Vợ của Vương Đống thét chói tay, vội vàng kéo tay hắn ra, các bác sĩ và y tá cũng phản ứng lại, chạy đến ấn tay hắn.
Nhưng Vương Vĩ lại giống như một con ếch bị bóp cổ, mặt xanh mét, chân không ngừng quẫy đạp, giống như sắp chết đuối mà vội vùng vẫy trong nước. Cùng lúc đó, Linh Bảo đang ngồi thiền trong ngôi nhà lợp ngói cách đó hàng chục km khẽ cau mày lại, mở mắt ra.
Không hay rồi, nữ quỷ kia muốn giết chết Vương Vĩ!
Vốn dĩ cô chỉ muốn dạy cho Vương Vĩ một bài học nên mới đẩy một ít tà khí vào người hắn, nào ngờ thật sự sắp chết người. Bởi vì với năng lực của nữ quỷ lúc đó, nhiều nhất chỉ có thể dọa hắn nửa sống nửa chết, không thật sự giết được hắn.
Nào ngờ Vương Vĩ tự mình tìm đường chết, vậy mà lại chạy đến nơi âm khí dày đặc như bệnh viện, còn ở đó tận hai ngày, vốn nữ quỷ chính là oán hồn, được âm khí của bệnh viện tẩm bổ tức khắc gia tăng sức mạnh, bây giờ đã đủ năng lực để giết hắn.
Cô theo bản năng thi triển thuật phân thân, tức khắc có một phần thần thể thoát ra.
Thuật phân thân có thể làm thần linh ở những nơi khác nhau đồng thời xuất hiện cùng một lúc.
Linh Bảo “Ồ” lên một tiếng, không ngờ tuy thần thể không thể thoát xác ra hết, nhưng cô vẫn có thể sử dụng thuật phân thân. Lúc này cô cũng không có tâm trạng nghiên cứu mấy thứ này.
Bởi vì lúc trước Linh Bảo đã để lại một tia thần thức trên người Vương Vĩ, nên nháy mắt cô đã đến phòng bệnh của bệnh viện huyện cách đó mấy chục km. Phòng bệnh đang lâm vào hỗn loạn, vài nhân viên y tế đang ra sức ấn chặt Vương Vĩ, những người khác bận bịu lấy bình dưỡng khí, lúc này Vương Vĩ đã cận kề cái chết.
Thần thể vốn chính là cực dương, hoàn toàn không cần sử dụng thần lực cũng có tác dụng khắc chế *quỷ thể.
*quỷ thể: thân thể của quỷ
Nữ quỷ hét lên đau đớn như bị bỏng, sau đó giương nanh múa vuốt xông về phía Linh Bảo:
“Cô dám cản trở tôi! Các người cùng đi chết đi!”
Linh Bảo giơ chân đá nữ quỷ va đập vào tường, sau đó tiến lên, một tay bóp chặt cổ nữ quỷ, tay còn lại tát mấy cái vào mặt nữ quỷ.
Nữ quỷ kêu gào giãy giụa, sắc xanh trên mặt dần dần biến mất, lộ ra một khuôn mặt trắng trẻo vô cùng thanh tú, nếu nhìn kĩ sẽ thấy gương mặt này trạc tuổi với thân thể Linh Bảo.
Thấy vậy, Linh Bảo thả cô ta ra, nữ quỷ trượt xuống góc tường.
“Tỉnh táo lại chưa?”
Nữ quỷ không dám công kích cô nữa, oán khí tiêu tán, thực lực cũng yếu đi rất nhiều, trong mắt tràn đầy oán hận cùng sợ hãi nhìn Linh Bảo: “Vì sao lại ngăn cản tôi? Cái tên cặn bã Vương Vĩ này, là do hắn đáng chết!”
“Chính bởi vì Vương Vĩ là tên cặn bã nên mới không đáng để cô làm vậy. Nhân gian có pháp luật của nhân gian, luân hồi có quy luật của luân hồi, cô giết hắn có thể cô sẽ cảm thấy vui sướng, nhưng sẽ mang theo nợ đời bị đọa vào đường luân hồi, chịu lửa nghiệp thiêu đốt.”
Quỷ hồn ở nhân gian sẽ dựa vào việc có nợ mạng người hay không mà khi vào Luân Hồi sẽ hưởng đãi ngộ khác nhau. Thiên đạo vô tình, đường luân hồi giống một cỗ máy lạnh băng, dù là nguyên nhân gì, chỉ cần dính vào nợ đời, nhất định sẽ bị đẩy vào nghiệp hỏa. Giết càng nhiều người, cường độ thiêu hủy càng lớn và thời gian chịu khổ cũng càng lâu.
Rất nhiều quỷ hồn bởi vì có quá nhiều nợ đời nên không thể thoát khỏi kết cục bị tra tấn đến hồn phi phách tán.
“Tôi không sợ! Tôi không sợ! Chỉ cần có thể giết hắn, cái gì tôi cũng không sợ!” Nữ quỷ cuồng loạn rống to.
