Cơ giáp mà Arthur điều khiển tên là "Chúc Long".
Đối ứng với "Artemis" được đặt tên theo nữ thần săn bắn trong thần thoại phương Tây, Chúc Long được lấy cảm hứng từ thần thoại phương Đông. Truyền thuyết kể rằng đó là vị thần mở mắt làm ngày, nhắm mắt làm đêm, có thể gọi mưa gọi gió, chiếu sáng cả những vùng đất u minh mịt mùng. Thần Chúc Long có toàn thân đỏ thẫm.
Chúc Long cũng là một mẫu cơ giáp hình người lấy màu đỏ làm chủ đạo, đỏ rực tựa như máu. Đặc biệt là mỗi khi động cơ hạch tâm của nó sáng lên, nhìn thoáng qua cứ ngỡ như một ngọn lửa đang bùng cháy. Đây là một cỗ cơ giáp vô cùng mỹ lệ.
Ngày trước khi Arthur mới xuất đạo, truyền thông gọi hắn là "Red Knight" (Kỵ sĩ đỏ). Hiện tại thì đã rất ít người gọi như vậy nữa rồi.
Số lượng cơ giáp cấp S của đế quốc chỉ đếm trên đầu ngón tay. Ngày thường, họ thỉnh thoảng cho hình ảnh cơ giáp xuất hiện trên các phương tiện truyền thông công chúng, trước kia là để chấn nhiếp kẻ địch, cho chúng biết phe mình sở hữu những vũ khí siêu cấp. Nhưng việc sư sĩ có lộ mặt hay không thì hoàn toàn phụ thuộc vào tính cách cá nhân.
Có người thích phô trương thanh thế, nhiệt tình tiếp nhận phỏng vấn, tạo dựng cho mình một hình tượng xã giao giàu sức hút. Nhưng cũng có những người yêu thích sự kín tiếng, tỉ như Yến Tuyết Sơn; anh từ chối mọi hoạt động công khai lộ diện. Anh rất thần bí, ngoài nội bộ quân đội ra thì thế giới bên ngoài không ai biết thân phận thực sự của anh, thậm chí cả những người thuộc các quân đoàn khác, dù có nhìn thấy anh cũng chẳng thể nào liên tưởng anh với "Tử thần xanh" lừng lẫy.
Trước kia Arthur cũng gần như không nhận phỏng vấn, nhưng sau khi chuyển sang vị trí chỉ huy, hắn mới bắt đầu xuất hiện thường xuyên hơn ở các sự kiện công cộng, dần dần chuyển mình thành một chính khách chứ không chỉ đơn thuần là một sư sĩ nữa.
Yến Tuyết Sơn nghĩ ngợi một lát, đột nhiên chen vào: "Nếu cộng sự chẳng may tử trận, quân đội sẽ sắp xếp sư sĩ cùng đẳng cấp thay thế, chứ không bao giờ chọn người từ trường học, càng không bao giờ bồi dưỡng lại từ đầu."
Lời này khiến cả đám người đang bàn tán đồng loạt quay đầu nhìn anh. Vốn dĩ họ đang định cáu kỉnh phản bác kiểu: "Anh thì biết cái gì?", nhưng khi vừa nhìn thấy khuôn mặt của Yến Tuyết Sơn thì tất cả đều sững sờ, quên sạch vế sau định nói.
Những người có ngoại hình "thuần huyết" như tóc đen da tuyết như Yến Tuyết Sơn vốn đã hiếm, mà ngay cả trong số đó, anh vẫn được coi là người đặc biệt xinh đẹp. Khi anh dùng đôi mắt trong suốt như hạt châu thủy tinh kia nhìn bạn, vẻ thần bí và thanh lãnh toát ra, ngay cả cái bóng đổ xuống từ hàng mi dài cong vút cũng tinh xảo động lòng người đến thế, khiến người ta vô thức muốn nín thở, sợ rằng sẽ làm kinh động đến anh.
Có bạn học sau khi nhìn thấy anh liền đưa ra phán đoán dựa trên nhan sắc: "Anh nói đúng."
