Yến Tuyết Sơn cảm giác như thể có một con gấu lớn đang ôm chặt lấy mình.
Arthur vùi mặt vào hõm cổ anh, hít hà thật sâu mùi hương trên cơ thể anh. Hơi thở nóng hổi của hắn phả lên vai, luồn cả vào cổ áo khiến anh nhột nhột từng đợt. Yến Tuyết Sơn thật không hiểu điều này có gì hay ho? Anh vốn chẳng bao giờ dùng nước hoa, khi tắm cũng chỉ dùng loại xà phòng rẻ tiền mua ở siêu thị.
Vì đang trong cơn sốt, cả người Arthur nóng hừng hực như một chiếc lò sưởi hình người. Yến Tuyết Sơn cũng ngửi thấy mùi hương trên cơ thể hắn; rất sạch sẽ, nhưng vì Arthur vừa từ căn cứ quân sự về, nên trên quần áo hắn vẫn còn vương lại cái mùi mà anh thường ngửi thấy trên cơ giáp. Trước kia, cơ thể anh cũng thường vương mùi này, nhưng giờ đây đã ở nông trường lâu ngày nên mùi đó đã phai nhạt. Mùi hương ấy khiến anh cảm thấy rất an tâm.
Arthur ghé sát tai anh thì thầm: "Đứng lâu sẽ mỏi, em có thể ngồi ôm thầy được không?" Yến Tuyết Sơn đáp: "Được."
Thế là Arthur ngồi xuống chiếc ghế sofa đơn, kéo Yến Tuyết Sơn ngồi lên đùi mình, vòng tay ôm chặt lấy eo và lưng anh. Yến Tuyết Sơn cảm thấy tư thế này hơi giống một chú chó lớn đang dụi đầu vào lòng chủ, anh hỏi: "Ngửi mùi của tôi có tác dụng thật sao?"
Arthur ậm ừ đáp: "Có tác dụng ạ."
Thế nhưng, Yến Tuyết Sơn lại cảm nhận được thứ gì đó đang cấn vào đùi mình. Anh khách quan nhận xét: "Tôi thấy chẳng có tác dụng gì cả, tôi đâu có pheromone."
Nhắc mới nhớ, anh suýt nữa thì quên mất điểm này, vậy mà giờ đây vẫn có thể bình tĩnh hỏi: "Arthur, tôi là Beta, còn cậu là Alpha, tại sao cậu lại chọn kết hôn với một Beta?"
Chóp mũi Arthur cứ cọ qua cọ lại bên cổ anh: "Thầy nói là vì em tốt nhất, nên thầy mới chọn em. Em cũng vậy, đối với em, thầy là người tốt nhất, không có ai khác cả."
Yến Tuyết Sơn biết rằng khi Alpha phát sốt sẽ có xu hướng muốn đánh dấu Omega, nhưng vì anh không có tuyến thể nên chẳng hề cảm thấy sợ hãi. Anh chỉ nói: "Nhưng cậu xem, như tình huống hôm nay chẳng hạn, tôi không phải Omega nên đâu có cách nào giúp cậu được."
Arthur như thể đã lún sâu vào sự si mê, giọng hắn khàn khàn: "Có cách mà..."
Vì đang ngồi trên đùi hắn nên tầm mắt của Yến Tuyết Sơn cao hơn một chút, anh cúi đầu nhìn hắn đầy khó hiểu. Arthur ngẩng mặt lên, vẻ mặt trông vô cùng thành kính hỏi: "Em có thể hôn thầy một cái không?"
Nên nói thế nào nhỉ? Cảm giác vẫn thấy rất kỳ lạ. Anh không thấy rung động, nhưng cũng chẳng thấy bài xích, vì thế không trả lời Arthur ngay lập tức. Arthur liền tiến lại gần, cẩn thận đặt một nụ hôn nhẹ lên môi anh rồi hỏi: "Thầy thấy ghét không?"
Yến Tuyết Sơn nghĩ ngợi một chút, lắc đầu.
