo Tông, Tần Nhược Sơn đã làm ra chuyện phản bội tông môn như vậy.
Vấn Thần Tông hết cách, đến một chút công đạo cũng không đòi được, vẫn là sư phụ thái độ cứng rắn, mới đổi lại được một lời hứa “không đau không ngứa” của Trường Sinh Đạo Tông.
Nếu không phải tông môn thực sự khó duy trì, mà Thư Tân lại có lai lịch trong sạch là một tán tu bị Trường Sinh Đạo Tông “cưỡng ép chiêu an”, cho dù Hứa Quan có chết đói cũng không bước chân vào cửa Trường Sinh Đạo Tông nữa.
“Sư huynh vẫn nóng tính như vậy, bao nhiêu năm tu thân dưỡng tính xem ra vẫn không có tác dụng.” Tần Nhược Sơn thản nhiên cười, không hề để Hứa Quan vào mắt.
Hiện giờ hắn ta cũng là tu sĩ cảnh giới Vô Cấu, là một trong những người cầm quyền của Lý gia, bây giờ hắn ta cũng có tư cách để những đứa con sinh ra sau này đều mang họ Tần của hắn ta, Lý gia cũng chỉ nhắm mắt làm ngơ mà thôi.
So với Hứa Quan phải tiêu tốn tất cả tài nguyên của tông môn mới thành tựu được cảnh giới Vô Cấu, Tần Nhược Sơn tự hỏi tương lai của mình sẽ tốt hơn Hứa Quan rất nhiều.
Người không vì mình, trời tru đất diệt.
Năm đó nếu không phải hắn ta mang công pháp của Vấn Thần Tông bán được giá tốt, bây giờ ở lại Vấn Thần Tông e rằng sẽ phải chịu lép vế trước Hứa Quan.
“Thư tiểu hữu dù sao cũng là đệ tử của Trường Sinh Đạo Tông ta, hơn nữa Lâm gia cũng bằng lòng nói đỡ cho nàng. Chỉ cần Thư tiểu hữu thuận lợi thông qua khảo nghiệm đạo tâm ở Chấp Pháp Đường, tự nhiên sẽ thả nàng ra.”
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-250407.png&w=256&q=75)