Chẳng cần lý do gì cả, chỉ là muốn làm anh vui lòng, thuận theo ý anh mà thôi.
Cô gái dẫn đầu màn "tin đồn" trông chừng mười bảy mười tám tuổi, tết hai bím tóc dày, da nâu khỏe khoắn, mắt nâu, đeo một chiếc kính gọng tròn mảnh. Sống mũi và hai bên má cô lấm tấm vài đốm tàn nhang do nắng. Cô bị vẻ đẹp của Yến Tuyết Sơn làm cho choáng váng, mặt đỏ bừng lên, lắp bắp: "Anh... anh làm sao mà biết?"
Yến Tuyết Sơn bình thản đáp: "Để phối hợp được với một sư sĩ ưu tú, thì bản thân cũng phải là một sư sĩ đủ ưu tú. Hơn nữa, Kỵ sĩ đỏ và Tử thần xanh trong thời gian tại ngũ chỉ là cộng sự, dù Tử thần xanh không còn xuất hiện nữa thì dùng từ 'góa vợ' cũng không hề thỏa đáng."
Cô bé bỗng nổi quạu: "Anh hiểu cái gì chứ? Họ chính là cặp đôi đẹp nhất!"
Yến Tuyết Sơn: "Tử thần xanh cũng có khả năng là đã giải ngũ rồi."
Cô bé tức tối trừng mắt với anh: "Không thể nào! Tử thần xanh đã điều khiển Artemis từ khi nó mới được đưa vào sử dụng, từ lúc nó còn là mẫu thử nghiệm cho đến khi nâng cấp hoàn thiện, trọn vẹn sáu năm. Anh ấy chính là Artemis, Artemis chính là anh ấy. Trừ khi anh ấy chết rồi, bằng không anh ấy sẽ không bao giờ vứt bỏ Artemis."
Yến Tuyết Sơn: "À... ừm."
Đúng lúc đó, một hồi xôn xao nổi lên.
Người bên cạnh nói: "Đừng cãi nhau nữa, đừng cãi nhau nữa, Thượng tướng Arthur đến rồi! Mau nhìn kìa!"
Khi Arthur bước ra từ sau tấm màn sân khấu của giảng đường lớn, tiếng hò reo và tiếng vỗ tay vang dội như muốn lật tung mái vòm, khiến màng nhĩ của Yến Tuyết Sơn cũng phải rung lên ong ong. Đây là lần đầu tiên anh đứng ở góc độ này để nhìn Arthur, cảm thấy rất mới lạ.
Trong mắt anh, Arthur dường như vẫn luôn là cậu thiếu niên mười chín tuổi vừa mới tiến vào quân đội ngày nào, mãi mãi tỏa sáng như ánh mặt trời. Chỉ là, đôi khi hắn như ánh nắng mùa xuân, ấm áp ôn hòa; đôi khi như mùa hè, nhiệt liệt nôn nóng; đôi khi lại như mùa thu, nhàn nhạt thờ ơ; đôi khi lại tựa mùa đông, mang theo một chút lạnh lẽo, tĩnh lặng sâu trầm.
Anh vẫn nhớ lần đầu tiên họ phối hợp trên chiến trường, tình thế hiểm nghèo vô cùng. Khi đó Arthur vẫn là một sư sĩ người mới tốt nghiệp trường học chưa lâu, vậy mà lại dám một mình lao thẳng vào hạm đội địch.
Còn anh ở phía xa, nhìn thấy hỏa lực của Chúc Long được đẩy lên mức tối đa, lớp chắn năng lượng màu đỏ rực sáng kinh người, vì tốc độ quá nhanh mà kéo theo một vệt tàn ảnh như sao băng, thẳng tiến không lùi, không hề có một chút sợ hãi.
Chưa từng có cộng sự nào điên rồ như Arthur. Yến Tuyết Sơn sau này vẫn nghĩ như vậy.
Nhưng lúc đó, anh chỉ toàn tâm toàn ý tập trung ngắm bắn, quét sạch chướng ngại vật phía trước để Chúc Long tiến lên. Thật kỳ diệu, vì khi kiểm tra độ tương thích tinh thần, kết quả của hai người vốn không cao, Yến Tuyết Sơn từng nghĩ họ chỉ là miễn cưỡng có thể hợp tác mà thôi.
