"Về quê. Ông bà nội chúng nó nhớ, chị đưa chúng về chơi mấy ngày. Thằng Cả còn phải đi học nên không về được."
Vị tiểu thư nhà họ Trần này tuy đã ly hôn nhưng vẫn duy trì mối quan hệ rất tốt với cha mẹ chồng cũ. Mẹ chồng trước chỉ công nhận cô ấy chứ không thừa nhận người tình của con trai, nên đến giờ mấy đứa nhỏ đều ở với mẹ.
Phó Gia Thụ nhớ lại cuộc tranh luận với em gái, xem ra Tống Thư Ngạn cũng thuộc dạng lòng lang dạ sói. Vị nữ tử đang chờ được đón ở nhà ga kia, bi kịch dường như đã được định sẵn.
Nhưng ngay trước mắt lại có một người đã thoát khỏi bi kịch, khiến người khác phải nể phục. Anh nói: "Chị Lục, em có một chuyện muốn nhờ chị giúp đỡ."
"Chuyện gì?"
"Có một người phụ nữ có hoàn cảnh tương tự chị, không biết chị Lục có thể sắp xếp cho cô ấy làm việc ở công ty của chị không?"
Tiểu thư Trần Lục ngẩng đầu hỏi: "Hoàn cảnh giống chị sao? Tương tự thế nào, có từng đi học chưa?"
"Chắc chắn là có đi học, nhưng có lẽ chỉ là trường tư thục ở quê thôi. Sau khi kết hôn, chồng cô ấy vì ghét bỏ chuyện bị cha mẹ ép duyên nên đối xử hờ hững, vẫn luôn để cô ấy ở quê. Bây giờ cha mẹ chồng hy vọng cô ấy đến Thượng Hải ở cùng chồng để sinh con..."
Tiểu thư Trần Lục biết nhà họ Phó không có kiểu ép duyên, nên đây không phải chuyện của Phó Gia Thụ. Quan hệ giữa anh và đại thiếu gia nhà họ Tống lại cực kỳ tốt, cô ấy hỏi: "Người em nói chẳng lẽ là vị phu nhân đính hôn từ nhỏ của Tống Thư Ngạn?"
"Đúng vậy!"
"Những lời này, tại sao lại là em nói? Chị nghe người ở quê kể, Tống Thư Ngạn đã bỏ trốn ngay trong đêm tân hôn. Nếu cậu ta không thích, không muốn cô gái này lãng phí cả đời, cậu ta nên nói rõ với người ta chứ?"
"Anh ấy cũng từng than phiền chuyện này với em, lúc trước em cũng khổ sở mà không nghĩ ra cách nào. Nhìn thấy chị, em mới nhớ ra. Nếu chị đồng ý, em sẽ nói với anh Thư Ngạn."
"Được, đợi chị từ quê về, em bảo cô ấy đến tìm chị." Tiểu thư Trần Lục nhớ lại cảnh khốn cùng năm đó của mình, cũng hy vọng có thể giúp người khác một tay.
Xe đến ga tàu hỏa, Phó Gia Thụ đậu xe dưới bóng cây, xách hành lý giúp ba mẹ con họ rồi tiễn ba người vào ga.
Trở lại xe, anh lấy ra một tờ giấy ghi [Thiếu phu nhân nhà họ Tống ở Ninh Ba] từ trong hộc tủ. Anh lật qua lật lại nhìn. Một người phụ nữ không có tên họ, chỉ được gọi là đại thiếu phu nhân nhà họ Tống, nhiệm vụ của cô là sinh cháu đích tôn cho nhà họ Tống. Nhưng nhiệm vụ này đã định trước là cô không thể hoàn thành. Con người này cũng giống như tờ giấy, chỉ có hai màu đen trắng, nếu không có tác động từ bên ngoài, e rằng bi kịch đã được định sẵn?
Không biết chút giúp đỡ nhỏ nhoi này của mình, liệu có thể thay đổi được vận mệnh của cô ấy không?
Phó Gia Thụ cầm theo tờ giấy đi vào trong. Trên tấm bảng đen ở cổng ra vào có ghi thời gian tàu đến trạm, còn khoảng năm, sáu phút nữa. Anh tìm một chỗ vắng người đứng đợi, mãi cho đến khi tiếng chuông vang lên, anh mới đi tới cổng ra vào một lần nữa.
Lớp hành khách đầu tiên đã lục tục rời ga. Thời buổi này, người đi được tàu hỏa đều là kẻ có chút của ăn của để, nên phần lớn đều ăn vận tươm tất, phụ nữ mặc váy dài, đàn ông diện âu phục.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-150561.jpg&w=256&q=75)

