“Ngu xuẩn!” Giọng của lão tổ Lâm gia quát lên.
Cơ thể Lâm Du Vi mềm nhũn, ngã sấp xuống đất, nôn ra mấy ngụm máu mới khó khăn dùng cánh tay chống đỡ cơ thể trở lại.
“Không biết lão tổ vì sao nổi giận? Xin hãy chỉ thị.”
“Vậy, nếu như nàng không chết thì sao?”
“Nếu nàng thực sự không chết, có thể thấy tương lai nàng nhất định sẽ có thành tựu, vậy ngươi phải ra tay giúp đỡ vào thời khắc quan trọng để nàng nợ nhân quả. Nếu tất cả mọi chuyện bị bại lộ, ngươi tự sát đừng liên lụy đến Lâm gia là được.” Lão tổ chỉ ba lời hai câu đã định đoạt tương lai của nàng ta.
Lâm Du Vi trong lòng căm hận.
Lão tổ rõ ràng là coi nàng ta như quân cờ, hoàn toàn không quan tâm đến sống chết của nàng ta.
Nếu Thư Tân chết đi, Lâm gia báo thù cho nàng, sau này Tư Đồ Gian muốn phản bội Lâm gia cũng phải cân nhắc đến danh tiếng đạo nghĩa.
Nếu Thư Tân không chết, Lâm gia sẽ nhân cơ hội ban ơn, thu nhận nàng vào phe mình. Nếu mọi chuyện bị bại lộ, mọi tội lỗi cũng chỉ một mình Lâm Du Vi gánh chịu, còn lợi ích thì toàn bộ thuộc về Lâm gia.
“Sao nào, ngươi không phục?” Lão tổ Lâm gia chất vấn.
“Có thể cống hiến cho gia tộc là vinh hạnh của cháu gái.” Lâm Du Vi đè nén lửa giận trong lòng nhưng không dám biểu lộ ra ngoài. Lão tổ sẽ không quan tâm đến sống chết của một đứa con cháu không có giá trị lợi dụng, nhưng nàng ta không dám đánh cược.
“Lui đi.” Lão tổ Lâm gia đưa Lâm Du Vi ra khỏi địa giới của mình.
Lâm Du Vi chớp mắt đã xuất hiện ở sân võ của Lâm gia.
Bên trong có rất nhiều trẻ em Lâm gia đang hăng hái tu luyện, ánh mắt chúng nhìn Lâm Du Vi đều tràn đầy sự ngưỡng mộ.
Cho dù là Lâm gia, cũng chỉ có những đứa con xuất chúng mới có thể bái nhập tông môn, có được chút “tự do” và “tương lai” nhỏ bé đó.
Nàng ta là người thành công trong mắt người khác, nhưng cũng chỉ là con kiến nhỏ bé trong mắt các lão tổ.
Lâm Du Vi im lặng nhìn những đứa trẻ này một lúc lâu, cuối cùng vẫn bóp nát ý nghĩ muốn truyền tin cho Thư Tân.
Bọn họ vốn là kẻ thù, nếu nàng không chết, người chết chỉ có thể là mình.
Ngoài động phủ của Thư Tân.
“Thư trưởng lão.”
“Trưởng lão.”
Mấy thuộc hạ của Thư Tân đã ở lại một động phủ rất lâu, sau một hồi tranh cãi kịch liệt, cuối cùng họ cũng đạt được ý kiến thống nhất.
Mà chủ đề tranh luận của họ là “rốt cuộc nên tặng quà mà nam tử thích” hay “tặng quà mà nữ tử thích”?
Hết cách rồi, vấn đề giới tính của Thư Tân hiện đã trở thành chủ đề nóng nhất của Trường Sinh Đạo Tông, những tu sĩ không hiểu rõ ngọn ngành thậm chí còn không có tư cách chen vào đưa ra ý kiến.
Thậm chí, độ nóng của chủ đề này còn vượt xa những câu chuyện sáo rỗng như “hai nữ tranh một phu”, “nữ tử thế gia cướp đoạt tình yêu của thiếu nữ nhà nghèo”.
Nhưng bọn thuộc hạ nhanh chóng bị những chuyện khác thu hút sự chú ý, bởi vì sau khi Thư Tân ra khỏi động phủ của Tư Đồ Gian, đã truyền âm báo cho họ biết nơi đến tiếp theo, họ và gia tộc sau lưng đều phải chuyển sang phe Tư Đồ Gian, từ nay họ phải hết lòng hết dạ làm việc cho Tư Đồ Gian.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-495035.jpg&w=256&q=75)