Trên chiến trường lúc đầu cũng quả thực như thế, nhưng khi Arthur chiến đấu đến quên mình, sự đồng bộ giữa hai người dần trở nên thuận buồm xuôi gió. Đến mức chẳng cần đối thoại nữa.
Những cỗ cơ giáp quân địch có khả năng gây cản trở và những chiến hạm định oanh tạc Arthur, dưới những phát ngắm bắn chính xác đến kinh người của Yến Tuyết Sơn, từng chiếc một nổ tung. Anh cảm nhận được độ chính xác trong kỹ năng của mình cũng được nâng cao. Rất hiển nhiên, dưới sự thôi hóa của tỷ lệ đồng bộ cao, uy lực của Artemis cũng được phát huy đến một tầng thứ mới.
Yến Tuyết Sơn cảm thấy tinh thần như tiến vào một trạng thái tĩnh lặng sâu thẳm, dường như không phải đang ở trên chiến trường, vô cùng thư thái, dễ chịu.
"Đoàng, đoàng, đoàng, đoàng..."
Số liệu thống kê sau đó cho thấy, trong nửa giờ Arthur tăng tốc đột phá, tỷ lệ đồng điệu của hai người vọt lên đến 98%, tần suất ngắm bắn của anh cũng đạt đến con số đáng kinh ngạc là 12 phát/giây; đây là giới hạn của phản ứng thần kinh con người, hơn nữa, không một viên đạn nào trượt mục tiêu.
Anh ngày trước thi thoảng cũng đạt được trạng thái tuyệt vời như vậy. Nhưng đó đa phần là trong tình huống đồng đội hy sinh hết cả. Vì không còn những đồng đội cần phải bận tâm che chở, anh mới có thể không kiêng nể gì mà tùy ý phát huy.
Còn phối hợp với người khác thì đây mới là lần đầu tiên.
Arthur hóa thành một thanh kiếm quang đỏ thẫm, đâm thẳng vào trái tim của quân địch. Trúng đích. Năng lượng nổ tung. Hắn lại tận dụng chính làn sóng xung kích đó để quay ngược trở lại.
Những sư sĩ bị mất chủ tướng lúc này mới đỏ hoe mắt, lao lên muốn trả thù cho hắn.
Yến Tuyết Sơn dùng máy bộ đàm truyền tin: "Đừng ham chiến, trở về đi. Tôi yểm hộ."
Chiếc cơ giáp màu đỏ, giây trước còn điên cuồng như thú dữ, lập tức tiếp nhận mệnh lệnh, không mảy may nghi ngờ lời anh.
Trong trận chiến kéo dài gần 72 giờ không nghỉ đó, độ chuẩn xác trong các phát bắn tỉa của Yến Tuyết Sơn từ đầu đến cuối chưa từng giảm sút. Đó là phong độ ổn định của anh, lạnh lùng tựa như một trí tuệ nhân tạo.
Sư sĩ cận chiến vốn mệt mỏi hơn nhiều. Yến Tuyết Sơn mặc định rằng nhiều nhất là sau ba mươi giờ, sư sĩ cận chiến phối hợp với anh sẽ xuất hiện tình trạng giảm sút phong độ do mỏi mệt; đó cũng là thời điểm dễ sơ suất mà mất mạng nhất. Vì vậy, thông thường anh sẽ cách một khoảng thời gian lại nghĩ cách giúp cộng sự có được phút giây nghỉ ngơi, uống chút thuốc hồi sức để ổn định tinh thần.
Nhưng Arthur thì không. Arthur cũng giống như anh, trạng thái vẫn vẹn nguyên như lúc mới bắt đầu khai chiến.
Là vì hắn còn quá trẻ sao? Yến Tuyết Sơn thầm nghĩ.
