Đàm Côn và Linh Bảo trao đổi số điện thoại xong liền ngoan ngoãn đến nhà dì anh ta chờ.
Linh Bảo vừa trở về liền nói với Ngô Xảo Trân chuyện buổi chiều sẽ đi lên thành phố làm phép cho người ta.
Biết Linh Bảo lên thành phố là do được Sơn Thần Bồ Tát “phái đi”, Ngô Xảo Trân không chút phản đối, chỉ là bà có hơi lo cho cô, dù sao cô cũng là một cô gái trẻ tuổi, buổi tối một mình ở nhà người lạ không an toàn, suy nghĩ một hồi, bà định bụng sẽ nhờ bà Châu hàng xóm chăm sóc gà vịt heo dê trong nhà giúp bà, còn bà thì sẽ theo Linh Bảo lên thành phố.
Không nghĩ tới Chu Đào Đào đang ngồi đọc sách ở bên cạnh vừa nghe bà nói thế liền nổi hứng: “Bà Ngô, để cháu đi với chị Linh Bảo cho!”
Cậu còn trẻ tính vốn tò mò, lại xem nhiều phim cương thi bắt quỷ, rất muốn được tận mắt chứng kiến xem thế nào.
Linh Bảo nhớ tới bà ngoại của nguyên chủ bị say xe bèn nói: “Vậy bà ngoại đừng đi, để Đào Đào đi với cháu là được rồi.”
Thế là đã quyết định xong người đi lên thành phố cùng với Linh Bảo, đến khoảng bốn năm giờ chiều, hai người và Đàm Côn cùng đi bộ tới thị trấn bắt xe lên thành phố.
Khi ba người đến thành phố thì trời đã tối, ngoài đường xe cộ nườm nượp, khắp nơi đều là ánh đèn điện sáng trưng, cả thành phố đèn hoa rực rỡ trông đến là đẹp đẽ, khác hoàn toàn với ấn tượng trong ký ức và những gì được biết qua khái niệm. Linh Bảo lần đầu tiên vào thành phố, suốt dọc đường nhìn không chớp mắt, trong lòng không ngừng tán thưởng thành thị phồn hoa của người phàm ngày nay.
Đàm Côn rất biết điều, bởi vì đã đến giờ cơm tối nên anh ta đưa hai người đến nhà hàng cao cấp nhất thành phố, cung kính đưa thực đơn cho Linh Bảo: “Đại sư, cô muốn ăn cái gì cứ gọi!”
Tuy rằng suốt dọc đường Chu Đào Đào đều nghe Đàm Côn lải nhải cái xưng hô này nhưng mỗi lần nghe đến khóe mắt cậu vẫn có chút co giật, người đàn ông này chắc là bị quỷ dọa cho hết hồn rồi chứ không sao có thể gọi một cô gái trẻ hơn anh ta mười mấy hai mươi tuổi là đại sư mà không thấy ngượng miệng một chút nào, cho đến khi cậu nhìn thấy gần hai mươi món ăn bày đầy cả bàn.
Đàm Côn không có tâm trạng ăn cơm, nhưng anh ta quả thực bị sức ăn của Linh Bảo làm cho kinh hãi, hơn hai mươi món ăn, hai người ăn sạch sẽ không còn một mẩu, Chu Đào Đào bỏ cuộc giữa chừng còn Linh Bảo gầy yếu một mình chiến đấu đến cuối cùng...
Cơm nước xong, Linh Bảo lại có chút cảm khái.
Vốn tưởng rằng bà ngoại của nguyên chủ làm đồ ăn đã ngon lắm rồi, không ngờ đồ ăn trong nhà hàng này còn ngon hơn nữa, bữa này cô ăn rất đã đời, ánh mắt nhìn về phía Đàm Côn tràn ngập tán thưởng: “Anh tìm chỗ này được đấy, đồ ăn ngon.”
Cơm nước xong, ba người cùng về nhà của Đàm Côn.
Đây là một căn hộ một phòng khách ba phòng ngủ, bài trí theo phong cách đơn giản hiện đại, nhìn sàn nhà trắng sáng bóng loáng, đèn pha lê lấp lánh, Linh Bảo mới ý thức được nơi mình đang ở hiện tại nghèo nàn đơn sơ đến mức nào.
Trong lòng bắt đầu lên kế hoạch, tương lai nhất định phải tu sửa miếu thần của cô thành như vậy, là một vị thần bắt kịp thời đại, cô cũng phải hưởng thụ thành tựu của khoa học kỹ thuật hiện đại chứ.
Ngồi xuống ghế sofa mềm mại, Linh Bảo nhìn đồng hồ treo trong phòng khách, mới hơn tám giờ, cô nói với Đàm Côn: “Anh ngủ một lát đi đã, bây giờ hẵng còn sớm, nó có muốn đến cũng phải mười hai giờ khuya mới đến.”
