Môi Arthur kề sát vành tai Yến Tuyết Sơn, thì thầm bằng chất giọng ngọt ngào: "Sư phụ, có một bạn nhỏ đang nhìn lén chúng ta hôn nhau, thầy có biết không?"
Vốn dĩ hắn muốn trêu chọc Yến Tuyết Sơn một chút, kết quả anh lại lạnh nhạt đáp một câu tỉnh bơ: "Tôi biết."
Nói xong, Yến Tuyết Sơn xoay đầu nhìn về hướng Polly đang ẩn nấp.
Polly như một con chuột chũi nhỏ từ trong hang chui ra, lù đù bước tới nơi có ánh đèn. Yến Tuyết Sơn nhìn thấy mặt cô đỏ bừng như đang sốt cao, cả người từ đầu đến chân đều run rẩy, đồng thời đang òa khóc nức nở. Nước mắt trào ra như vỡ đê, những giọt lệ to như hạt đậu thi nhau rơi xuống, nhưng cô lại cố gắt gao bịt miệng, không để bản thân phát ra tiếng.
Cảnh này trông hơi dọa người.
Arthur thì thầm với anh: "Giờ tính sao đây? Thầy xử lý hay để em?"
Yến Tuyết Sơn ngẫm nghĩ một lát rồi đáp: "Để tôi xử lý. Không phải chuyện gì to tát."
Arthur: "Được."
Yến Tuyết Sơn xoay người về phía Polly, thấy cô vẫn đang khóc không ngừng, liền hỏi: "Cô không sao chứ?"
Polly vừa khóc vừa lắc đầu.
Yến Tuyết Sơn lại nói: "Chuyện hôm nay nhìn thấy, đừng nói ra ngoài."
Polly vẫn vừa khóc vừa gật đầu.
Yến Tuyết Sơn tiếp tục: "Tốt rồi, cô có thể đi được rồi."
Polly vừa khóc vừa ngơ ngác: "?"
Arthur: "... Thế là xong rồi à?"
Yến Tuyết Sơn thản nhiên như không có chuyện gì: "Xong rồi. Mau đưa chìa khóa của mấy con cơ giáp khác cho tôi, tôi muốn con hình bọ cạp kia."
Arthur: "Thầy không sợ cô nữ sinh này vừa rời đi là sẽ bóc mẽ chuyện của thầy sao?"
Yến Tuyết Sơn nhìn Arthur, đạm bạc gật đầu: "Không đâu. Tôi biết cô bé ấy. Cô bé không phải loại người như vậy."
Polly vốn đang cố nín được đôi chút, nghe thấy vậy, nước mắt lại chực trào ra như thác lũ.
Cô cuối cùng cũng lấy hết can đảm, nức nở nói: "Thật xin lỗi, tôi chưa được sự đồng ý đã tự tiện chạy đến nhìn lén. Từ nay về sau tôi tuyệt đối không làm chuyện như thế này nữa."
Cô vừa lau nước mắt vừa nói: "Tôi đúng là đồ ngốc, hu hu hu hu..."
"Tôi còn từng mắng anh, thế mà anh vẫn không hề giận tôi... hu hu."
"Tôi vậy mà dám nói anh căn bản không hiểu gì về Tử thần xanh lam, tôi rốt cuộc là đồ ngốc giống loài gì thế này, hu hu."
"Tôi thậm chí còn đứng trước mặt anh mà nói anh đã chết rồi, bảo sao anh lại bảo với tôi là chưa chết... hu hu hu. Anh không chết thật tốt quá, là tôi sai rồi, tôi đã biết anh sẽ không chết mà, bọn họ nói anh có thể đã hy sinh rồi, tôi còn khóc mất ba ngày, hu hu hu."
"Tôi còn gan lớn bằng trời, thúc giục anh nộp bài tập, sau này tôi không bao giờ dám thúc giục nữa đâu, hu hu hu."
Yến Tuyết Sơn: "Tôi sẽ nộp đúng hạn."
"Mau về đi. Trẻ con không nên chạy lung tung vào ban đêm, rất nguy hiểm, sau này đừng làm vậy nữa."
Polly vừa khóc vừa gật đầu, hận không thể móc tim gan ra để thề thốt: "Tôi nhất định sẽ giữ bí mật cho anh!"
