Yến Tuyết Sơn tìm đến phòng học nơi mình sẽ lên lớp. Anh hỏi một bạn học xem chỗ nào còn trống, người kia bảo cứ tùy tiện ngồi đi. Anh cũng chẳng khách khí, chọn ngay chiếc ghế ở giữa lớp – nơi có tầm nhìn tốt nhất hướng về phía bảng đen và bục giảng – rồi móc máy tính bảng cùng bút điện tử ra, ngồi ngay ngắn.
Yến Tuyết Sơn luôn tự nhận mình là một sinh viên chăm chỉ. Ngày còn học ở Đại học Quân sự Đế quốc, dù là môn "Diễn tập Phân tích Chiến thuật" mà anh kém nhất, anh vẫn đảm bảo chuyên cần và ghi chép bài đầy đủ trong mỗi tiết học. Tại sao thi cử lại không đạt, chính anh cũng chẳng hiểu nổi.
Các giảng viên vẫn chưa tới, đám sinh viên trong lớp đã nhốn nháo cả lên. Hình như tất cả đều đang bàn tán về cùng một chuyện:
"Thấy chưa? Thấy chưa? Tin tức Liên bang hôm nay lên trang đầu đấy!"
"Thượng tướng Arthur thừa nhận mình đang yêu! Hình như chính là trong cuộc phỏng vấn tại trường chúng ta luôn."
"Ở đâu? Lúc nào? Sao tôi không nhớ là có câu hỏi này nhỉ?"
"Nghe nói là trong buổi phỏng vấn sau khi tan họp."
Yến Tuyết Sơn liếc mắt nhìn qua. Bài báo còn đính kèm ảnh động, trong đó Arthur đang tươi cười thân thiết ký tên cho đám trẻ vây quanh mình.
"Á, tim tôi tan nát rồi."
"Rốt cuộc phải là kiểu người như thế nào mới xứng đôi với Thượng tướng Arthur chứ? Chắc chắn phải là một mỹ nhân, lại còn tài năng ngang ngửa anh ấy mới được, không thì tôi không phục đâu."
"Cậu phục hay không phục thì có ích gì chứ? Ha ha ha!"
"Hơn nữa, với gia thế như thế, chắc chắn trong nhà đã sắp xếp hôn nhân chính trị cho anh ấy rồi."
"Nói không chừng người ta gặp được Omega khiến mình yêu ngay từ cái nhìn đầu tiên thì sao?"
Yến Tuyết Sơn bối rối một chút. Đối tượng yêu đương? Là chỉ mình sao? Nhưng mình là đối tượng kết hôn mà, lại còn là kiểu xem mắt nữa. Yêu đương với xem mắt chắc là khác nhau nhỉ. Trong mắt Arthur, bọn họ đang yêu đương sao? Có yêu đương không nhỉ? Làm tình thì có.
Nhóm sinh viên kia vẫn tiếp tục buôn chuyện:
"Tôi biết! Tôi biết! Tôi là fan cứng đây. Thượng tướng Arthur từng có hình mẫu lý tưởng. Trước kia anh ấy từng nhận phỏng vấn, phóng viên có hỏi anh ấy thích kiểu người như thế nào."
"Kiểu gì thế?"
"Đợi tôi tìm chút, tôi có lưu video này... Tôi nhớ là để trong thư mục này... A! Tìm thấy rồi!"
Trong video, Arthur ngồi thoải mái trên ghế sofa đơn, tư thái thả lỏng, khóe miệng điểm xuyết nụ cười lễ phép. Sau khi nghe câu hỏi, anh hơi thẹn thùng cười, rồi cân nhắc đáp: "Kiểu tôi thích hả? Tôi thích người có mái tóc đen, đôi mắt đen. Vóc dáng đừng quá gầy yếu. Còn tính cách ấy à, bên ngoài trông có vẻ lạnh nhạt, nhưng thực ra lại vô cùng tinh tế và dịu dàng. Dù có gặp phải chuyện kinh khủng hay khó khăn đến thế nào, nội tâm của người đó vẫn luôn kiên định, không bao giờ bị đánh bại."
Yến Tuyết Sơn: "?"
Đây là lần đầu tiên anh thấy đoạn video này. Nghe qua thì hơi quen quen, giống như đang nói về chính mình, mà lại cũng như không phải. Tướng mạo thì giống, tóc đen mắt đen cũng không hiếm, nhưng mà... anh có dịu dàng đâu nhỉ.
Cô bé tên Polly lại xen vào: "Một Alpha có mới nới cũ, miệng nam mô bụng bồ dao găm như vậy thì có gì tốt chứ? Các cậu không thấy 'Tử thần màu xanh dương' tốt hơn sao? Vừa mạnh mẽ vừa khiêm tốn!"