Arthur lại nắm lấy tay anh, đan mười ngón tay vào nhau. Thấy anh không phản kháng, hắn nhẹ nhàng vân vê từng đầu ngón tay anh, cúi người hôn lên đó rồi hôn tiếp lên mu bàn tay, lại hỏi: "Thầy thấy ghét không?"
Yến Tuyết Sơn lại nghĩ tiếp, vẫn lắc đầu.
Có lẽ vì tư thế Arthur đang ngước nhìn anh, khiến anh không cảm thấy chút áp bức nào mà chỉ thấy sự dịu dàng. Cũng có thể vì Arthur với tư cách là một thượng tướng thực sự có uy quyền, khiến anh bất giác mà thuận theo. Thế nên, Yến Tuyết Sơn vẫn nghe lời, đặt tay lên vai hắn.
Đây không phải là hành vi giao hợp, phối hợp một chút chắc cũng chẳng sao. Tư thế này lại càng thuận tiện cho việc hôn môi. Arthur hôn lần thứ hai, vẫn chỉ là những cái chạm nhẹ, lại hỏi lần nữa: "Thầy thấy ghét không?"
Yến Tuyết Sơn thấy hắn làm việc thừa thãi, chán nản đáp: "Cậu hỏi qua rồi."
Sau đó, Arthur không hỏi nữa. Hắn không còn kìm chế quá mức, tham lam mổ nhẹ lên môi anh vài cái. Yến Tuyết Sơn hoàn toàn không phản kháng, đôi mắt đen láy nhìn hắn trong veo, sạch sẽ, không hề có chút tò mò hay yêu thích, cũng chẳng có chút chán ghét. Đối với Arthur, không ghét, không bài xích là đã đủ rồi.
Arthur khẽ hôn lên môi anh, thì thầm: "Nhắm mắt lại được không thầy?"
Lông mi Yến Tuyết Sơn khẽ run, do dự một chút mới khép mi lại. Đối với một xạ thủ và một quân nhân, việc mất đi tầm nhìn để mặc cho người khác chi phối là một điều rất nguy hiểm. Anh lựa chọn phối hợp hoàn toàn là nhờ vào sự tin tưởng tích lũy sau nhiều năm kề vai sát cánh chiến đấu. Giống như từng bước tiến dần vậy.
Nụ hôn của Arthur kéo dài hơn trước. Vì nhắm mắt nên các giác quan khác của anh trở nên nhạy bén hơn, đầu lưỡi của Arthur nhẹ nhàng đẩy vào trong môi anh, mềm mại tách mở hàm răng. Yến Tuyết Sơn biết đây là một nụ hôn sâu. Trước kia khi bắt gặp những cặp đôi hẹn hò, anh luôn không hiểu tại sao họ lại có thể hôn nhau khó chia lìa như vậy, cứ như thể hai người dính chặt vào nhau. Hiện tại chính anh bị hôn, cũng chẳng hiểu nổi tại sao Arthur lại hôn một cách nồng cháy thâm tình đến thế.
Sự triền miên dịu dàng đó khiến đầu óc anh dần trở nên choáng váng, hơi thở không còn đều đặn, nhịp tim đập nhanh và thân nhiệt cũng tăng cao. Đến khi không nhớ nổi đây là nụ hôn thứ bao nhiêu, Yến Tuyết Sơn đã mơ hồ cả rồi. Arthur ôm lấy anh, không ngừng hôn lên gò má, cổ anh, còn nắm lấy tay anh để hôn, nhẹ giọng hỏi: "Sư phụ, thầy có thể vuốt ve em không?"
Yến Tuyết Sơn tuy ý thức hơi hỗn loạn, nhưng lúc này bỗng dưng tỉnh táo lại đôi chút, nghi hoặc hỏi: "Hôn vẫn chưa đủ sao? Vốn dĩ cậu chỉ bảo ôm một cái, kết quả lại đòi hôn, tôi cũng đã chiều theo cậu rồi. Hoặc là cậu nói rõ với tôi ngay từ đầu đi, đừng có bày bẫy rồi được đằng chân lân đằng đầu. Cậu biết là tôi ghét nhất kiểu đó mà."