"Không làm phiền anh nữa, anh tiếp tục luyện cơ giáp đi ạ."
Nói xong, cô cúi chào 90 độ một cách vô cùng thành kính, sau đó quay người rời đi.
Thực ra sau khi Yến Tuyết Sơn đưa ra quan điểm "Tử thần xanh lam đã giải ngũ", cô đã rất muốn hỏi, vậy Tử thần xanh lam từ nay về sau sẽ không lái cơ giáp nữa sao?
Hiện tại, câu hỏi đó không cần phải hỏi nữa.
Cô ngoảnh đầu nhìn lại, Yến Tuyết Sơn đang đứng bên cạnh một con cơ giáp, tay vuốt ve nó, trông như đang chạm vào một thú cưng nhỏ yêu quý, cả người anh dường như đang vui vẻ đến mức tỏa ra những bong bóng hạnh phúc.
Arthur đứng cạnh anh, cúi đầu nói gì đó, đôi mắt Yến Tuyết Sơn hơi sáng lên, rồi anh gật đầu.
Chứng kiến cảnh đó, tâm tình cô cũng trở nên tươi sáng, bất giác muốn mỉm cười.
Trước đây, cô ngưỡng mộ sự bình tĩnh và mạnh mẽ của Tử thần xanh lam, cô từng nghĩ mình không thể chấp nhận việc thần tượng từ một tượng đài hư vô mờ mịt trở thành một con người bằng xương bằng thịt. Nhưng giờ đây cô lại cảm thấy, một Tử thần xanh lam với tư cách là một người phàm trần lại càng khiến cô sùng bái hơn.
Hai loại cơ giáp mà Yến Tuyết Sơn từng học tại Đại học Quân sự Đế Đô cũng là dạng hình người, bao gồm cơ giáp cận chiến và cơ giáp viễn chiến. Đại học Quân sự Đế Đô có đội ngũ giảng viên hùng hậu, tài lực dồi dào, đặc biệt là hệ cơ giáp mũi nhọn nhất, tất cả đều sử dụng máy tập tốt nhất.
Sau khi chính thức phục vụ quân đội, anh đã thay đổi tổng cộng ba loại cơ giáp hình người. Nhờ thành tích xuất sắc, anh trực tiếp nhận được giấy phép hạng A, vừa vào đã được phân phối cơ giáp hạng A, không bao nhiêu năm sau đã được lái cơ giáp hạng S.
Cho nên, cho đến tận bây giờ, anh gần như chưa từng tiếp xúc với các loại cơ giáp khác, trước đây cũng chưa từng nghĩ đến việc phải đi tìm hiểu chúng.
Mấy con cơ giáp nông nghiệp hình thú mà Arthur tặng so với Artemis thì về mặt kỹ thuật rõ ràng chẳng đáng nhắc tới, tất cả đều rất thô sơ, tuyệt đối không thể đưa vào chiến trường.
Nhưng Yến Tuyết Sơn vẫn chơi đến quên cả lối về.
Để phòng ngừa chuyện lần trước xảy ra, Arthur đã để công binh tạm thời dựng một kho hàng cách âm trên bãi đất trống để cất giữ cơ giáp.
Mấy ngày nay, cứ tan học là Yến Tuyết Sơn lại chui vào kho chơi cơ giáp, anh cảm thấy mọi thứ đều rất thú vị.
Ví dụ như con cơ giáp hình bọ cạp kia, nó được phát minh để phục vụ việc trồng trọt và khai hoang tại các vùng sa mạc, gợn sóng.
"Cái đuôi bọ cạp" của nó có hai loại hình thái: Một loại là thu lại khá ngắn, cắm xuống đất để không bị bão cát cuốn bay; loại còn lại là duỗi dài ra, phần đầu của nó có chức năng khoan thăm dò, có thể khảo sát mạch nước ngầm, dài nhất có thể duỗi tới 100 mét!
Và để có thể di chuyển trên đất cát và vùng gợn sóng, độ bám của chân phụ và càng của nó cực kỳ mạnh, dù dốc đứng thế nào cũng có thể leo lên, thậm chí leo ngược trên trần nhà mà không hề rơi xuống. Yến Tuyết Sơn đã điều khiển nó leo lên leo xuống trong kho hàng không biết bao nhiêu lần.