"Nếu 'Kỵ sĩ đỏ' không phải đồng đội của 'Tử thần màu xanh dương' thì chắc chắn không thể thăng cấp lên Sĩ sư cấp S. Nhìn chiến tích của 'Tử thần màu xanh dương' mà xem, các Sĩ sư cận chiến của anh ấy đều đã chết vài người rồi, chỉ vì không xứng đôi với anh ấy. Tôi cảm thấy anh ấy thậm chí còn vượt xa cả 'Ảnh Tuân – Thần đánh lén' ấy chứ..."
Yến Tuyết Sơn không nghe nổi nữa: "So ra thì vẫn chưa bằng đâu."
Polly quay đầu nhìn, phát hiện lại là anh! Mối thù mới cộng với thù cũ trỗi dậy, cô nàng quát: "Sao lại là anh nữa? Anh đừng có mà tỏ vẻ hiểu biết trong khi chẳng biết gì cả. Đừng tưởng mình lớn tuổi hơn là có quyền phán xét."
Yến Tuyết Sơn uyển chuyển đáp: "À, tôi là cựu quân nhân, nên thực sự là hiểu rõ hơn các cô cậu đấy."
Mặt Polly đỏ bừng: "Là cựu quân nhân thì ghê gớm lắm à? Chắc anh chỉ là một tên lính quèn chứ gì. 'Tử thần màu xanh dương' chính là Sĩ sư đánh lén vĩ đại nhất! Anh có biết ngài ấy đã hạ gục bao nhiêu Sĩ sư cấp S, cấp A, bắn rơi bao nhiêu chiến hạm không?"
Yến Tuyết Sơn: "Không biết." Thật lòng thì anh cũng chẳng nhớ rõ con số cụ thể. Quân bộ có thống kê đấy, nhưng là bao nhiêu nhỉ? Trải qua hơn mười năm chinh chiến, con số đó quá mức khổng lồ.
Bạn thân của Polly, cô gái mũm mĩm tên Nana, cười tủm tỉm giảng hòa: "Oa, hóa ra anh là cựu quân nhân à? Thế anh đã từng gặp 'Tử thần màu xanh dương' ngoài đời chưa? Anh ấy sống rất kín tiếng, chẳng có ai từng nhìn thấy mặt cả."
Yến Tuyết Sơn không rõ ý kiến: "Anh ấy chỉ là một người rất bình thường thôi."
Polly vẫn giận dỗi: "Đừng nói chuyện với anh ta nữa! Quân bộ nói sau chiến tranh sẽ tiến hành giải ngũ, nhưng còn chưa bắt đầu. Chắc anh ta thuộc đợt bị thải loại đầu tiên chứ gì, chứng tỏ chỉ là một tên lính không quan trọng, anh ta thì biết cái gì chứ?"
Yến Tuyết Sơn vẫn không hề tức giận, xét về mặt lý thuyết, anh không có cảm xúc tinh thần để tức giận. Ánh mắt anh vẫn bình thản nhìn cô gái: "Tôi chỉ là cảm thấy, tham gia chiến tranh để bảo vệ quốc gia là một chuyện, còn việc biết cách giết người lại là chuyện khác. Việc biết giết người, hay đã từng giết rất nhiều người, vĩnh viễn không thể là thứ để mang ra khoe khoang về sự vĩ đại của bản thân."
Polly sững sờ. Trong giây lát, cô không biết phải phản bác lại thế nào. Yến Tuyết Sơn lạnh nhạt nhưng lại bao dung, vô hình trung đã làm dịu đi sự nóng nảy trong cô.
Điều này lại khiến Yến Tuyết Sơn nhớ đến một vài chuyện cũ. Chuyện hồi còn trong quân ngũ...
Thực ra, Arthur không phải lúc nào cũng rạng rỡ, tỏa nắng.
Có một lần, đại khái là khi Arthur đồng hành cùng anh được hơn một năm, gần hai năm. Anh nhớ đó là trận chiến ở Thiên Khu Tinh. Trận chiến đó vô cùng thảm liệt. Khi đó, nơi đóng quân của họ nằm ở biên giới giữa Đế quốc và Liên bang, chính quyền thay đổi vài lần. Những hành tinh lân cận có rất nhiều dân tị nạn. Bản thân Arthur lúc đó cũng chỉ là một thiếu niên, những ngày nghỉ phép, hắn thường chơi cùng đám trẻ con địa phương. Bọn trẻ vây quanh hắn, líu ra líu ríu gọi "anh cả", hắn liền móc tiền lương ra mua đồ chơi, kẹo bánh cho chúng. Hắn đi đến đâu, ở đó liền có tiếng cười trong trẻo của bọn trẻ.