Anh nhớ lại việc người đời luôn coi anh là một "quái vật", còn anh thì lại cảm thấy chàng sư sĩ cơ giáp trẻ tuổi này mới chính là quái vật thực sự. Một con quái vật nhỏ. Lần đầu ra trận đã như vậy, giết chóc đến điên cuồng; xem ra đúng là một kẻ cuồng sát bẩm sinh. Trong số các sư sĩ, quả nhiên là có những tên như vậy.
Trận chiến kết thúc, họ bay về căn cứ. Yến Tuyết Sơn bước xuống cơ giáp trước, Arthur theo sau. Chàng trai có mái tóc vàng mắt vàng vừa bước xuống liền nhận được một tràng hoan hô.
Trưởng quan vỗ vai Arthur nói: "Thật không biết sợ chết là gì! Nhưng không sao là tốt rồi, chiến công của cậu lần này đã được ghi nhận."
Vượt ngoài dự đoán của Yến Tuyết Sơn, Arthur vừa bước ra khỏi cơ giáp trông lại chẳng có chút sát khí nào. Dù cả người hắn ướt đẫm như vừa vớt dưới nước lên, nóng hổi và bốc hơi nghi ngút, nhưng trạng thái tinh thần vẫn rất tốt. Nghe thấy lời tán dương, vành tai và cổ Arthur đỏ bừng vì ngại ngùng, hắn gãi đầu cười ngượng nghịu: "Em chỉ là vận may tốt thôi, đều là nhờ cộng sự của em – Yến tiên sinh – bảo vệ, nên em mới thoát chết trong gang tấc."
Nói đoạn, hắn còn nhìn về phía Yến Tuyết Sơn, ánh mắt tràn đầy vẻ mong chờ được anh khen ngợi.
"…?"
Nhìn tôi làm gì? Yến Tuyết Sơn thầm nghĩ.
Anh tháo mũ bảo hiểm ôm trong ngực, dù không hiểu vì sao, nhưng vẫn khẽ gật đầu như một lời biểu dương. Anh chỉ gật nhẹ, thế mà Arthur lại tựa như đóa hướng dương được ánh nắng chiếu rọi, vẻ mặt còn rạng rỡ, hân hoan hơn bất cứ lời khen ngợi nào trên đời.
Yến Tuyết Sơn thấy hơi khó hiểu, không nói thêm gì nữa, xoay người bỏ đi. Trong lòng anh thầm thấy hài lòng: Xem ra trong thời gian tới không cần phải đổi cộng sự, cũng không cần phải trải qua lần kiểm tra độ đồng bộ tinh thần gây đau đầu đó nữa rồi.
Phía sau truyền đến tiếng bước chân lạch cạch. Anh quay đầu nhìn lại, thấy Arthur đang lẽo đẽo theo sau mình, đôi mắt sáng rực, ngượng ngùng nói: "Em cũng về nghỉ ngơi đây."
...
Chớp mắt một cái, chàng sư sĩ cận chiến người mới, kẻ từng lắp ba lắp bắp cam đoan với anh sẽ chiến đấu hết mình ngày nào, giờ đã trưởng thành thành thần tượng của những đứa trẻ mười mấy tuổi, đang đứng trên bục diễn thuyết một cách chỉn chu.
Yến Tuyết Sơn lấy lại tinh thần, những người xung quanh đều đang vỗ tay cho Arthur.
"Cảm ơn mọi người."
Arthur lịch thiệp đáp, cúi đầu một cái liền thấy ngay Yến Tuyết Sơn trong đám đông, như thể đang dùng ánh mắt để hỏi: Sư phụ, em biểu hiện tốt không?
Yến Tuyết Sơn liền lười biếng nâng tay, vỗ vài cái lấy lệ. Vị Thượng tướng Arthur vốn trông rất trầm ổn, đáng tin cậy kia bỗng sáng mắt lên, mỉm cười rạng rỡ đầy kìm nén.
Ngay khi Arthur rời đi, các học sinh lập tức bắt đầu bàn tán về hắn.
"Trời ơi, Thượng tướng Arthur đẹp trai quá, còn đẹp hơn cả trên tivi nữa. Tại sao chân anh ấy lại dài như vậy? Tại sao gương mặt lại hoàn hảo đến thế? Đã học tập giỏi, lái cơ giáp lại càng đỉnh! Rốt cuộc Thượng Đế đã đóng lại cánh cửa nào của anh ấy chứ?"