Yến Tuyết Sơn cảm thấy mình nói ra những lời này đã đủ lạnh lùng vô tình rồi. Nhưng anh chẳng thể soi gương nên không biết thần sắc mình lúc này ra sao. Anh nói lời lạnh nhạt, nhưng gò má đã ửng hồng, đôi môi vì hôn nhiều cũng trở nên đỏ mọng, đến cả ánh mắt cũng long lanh hơn thường ngày vài phần. Bộ dáng như giọt sương đọng trên nhành hải đường này chẳng hề có chút uy phong nào.
Yến Tuyết Sơn thật không hiểu nổi hắn: "Chúng ta là đồng đội lâu như vậy, đâu phải cậu chưa từng nhìn thấy của tôi, tôi cũng đâu phải chưa từng nhìn thấy của cậu."
Arthur lại đáp rất thành thật: "Thực ra em đã sớm có hứng thú rồi, sư phụ à, vóc người thầy đẹp thật đấy."
Yến Tuyết Sơn nghe vậy cũng không hề thấy thẹn thùng, còn gật đầu thừa nhận: "Ừm, vóc người tôi đúng là rất đẹp."
Bác sĩ quân đội từng kiểm tra cho anh đã nói vóc người anh có tỷ lệ vàng hoàn mỹ, cân xứng hiếm thấy trên đời. Nếu sau khi anh qua đời mà có thể làm thành tiêu bản để mọi người thưởng thức vẻ đẹp ấy thì thật tốt biết bao.
Arthur lùi bước, đề nghị: "Vậy em không vuốt ve nữa, hôn thêm hai cái thôi. Thầy cho em hôn là được rồi."
Yến Tuyết Sơn nhìn đồng hồ: "Vậy hôn thêm mười phút nữa rồi tôi phải đi ngủ đây."
Arthur nhớ lại chuyện cũ, ít nhiều có chút thẹn quá hóa giận: "Giới hạn thời gian! Lại giới hạn thời gian! Lần trước là đại quyết chiến, tình thế khẩn cấp thì không nói, lần này có chuyện gì quan trọng đâu chứ? Thầy muộn mười phút xuống ruộng, mấy cây mạ cũng chẳng chết được, tại sao cứ phải canh giờ chuẩn xác như vậy? Có phải em hôn không giỏi không?"
Yến Tuyết Sơn thấy hắn nói câu này đúng là tự rước lấy nhục, đi hỏi một người có tính tình lãnh đạm thì mong nhận được câu trả lời gì chứ? Anh suy nghĩ một chút rồi nói: "Cậu nói cũng có lý, đúng là chẳng có việc gì quan trọng thật, nhưng tôi muốn đi ngủ hơn."
Arthur lộ rõ vẻ "dục cầu bất mãn".
Yến Tuyết Sơn nhìn khuôn mặt tuấn tú của hắn, đắn đo một lát rồi đưa tay đặt lên hai bên má hắn, thẳng thừng nói: "Tôi thấy cậu đang tính kế tôi đấy, lần trước cũng vậy. Đừng tưởng tôi không biết, bị cậu dắt mũi xoay vòng vòng. Cái lần đại quyết chiến ấy, rõ ràng là cậu cố ý sắp đặt, lừa gạt tôi lên giường đúng không? Thực ra cậu cứ nói thẳng với tôi là được, tôi không thích kiểu lòng vòng đó đâu. Cậu nói thật với tôi, tôi cũng sẽ nói thật với cậu. Sự thật là tôi không muốn làm tình với cậu, đau, không thoải mái, lãng phí thời gian. Hơn nữa lần đó, tôi thấy cậu cũng chẳng thoải mái gì mấy. Làm chuyện này thực sự có ý nghĩa gì sao?"
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 



-495035.jpg&w=256&q=75)