Anh còn đặt tên cho từng con cơ giáp một.
Ví dụ như con hình báo tên là Tiểu Mễ, con hình bọ cạp là Tiểu Hắc, con hình chim ưng là Thu Thu, con hình chó là Vượng Tài, vân vân và mây mây.
Tin đồn về anh trong trường dần lắng xuống. Dù sao thì không có hình ảnh, chẳng có bằng chứng xác thực, ngay cả trong lớp học cũng chỉ một số ít người tận mắt chứng kiến quá trình ấy — lúc đó mọi chuyện diễn ra quá nhanh.
Hai người trong cuộc lại khăng khăng khẳng định với bên ngoài rằng đó chỉ là tin đồn, mọi thứ đều là ngoài ý muốn. Chẳng mấy chốc các chủ đề mới xuất hiện, mọi người cũng dần thôi không còn chú ý đến anh nữa.
Cơ giáp mới đến tay chưa được bao lâu, đang lúc "yêu thích không rời tay", Yến Tuyết Sơn vẫn chưa chơi chán. Đến mức mỗi khi dựa theo hợp đồng kiêm chức để làm người lái thử, lúc nhìn thấy Artemis, anh luôn cảm thấy có vài phần hổ thẹn.
Lần này đến đây, Yến Tuyết Sơn còn mang theo bộ giáp cơ giáp đặc chế của mình từ trước tới. Bộ giáp này mặc vào vừa vặn hơn nhiều. Dù đã giải ngũ nửa năm, không còn chế độ quản lý thân hình nghiêm ngặt như trong quân đội, nhưng vì thói quen nhiều năm đã sớm hình thành, lại thêm việc thường xuyên làm nông, vóc dáng của Yến Tuyết Sơn vẫn rất chuẩn.
Loại giáp liền thân này có khóa kéo phía trước. Sau khi kéo lên, chỉ cần ấn nút trên cổ áo, quần áo sẽ tự động thoát bớt không khí thừa, tựa như lớp da thứ hai ôm sát lấy cơ thể anh một cách thoải mái, mềm mại, không hề gây khó chịu. Đặc biệt khi đổ mồ hôi, nó còn tự động giúp hút và làm bay hơi ẩm, không để cơ thể bị dính dớp khó chịu.
Hai giờ sau.
Yến Tuyết Sơn hoàn thành công việc làm thêm lần đầu tiên, mọi người đều rất hài lòng. Anh lưu luyến không rời bước ra khỏi khoang điều khiển của Artemis, thầm nghĩ: Ừm, quả nhiên mình vẫn thích Artemis nhất.
Anh đi tắm rửa, chuẩn bị thay quần áo để về nhà.
Arthur nói: "Đã muộn thế này rồi, chi bằng cứ ở lại đây ngủ đi."
Yến Tuyết Sơn từ chối ngay: "Không cần. Còn ba con cơ giáp tôi vẫn chưa lái thử kỹ, tôi muốn về nhà để lái chúng."
Arthur nghẹn họng, nghiến răng nghiến lợi lẩm bẩm: "... Biết thế đã không tặng nhiều như vậy."
Kể từ khi tặng mấy con cơ giáp nông nghiệp hình thú cho Yến Tuyết Sơn, hắn chỉ nhận được vài nụ hôn qua loa, còn chuyện thân mật hơn thì đừng hòng nghĩ tới. Dù rằng dáng vẻ Yến Tuyết Sơn mỗi ngày thảo luận với hắn xem con cơ giáp mới thú vị đến mức nào rất đáng yêu, lại còn mời hắn cùng mở những con cơ giáp khác nhau để chơi, nhưng mà, chính là nhưng mà...
Yến Tuyết Sơn không nghe rõ hắn nói gì, nhưng sau khi nhận ra Arthur muốn gì, anh bừng tỉnh đại ngộ hỏi: "Ồ, ý cậu là muốn làm tình với tôi sao?"
Anh nhìn đồng hồ đeo tay, nhíu mày tính toán thời gian rồi nói: "Nếu làm nhanh một chút, tranh thủ thời gian, ví dụ như 20 phút, tôi có thể chiều cậu."