“Cô thật sự không sợ sao?” Linh Bảo đi tới, ngón tay đặt ở trên trán nữ quỷ, nữ quỷ thống khổ kêu gào, giãy giụa.
Lúc này cô ta đang ở trong nghiệp hỏa, chịu đủ thống khổ đau đớn muốn chết, nhưng dù cô ta có trốn đi nơi nào đều bị những ngọn lửa bao quanh, linh hồn và quỷ thể của cô ta không bị thiêu thành tro bụi, mà sẽ khôi phục lại như cũ rất nhanh, sau khi khôi phục lại bị thiêu đốt lần nữa, vĩnh viễn không có kết thúc.
Linh Bảo rút tay lại, nữ quỷ lập tức tỉnh táo lại, sau đó phát hiện ra vừa rồi chỉ là ảo giác. “Đó là sự trừng phạt mà cô phải gánh chịu khi gánh phải nợ mệnh. Nếu một trăm năm sau cô không bị hồn phi phách tán thì sẽ đầu thai vào cõi súc sinh.” Nữ quỷ nhất thời sụp đổ mà khóc lớn:
“Vì sao! Vì sao! Hắn cùng những anh em lưu manh cặn bã đó của hắn đã cưỡng bức tập thể tôi đến chết, vậy mà luật pháp cho phép hắn ung dung ngoài vòng
pháp luật, thậm chí bây giờ tôi đã làm quỷ rồi mà còn không thể giết hắn đền mạng!” Oán hận cô ta tích tụ lâu nay đã bị hóa giải, sát ý trong lòng cũng không còn mãnh liệt như trước, nhưng vẫn không cam lòng buông bỏ phẫn nộ.
“Đó là tội nghiệt của hắn ta. Cho dù hắn không bị trừng phạt ở cõi dương gian, thì sau khi chết hắn vẫn sẽ bị phán xét khi bước vào thông đạo Luân Hồi.” Linh Bảo lời lẽ chính nghĩa, đây là lời của thẩm quan thường nói, nhưng làm thần linh cô vẫn phải có nghĩa vụ cho những quỷ hồn biết những quy tắc này.
“Hắn sống không bị trừng phạt, lúc hắn chết bị trừng phạt tôi cũng không nhìn thấy, như vậy có ý nghĩa gì nữa!” Nữ quỷ tiếp tục gào khóc.
“Được rồi.” Linh Bảo thở dài, nữ quỷ này còn rất trẻ đã bị người khác hại chết, không báo thù được thật sự là quá đáng thương, cho dù là cô, cô cũng cảm thấy quy tắc này của Thiên Đạo rất bất công với những người bị hại. Trước kia cô từng ra tay giúp trừng trị kẻ ác, nhưng sau một vài lần bị phản ứng dữ dội, cô đã tìm ra cách lợi dụng sơ hở.
“Đừng khóc nữa, tôi chỉ nói cô không thể giết hắn, đâu có nói là cô không thể tiếp tục hành hạ hắn. Dù sao cô chỉ cần nhớ điểm mấu chốt là không thể hại chết tính mạng người khác, tôi cho cô thêm bảy ngày, bảy ngày sau tôi đưa đưa trở về luân hồi đầu thai.”
Nghe vậy, nữ quỷ kinh ngạc ngẩng đầu lên, nhìn thấy vẻ mặt từ bi của cô gái trẻ tuổi nhưng cao thâm khó lường này, cô ta lập tức hiểu ra, vừa rơi nước mắt vừa quỳ lạy Linh
Bảo: “Đa tạ cao nhân!”
Thấy sát khí của cô ta biến mất, sau khi xác định cô ta sẽ không tạo thành thương tổn quá nặng nữa, Linh Bảo phất tay thả cô ta đi, còn cô trở về thân thể. Mà Vương Vĩ bên này, vừa mới hồi thần chưa được bao lâu, vết thương trong miệng mới băng bó được một chút, chưa ai kịp thở phào mấy hơi thì hắn lại bắt đầu náo loạn, bệnh viện đành phải tiêm cho hắn một liều thuốc an thần để hắn không thể tự làm tổn thương mình nữa. Lần này nhập viện giả lại thật sự thành nhập viện thật.
Viện trưởng bệnh viện là một người theo chủ nghĩa thuyết vô thần* không tin chuyện ma quỷ, ông ta kiên quyết bác bỏ giả thuyết Vương Vĩ bị quỷ nhập, đồng thời kết luận ràng Vương Vĩ có vấn đề về thần kinh dẫn đến hành vi tự bạo ngược hành hạ bản thân mình, sau đó đề nghị hắn tiếp tục ở lại bệnh viện để bác sĩ tiện theo dõi và tiếp tục điều trị bằng phương pháp vật lý trị liệu.
*thuyết vô thần: không tin thần Phật, chuyện ma quỷ
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-250407.png&w=256&q=75)