Giữa chừng, họ bị điều đi làm nhiệm vụ khác. Đến khi quay trở lại, đám trẻ từng vây quanh Arthur đều đã chết hết. Quân Đế quốc cũ sau khi chiếm đóng nơi này đã không tuân thủ các điều khoản nhân quyền và thực hiện tàn sát cả thành phố.
Trong đó có một đứa trẻ tên là Eugene, thân thiết với Arthur nhất. Yến Tuyết Sơn nhớ đó là một đứa bé có lúm đồng tiền khi cười, gương mặt rất xinh xắn. Tính tình thằng bé lại rất nghịch ngợm, như một con khỉ, suốt ngày chạy nhảy. Eugene là trẻ mồ côi lưu lạc trong vũ trụ, từng bị Arthur bắt quả tang lúc đang ăn trộm. Không hiểu sao sau đó hai người lại thành bạn thân, Arthur coi nó như em trai.
Sau khi gặp Arthur, Eugene đã "hoàn lương", không còn trộm vặt nữa, Arthur còn tài trợ cho nó đi học. Yến Tuyết Sơn nhớ mỗi lần gặp thằng bé, nó đều léo nhéo đòi sau này phải thi vào Đại học Quân sự Đế quốc, phải trở thành Sĩ sư cơ giáp – giống như Arthur vậy. Vậy mà ngay cả việc bình an lớn lên cũng không làm được, nó cứ thế lặng lẽ ra đi vào năm chín tuổi. Hơn nữa còn chết rất thảm, có lẽ vì mối quan hệ thân thiết với họ, trước khi chết Eugene đã phải chịu đựng những màn tra tấn tàn nhẫn.
Khi Arthur nhận được tin báo về cái chết của nó, hắn chỉ ngẩn người ra một lúc, rồi nói: "Tôi biết rồi."
Rất khác thường.
Sau đó, suốt ba ngày không ngủ, hắn bận rộn sắp xếp chiến thuật. Đến khi chạm trán với đội quân tàn sát thành phố đó, Arthur thực sự phát điên.
Thoạt nhìn, hắn vẫn rất bình tĩnh. Cấp trên chỉ thị họ cần đánh bại địch, nhưng chiến lược hắn đặt ra là tiêu diệt gọn. Hắn điều phối hỏa lực, phân bổ binh lực, bài binh bố trận rất rành mạch. Sau đó, hắn dẫn đầu xông thẳng vào trận địa địch.
Nhưng Yến Tuyết Sơn nhận ra Arthur không ổn. Vốn dĩ tác phong của hắn xưa nay rất sạch sẽ, gọn gàng, nhưng lần này lại hoàn toàn trái ngược. Có thể hành hạ đến chết thì tuyệt đối không một đao dứt điểm, cần rút lui cũng không rút. Dùng hết vũ khí nóng thì dùng vũ khí lạnh, vũ khí lạnh cũng dùng hết, hắn liền tháo dỡ linh kiện trên chính cơ giáp của kẻ địch.
Yến Tuyết Sơn thấy kỳ lạ, vì Arthur không phải kiểu người như vậy. Biểu hiện của hắn mang lại cho Yến Tuyết Sơn cảm giác rằng, vì không rõ kẻ nào là hung thủ trực tiếp hành hạ lũ trẻ, hắn cũng chẳng có thời gian điều tra từng tên. Vậy thì, cứ coi như tất cả bọn chúng đều là hung thủ, tất cả đều đáng chết vạn lần.
Cảm giác như sắp phát điên rồi. Là một người vĩnh viễn không bao giờ biết đến sự điên cuồng, Yến Tuyết Sơn đã phán đoán như thế.
Trận chiến đó giành được đại thắng. Và không một tù binh nào được để lại, tất cả đều bỏ mạng trên chiến trường. Điều đó không được bình thường cho lắm, nhưng Arthur đã bố trí quá chu toàn, chẳng ai có thể bắt bẻ được hắn.
Thông thường, Yến Tuyết Sơn không bao giờ can thiệp vào chuyện riêng của đồng đội. Nhưng hình như đó là lần đầu tiên, anh cảm thấy mình cần phải quản một chút. Nếu không thì thật đáng tiếc.
Sau khi trở về, tại bữa tiệc ăn mừng, tất cả mọi người đều cuồng hoan, họ nâng Arthur lên cao và hò reo cho hắn. Arthur nhận được vô số lời tán dương, uống đến say khướt, nụ cười trên gương mặt hắn gần như sắp cứng đờ.
