Mấy câu này dường như đã chạm vào trái tim của chàng trai trẻ. Cậu nhìn Lâm Thanh Âm đang ngồi xếp bằng trên cỏ, có chút nghi ngờ mà đi tới: “Cô ấy là thầy bói sao?”
Cậu cúi đầu nhìn giá trên cuộn giấy, rồi quay đầu lại nhìn mấy bác trai bác gái người quen: “Cô ấy nhỏ tuổi như vậy mà cũng xem bói được sao?” Một bác lớn tuổi dùng tay làm động tác cổ vũ với cậu: “Cứ bói xem thử là biết được ngay không phải sao?”
“Được rồi.” Chàng trai cười khổ móc điện thoại ra muốn chuyển khoản: “Dù sao tôi cũng chỉ có hơn một nghìn tệ, tiêu hết thì thôi.”
Sau khi xác nhận số tiền một nghìn tệ đã nằm gọn trong túi, Lâm Thanh Âm mới thực sự dời tầm mắt sang chàng trai trẻ trước mặt. Đám đông xung quanh dường như cũng cảm nhận được không khí bắt đầu thay đổi, họ tự giác lùi lại tạo thành một khoảng trống nhỏ, để lộ ra Khương Duy đang ngồi bệt dưới đất với dáng vẻ rã rời.
Dưới đôi mắt tinh tường của một đại sư, Lâm Thanh Âm nhìn thấy một luồng mây đen đặc quánh đang bao phủ lấy cung mệnh của cậu thanh niên này.
Vận rủi đeo bám khiến gương mặt cậu xám xịt, không còn chút sinh khí. Cô khẽ nén một tiếng thở dài, giọng nói có chút dịu đi vì lòng đồng cảm: “Tên gọi là gì?”
“Tôi tên là Khương Duy.”
Lâm Thanh Âm khẽ gật đầu ghi nhận, rồi hỏi tiếp: “Muốn xem mệnh hay xem chữ?”
Khương Duy đưa tay lau mặt một cách mệt mỏi, đôi mắt vô hồn hiện rõ sự tuyệt vọng của một người đã đi đến bước đường cùng: “Có gì khác nhau đâu cơ chứ? Cô cứ xem đại đi, thực ra tôi cũng chẳng biết mình muốn xem cái gì nữa. Ngay cả khi cô tính đúng được cái tình cảnh thê thảm hiện tại của tôi, thì tôi cũng chẳng biết ngày mai phải làm thế nào để sống tiếp.”
Thấy cậu đã mất sạch ý chí, Lâm Thanh Âm không nói nhiều mà đẩy tờ giấy cùng cây bút về phía trước: “Viết bát tự của anh vào đây.”
May mắn thay, Khương Duy sinh ra vào thời đại có giấy tờ rõ ràng, giờ phút chào đời được ghi chép chuẩn xác nên cậu vẫn nhớ rất kỹ. Đôi tay run rẩy viết xuống những con số định mệnh của cuộc đời mình.
Lâm Thanh Âm chỉ cần liếc mắt qua những dòng chữ ấy, dường như toàn bộ quỹ đạo cuộc đời của chàng trai này đã hiện rõ mồn một trong tâm trí cô. Cô thản nhiên vứt tờ giấy sang một bên, nhìn thẳng vào Khương Duy và bắt đầu cất lời.
Nói xong bà còn hất cằm về phía dì Trương, trên mặt biểu lộ rõ vẻ đắc ý. Dì Trương cũng hừ một tiếng đáp trả lại, trong miệng lẩm bẩm một câu: “Có khi là nghe ai nói cũng không chừng!”
Nhưng rốt cuộc bà vẫn không bỏ đi. Bà có mối quan hệ khá tốt với bà nội Khương Duy cho nên muốn đứng đây nhìn một lát xem cô bé này lúc sau có nói đúng hay không. Nếu Khương Duy bị lừa, bà cũng có thể giúp đỡ khích lệ một chút.
Lâm Thanh Âm nói tiếp: “Từ bát tự và tướng mạo có thể thấy, cho dù anh có làm bất cứ cái gì cũng sẽ ưu việt hơn người. Chỉ là hiện tại ấn đường lại bị đen đủi che phủ, xem ra thời gian có vẻ như cũng được hai năm rồi.”
“Mấy năm nay trong gia đình anh làm ăn lụn bại, tiền tài tan biến. Việc học của anh bị cản trở, tình yêu vô vọng, không có chuyện gì thành công.”
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-328046.png&w=256&q=75)

-593460.png&w=256&q=75)