Sắc mặt Đàm Côn cứng ngắc, cười gượng nói: “Đại sư, tôi không buồn ngủ, tôi ở đây nói chuyện với hai người, hay là chúng xem phim, đánh bài gì đó đi?”
Bây giờ cứ hễ anh ta nghĩ tới phòng ngủ của mình là lại sợ phát khiếp, căn bản không dám đi vào.
“Vậy cũng được, tùy anh thôi.”
Linh Bảo không để tâm đáp lại, bắt đầu thưởng thức hạt dưa vị hoa quả Đàm Côn mua về, dựa theo trí nhớ tìm một bộ phim trên TV, còn Chu Đào Đào thì ngồi bên cạnh chơi game.
Đồng hồ quay hết vòng này đến vòng khác, đã là mười một giờ năm mươi, Linh Bảo cảm giác một cách rõ ràng âm khí trong thiên địa đang từng bước tới gần đỉnh điểm của một ngày.
“Sắp tới rồi.” Cô đột nhiên nói.
Đàm Côn đã sắp ngủ bị làm cho giật mình, nhất thời tỉnh cả ngủ, cầu khẩn nói: “Đại sư, lát nữa nhất ngài định phải bảo vệ tôi đấy nhé!”
“Yên tâm đi, đây, cầm lấy cái này.” Linh Bảo đưa thêm một lá bùa trừ tà cho Đàm Côn, Đàm Côn lập tức nhận lấy, coi nó như bảo bối, nắm chặt trong tay.
Chu Đào Đào hưng phấn khỏi phải nói, không thèm chơi game nữa mà quay sang hỏi: “Chị Linh Bảo, có phải sắp được nhìn thấy quỷ rồi không? Chà chà, nghĩ thôi đã thấy kích thích rồi, trước nay em chưa được nhìn thấy quỷ thật bao giờ!”
“Em không nhìn thấy nó được đâu.”
“Linh Bảo dội cho cậu một gáo nước lạnh.
“Hả!” Chu Đào Đào thất vọng ra mặt: “Không có cách nào mở cho em một con mắt âm dương gì đó sao?” Cậu cố tình đến đây để hóng chuyện cơ mà, với cả cũng muốn tiện thể xác định rõ bản lĩnh của Linh Bảo.
“Được rồi.” Linh Bảo bất đắc dĩ vươn tay:
“Đây là do em cứ đòi xem đấy nhé.”
Nói xong, cô tóm lấy một ít âm khí trong trời đất rồi điểm vào giữa trán Chu Đào Đào, Chu Đào Đào chỉ cảm thấy như có một luồng khí lạnh lướt qua mặt.
“Đến rồi.” Linh Bảo nói.
Đàm Côn rùng mình, ngay sau đó, rèm cửa phòng khách không có gió tự lay động, đèn pha lê cũng bắt đầu chớp tắt, phát ra tiếng xẹt xẹt của dòng điện.
“Òa, giống hiệu ứng trong phim kinh dị ghê!” Chu Đào Đào vốn còn đang thích thú dùng ánh mắt đã nhiễm âm khí quan sát khắp nơi, ngay giây sau bỗng nhiên kêu lên một tiếng thảng thốt, run lẩy bẩy chỉ vào ban công ngoài phòng khách: “Mẹ mẹ mẹ mẹ ơi, bên kia...chị Linh, bên kia kìa...”
Linh Bảo nhìn theo hướng cậu chỉ, quả nhiên nhìn thấy một con quỷ bị ngã đến tan xương nát thịt trông hết sức đáng sợ, chính chủ Đàm Côn thì không cần phải mở mắt âm dương cũng thấy được.
Hai người đàn ông ngay lập tức vọt ra nấp sau lưng Linh Bảo.
“Đại sư! Mau cứu tôi!”
“Chị Linh Bảo cứu em!”
Con quỷ kia có vẻ ngơ ngác, ngay cả bước chân cũng khựng lại, nó không thể ngờ được tối nay lại có tận ba người đang chờ nó, có điều nó cũng chỉ sững sờ trong giây lát, sau đó lại tiếp tục lao về phía mục tiêu của mình. Nó vừa di chuyển là lại khiến người ta có cảm giác như thịt trên người nó sắp rớt xuống.
Linh Bảo ghét bỏ tặc lưỡi một tiếng:
“Ngã thành bộ dạng xấu xí như vậy rồi thì tự giác chút đi được không? Cho anh hai lựa chọn, một là ngoan ngoãn tiến vào thông đạo Luân Hồi, hai là bị tôi đánh một trận rồi tiến vào thông đạo Luân Hồi.”
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-328046.png&w=256&q=75)