"Đừng ai nói chuyện với tôi, anh ấy vừa nhìn về phía tôi rồi cười đấy! Á! Tôi có cảm giác như tim bị đạn bắn trúng vậy, chết mất thôi!"
"Giờ chiến tranh kết thúc rồi, Thượng tướng Arthur chắc phải tính đến chuyện hôn nhân đại sự rồi nhỉ? Anh ấy giờ là người tình trong mộng của toàn Omega liên tinh rồi còn gì?"
"Có chuyện gì thế? Kỳ thị Beta à? Tôi là Beta tôi cũng mơ về anh ấy!"
"Tôi là Alpha tôi cũng mơ! Ha ha ha ha."
Một đám nam thanh nữ tú đang nhìn nhau với đôi mắt hình ngôi sao, cười đùa líu ríu. Yến Tuyết Sơn tâm như mặt hồ không gợn sóng, nhìn họ vui đùa, thầm nghĩ: Thật tốt, chiến tranh kết thúc rồi, những đứa trẻ có thể tận tình vui cười.
Chỉ có cô gái tết hai bím tóc đeo kính kia là phồng má rầu rĩ: "Anh ấy cứ cười nói cả ngày như vậy, chẳng thấy chút bi thương nào vì sự ra đi của 'Tử thần xanh' cả, đúng là máu lạnh tàn khốc!"
"Hừ." Nàng tức giận bỏ đi.
Yến Tuyết Sơn không nói thêm gì với cô bé, sợ cãi vã, anh không muốn tranh luận với ai cả. Một cô bé khác mập mạp thấy vậy bèn nói với Yến Tuyết Sơn: "Anh đừng để bụng, Polly không cố ý đâu, sư sĩ điều khiển Artemis là thần tượng mà cậu ấy sùng bái từ nhỏ tới lớn đấy."
Nói đến đây, cô bé còn lấy tay che miệng, thì thầm: "Cậu ấy là fan only đấy, lại còn là anti những người liên quan nữa."
Yến Tuyết Sơn: "?" – Không hiểu gì cả.
Cô bé béo tiếp tục: "Cậu ấy vì thế mà còn muốn đi học lái cơ giáp, nhưng vì thể chất không tốt nên vòng đầu đã bị loại rồi…"
Chưa nói hết câu, cô bé tên Polly đã quay người lại, ngượng ngùng quát: "Nana, đừng có tùy tiện nói về tớ với người khác! Đi thôi!"
Cô bé béo chạy theo, Yến Tuyết Sơn nghe thấy nàng ôn hòa nói: "...Người ta là anh chàng đẹp trai mà, tính tình trông có vẻ rất tốt, sau này mọi người còn phải học cùng nhau nữa đó."
Không ít học sinh đã chuồn về ngay sau khi Arthur kết thúc bài diễn thuyết, họ nghĩ rằng Arthur chắc đã đi thẳng rồi, nhưng biết đâu có thể thử vận may, xin Thượng tướng ký tên cho mình. Yến Tuyết Sơn rất tuân thủ quy tắc, anh cứ ngồi đó, đợi đến khi buổi lễ khai giảng kết thúc mới rời đi.
"Tít."
Yến Tuyết Sơn nghe vậy liền chuẩn bị rời đi. Nhưng anh lại bị một nam sinh chặn đường. Đứa bé này trông đầy vẻ kiêu ngạo, thấp gầy, trên mặt vẫn còn chút nét bụ bẫm của trẻ con, nó cảnh giác nhìn chằm chằm vào anh: "Anh rốt cuộc là kẻ nào? Tại sao anh cứ nhìn chằm chằm vào Thượng tướng?"
Yến Tuyết Sơn – người bị chất vấn – vẫn giữ gương mặt vô cảm, trong khi Arthur đang nhìn từ phía xa thì sắc mặt đã trở nên không mấy tốt đẹp.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 



-328046.png&w=256&q=75)