Không ai nhắc đến tiểu Eugene. Đối với cuộc chiến tranh giữa Liên bang và Đế quốc, nó còn nhỏ bé, không đáng kể hơn cả một hạt bụi. Nhưng Yến Tuyết Sơn biết rõ, Arthur đang báo thù cho Eugene – đứa trẻ không cha không mẹ, luôn miệng đấu võ mồm với hắn, lại còn từng bày trò lừa lọc ngày nào. Arthur đã lặng lẽ phạm phải một lỗi lầm mà hoàn toàn có thể đưa hắn ra tòa án binh. Có lúc anh thấy hắn chính trực vô cùng, nhưng có lúc Arthur lại dám mặt không đổi sắc làm ra chuyện trái kỷ luật như thế.
Hắn lảo đảo quay về phòng nghỉ với mùi rượu nồng nặc trên người, gương mặt vẫn còn vương nụ cười, luyên thuyên không dứt với Yến Tuyết Sơn: "Vui thật. Hôm nay em thật sự rất vui. Sao thầy không tới dự tiệc? Vui lắm mà! Ha ha ha ha!"
Yến Tuyết Sơn đang lau chùi súng ngắm, dịch sang một bên để tránh xa kẻ say rượu kia: "Đừng có dựa lại gần, trên người cậu toàn mùi rượu thối."
Yến Tuyết Sơn nói: "Eugene từng bảo nó muốn tìm cha mẹ. Cậu giúp nó tìm đi. Nếu họ đã qua đời rồi, thì hãy chôn cất nó cạnh cha mẹ mình."
Một câu nói khiến Arthur như tỉnh rượu, cơn điên dại tan biến. Im lặng hồi lâu, Arthur ngồi xuống cạnh anh, hỏi: "Em có thể được ôm một cái không?"
Yến Tuyết Sơn nghĩ một chút rồi ôm lấy hắn. Sau đó, anh cảm nhận được vai mình ướt đẫm nước mắt. Yến Tuyết Sơn, vốn luôn lạnh lùng, lần đầu tiên cho phép một người khác ôm mình, lại còn để đối phương ôm suốt cả đêm mà không đẩy ra.
Ba năm sau, cuối cùng Arthur cũng tìm thấy cha mẹ của đứa trẻ kia, và không ngoài dự đoán, họ đã qua đời. Chính hắn đã bỏ tiền ra, hợp táng bọn họ chung một nấm mộ.
...
Yến Tuyết Sơn bây giờ đột nhiên nhớ lại chuyện đó. Hình như cũng từ sau lần đó, thái độ của Arthur đối với anh lại càng trở nên vi diệu hơn.
Tan học rồi. Đám sinh viên phía trước vẫn đang hăng say bàn tán: "Mẹ kiếp, bọn họ tổng kết ra 10 cái tên trong danh sách đối tượng tin đồn của Thượng tướng Arthur rồi kìa!!"
"Đứng đầu là ai vậy?"
"Còn có thể là ai? Chẳng phải là 'Tử thần màu xanh dương' sao! Chỉ là không biết 'Tử thần' là nam hay nữ, sống hay chết. Có người còn nghi ngờ đó thực ra là AI trí tuệ nhân tạo do Liên bang tạo ra, không phải con người. Nhưng dù là vậy, số phiếu bầu của ngài ấy vẫn đứng đầu. Đúng là phi lý! Những người này đúng là đi ship CP với không khí mà!"
"Nói không chừng cô ta là đồ xấu xí nên mới không dám lộ mặt ở nơi công cộng đấy. Ha ha ha ha."
Polly tức giận nói: "Các cậu mới là đồ xấu xí, tâm hồn các cậu mới xấu xa! Dù 'Tử thần màu xanh dương' có vẻ ngoài thế nào, ngài ấy vẫn là người xinh đẹp và dịu dàng nhất trên thế giới này."
Yến Tuyết Sơn: "..."
Đúng lúc này, chiếc máy tính bảng dùng để học tập của anh nhận được tin nhắn mới từ Arthur:
[Sư phụ, có phải thầy đang giận không?]
Yến Tuyết Sơn trả lời dứt khoát:
[Không có.]
Trạng thái của Arthur hiển thị "đang nhập...", rồi lại dừng, rồi lại nhập, rồi lại dừng. Cũng không biết tại sao, có lẽ vì đám nhóc con này cứ ong ong cả ngày bên tai, như bị ma xui quỷ khiến, sự bối rối thúc đẩy tay Yến Tuyết Sơn tự mình nhập một dòng chữ rồi nhấn gửi đi: [Chúng ta hiện tại... là đang yêu đương sao?]
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-250407.png&w=256&q=75)
-328046.png&w=256&q=75)
-495035.jpg&w=256&q=75)