Dù sao cũng nên phối hợp một chút, dù gì cậu ấy cũng là vị hôn phu của mình, và bọn họ cũng đang yêu đương. — Yêu đương thì phải là như vậy đúng không?
Yến Tuyết Sơn cảm thấy mình coi như đã dỗ dành được Arthur. Nhưng sắc mặt Arthur lại có chút khó coi, buột miệng thốt lên: "20 phút làm sao mà kịp!"
Yến Tuyết Sơn không hiểu lắm: "Ồ... Vậy tôi về đây."
Arthur thở dài: "Để tôi đưa anh lên phi thuyền."
Tâm tình Yến Tuyết Sơn không có biến động gì, nhưng nhìn dáng vẻ có chút ủ rũ của Arthur, anh thầm nghĩ, trách nhiệm của một người yêu là không được để đối phương không vui. Nhưng anh lại chẳng có chút kinh nghiệm yêu đương nào, Yến Tuyết Sơn nghiêm túc suy nghĩ một hồi, thế là chậm rãi bước đi, chìm vào trầm tư.
Arthur nhìn khuôn mặt nghiêm túc của anh, thầm nghĩ chắc chắn Yến Tuyết Sơn lại đang bận tính xem làm sao để điều khiển mấy con cơ giáp hình thú kia chơi đùa rồi đây. Thôi vậy, tâm hồn người ta đã bay đi đâu mất rồi, giữ người lại cũng chẳng có ý nghĩa gì.
Ngay lúc đó, Yến Tuyết Sơn đột nhiên dừng bước.
Arthur bước theo rồi cũng dừng lại, hỏi: "Sao vậy?"
Yến Tuyết Sơn đặt một tay lên vai hắn, nghiêng người tới gần, dùng chất giọng mộc mạc và thanh lãnh đặc trưng của mình nói: "Đợi tôi chơi thuần thục chỗ cơ giáp cậu tặng, tôi sẽ chiều cậu, chắc chỉ cần ba bốn ngày nữa thôi."
Arthur ngẩn người.
Giọng điệu của Yến Tuyết Sơn hoàn toàn không có ý trêu chọc, ngược lại còn rất nghiêm túc. Anh suy nghĩ một chút rồi bổ sung: "Ừm, đến lúc đó thời gian và địa điểm tùy cậu chọn."
Vừa dứt lời, Yến Tuyết Sơn nhìn thấy phần cổ và sau tai của Arthur đỏ ửng lên ngay lập tức. Một người lính đi ngang qua bên cạnh như thể bị thứ gì đó "hun" đến, vội vã đi đường vòng, lẩm bẩm oán trách: "Lại bắt đầu rồi, tự nhiên nồng nàn đến vậy."
Yến Tuyết Sơn hỏi: "Được chứ?"
Lúc này Arthur mới tìm lại được giọng nói của mình, ánh mắt tràn đầy sự ngọt ngào nhìn Yến Tuyết Sơn, định trả lời. Nhưng máy liên lạc trên người hắn lại vang lên không đúng lúc, cắt ngang bầu không khí mập mờ đang cuộn trào. Arthur vừa nghe nội dung liên lạc, lập tức nghiêm mặt lại.
Yến Tuyết Sơn hỏi: "Sao thế?"
Arthur đơn giản, ngắn gọn đáp: "Tiểu đội tuần tra A7 gặp phải sự tập kích của một nhóm lớn hải tặc vũ trụ, cần chi viện khẩn cấp. Xin lỗi nhé sư phụ, em không thể đưa thầy đi tiếp được, em phải dẫn đội đi ngay đây, đợi xong việc em sẽ tìm thầy sau."
Nói xong, hắn vội vàng rời đi.
Yến Tuyết Sơn không tự chủ được mà đưa mắt nhìn theo bóng lưng hắn. Bước chân Arthur quyết đoán, không hề dây dưa, cậu chạy chậm rời đi mà không hề ngoảnh đầu lại. Không hiểu sao, dáng vẻ nghiêm túc này của Arthur lại khiến anh muốn ngắm thêm vài lần nữa.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 



-328046.png&w=256&q=75)