Thời buổi này, ai ăn chặn mà còn ngốc đến mức để lại dấu vết chứ?
“Chấp Pháp trưởng lão, ta yêu cầu Chấp Pháp Đường thẩm vấn kỹ lưỡng vị thương nhân bán linh quả này để minh oan cho ta.” Thư Tân nói một cách chính nghĩa.
“Ồ? Thư trưởng lão không nhận sao? Nhưng chuyện mua bán linh quả này vẫn luôn do một tay Thư trưởng lão lo liệu.” Trưởng lão Chấp Pháp Đường chất vấn.
“Tại sao ta phải nhận?” Thư Tân ngạc nhiên: “Trường Sinh Đạo Tông ta là một tông môn lớn, ta là trưởng lão ngoại môn, phụ trách mua bán đâu chỉ có linh quả? Vị thương nhân này nói ta tham ô, xin hỏi có giấy trắng mực đen không? Xin hỏi có người khác ở hiện trường không? Xin hỏi có ta uy hiếp lợi dụng không? Nếu không có, nói ta vi phạm môn quy là từ đâu ra?”
“Thư trưởng lão, ta đã tặng ngài một phần mười linh thạch của khoản mua bán đó, ngài đừng không nhận.” Thương nhân bán linh quả vội vàng nói: “Vào ngày bảy tháng trước, ta đã đích thân giao cho ngài.”
“Ngươi chắc chắn là đích thân giao cho ta?” Thư Tân hỏi lại.
“Chuyện này sao ngài có thể đích thân ra tay? Ta đã giao cho thuộc hạ của ngài.” Thương nhân bán linh quả lập tức đổi lời.
“Xin Chấp Pháp trưởng lão mời thuộc hạ của ta đến đối chất.” Thư Tân chắp tay nói: “Tuyệt đối không thể để người không rõ lai lịch này vu oan cho người tốt.”
Trưởng lão Chấp Pháp Đường có chút nghi ngờ nhìn Thư Tân.
“Ta? Ta sao? Xin Chấp Pháp trưởng lão minh giám, ngày hôm đó không phải ta đang ở Chấp Pháp Đường của ngài hỏi về những vấn đề cần chú ý khi tổ chức yến tiệc sao? Ta bận đến không thể phân thân, đâu có thời gian đi gặp một thương nhân bán linh quả nhỏ bé?”
Ba thuộc hạ của Thư Tân đều đi tới, từng người một đều có bằng chứng ngoại phạm rõ ràng của ba tháng trước.
Nếu Chấp Pháp Đường muốn cố chấp điều tra tiếp, sẽ phải điều tra luôn cả các lĩnh vực khác của tông môn có liên quan.
Vương trưởng lão đi tuần tra là người của một thế gia khác, “Thượng Khâu Vương gia”, không hề thua kém “Cẩm Y Lâm gia”.
Quan trọng nhất là vị Vương trưởng lão này nổi tiếng là người không làm việc chỉ nhận công, hơn nữa vai vế cao, công lao gì cũng là của ông ta nhưng việc gì cũng không làm. Liên quan đến ông ta, lại còn liên quan đến vấn đề trách nhiệm hoàn thành công việc, ông ta tuyệt đối không thể thừa nhận.
Người quản lý việc cho thuê động thiên linh khí lại có đến mấy thế gia, sổ sách của họ lộn xộn đến mức kế toán của Cầu Đề Lam* cũng phải lắc đầu, ai đến cũng không nói rõ được, càng không thể điều tra.
(*) Cầu Đề Lam: một nhà tù nổi tiếng ở Thượng Hải, Trung Quốc.
Thậm chí Chấp Pháp Đường trông có vẻ đáng sợ, nhưng thực tế cũng chưa bao giờ chấm công, bên trong rất nhiều đệ tử ra ra vào vào căn bản không nói rõ được, chuyện này sao có thể đổ lên đầu mình được.
Một thương nhân bán linh quả nhỏ bé có đáng phải trả giá lớn như vậy không?
“Chấp Pháp Đường trưởng lão vẫn quá ngây thơ, thế lực tông môn đan xen phức tạp, chúng ta tuy ăn chặn nhưng những chỗ cần đút lót thì không thiếu một chỗ nào. Trên dưới tông môn có bao nhiêu tu sĩ, bao nhiêu chuỗi lợi ích, ai sẽ vì lời tố cáo của một thương nhân bán linh quả mà đặt mình vào nguy hiểm chứ?”
Thư Tân cười lớn với kiếm linh: “Mỗi lần giao dịch, ta đều chuẩn bị đầy đủ bằng chứng ngoại phạm. Chút chuyện nhỏ này mà muốn lật đổ ta, đó là ảo tưởng! Có bản lĩnh, Chấp Pháp Đường hãy lật tung cả tông môn đi!”
[Tâm cơ của ngươi mà dùng để tu hành, ngươi sớm đã là Động Thiên chân nhân rồi.]
“Chậc, cái mông không sạch sẽ của ta đương nhiên phải đề phòng một tay. Ngươi nghĩ ta bình thường đối xử tốt với thuộc hạ của ta, cho họ và gia tộc của họ nhiều phần trăm là vì cái gì? Không phải là để lúc quan trọng đẩy trách nhiệm sao?”
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-328046.png&w=256&q=75)
-904652.png&w=256&q=75)
-150561.jpg&w=256&q=75)
