Lưu Thúy Vân mở cơm trưa mà Hứa Hoa Tây mang tới, cơn giận vừa mới tiêu tan trong lòng lại lập tức bùng lên.
“Em gái con bị thương nặng như thế, chảy nhiều máu như vậy mà con chỉ mang cánh bột viên đến cho nó ăn? Ngay cả một quả trứng gà cũng không cho vào?”
Hứa Hoa Tây liếc mắt nhìn bà với vẻ ai oán: “Thật ra con chẳng biết gì hết, con chỉ tình cờ bắt gặp Tiểu Thất ở bệnh viện này trong lúc đi giao đồ ăn mà thôi, con bé nói với con là dạ dày không khỏe…”
“Đúng đó mẹ ơi, mẹ đừng trách anh ba, mấy bữa nay cũng nhờ có anh ba mang cơm cho con.”
Hứa Đại Phúc nói: “Không sao không sao, đừng cãi nhau nữa, Tiểu Thất, con ăn một ít lót dạ trước đi, bây giờ cha về hầm canh cá quả với hầm gà mái cho con.”
Nói xong, ông lại bảo mấy đứa con trai: “Mấy đứa tự đi làm việc của mình đi, để mẹ các con ở lại chăm sóc Tiểu Thất là được rồi.”
Yến Thần Thất nói một mình cô tự lo được nhưng Lưu Thúy Vân nào có yên tâm, vẫn kiên trì phải ở lại.
Ăn cơm xong, Yến Thần Thất bắt đầu cắt video trong camera lỗ kim của mình.
Đoạn đầu tiên là người nhà họ Lục dẫn phóng viên lao vào phòng bệnh biểu diễn một màn giả tạo.
Đoạn thứ hai là phóng viên hùng hổ dọa người, cô bói ra được chuyện xấu của phóng viên khiến phóng viên chột dạ bỏ chạy.
Đoạn thứ ba là Lục Tâm Dao quỳ xuống, cô giảng giải với cô ta đừng có ràng buộc đạo đức.
Đoạn thứ tư là sau khi phóng viên rời đi, người nhà họ Lục tập thể trở mặt, đồng thời đe dọa cô.
Mấy video này vừa được tung lên, cộng đồng mạng lại bùng nổ tiếp.
“Quay xe rồi, quay xe rồi! Nhà họ Lục vì muốn thể hiện tình yêu của mình với con gái ruột nên mới cố tình dẫn phóng viên đến bệnh viện, nhưng không ngờ trong phòng bệnh lại có camera.”
“Nhà họ Lục thật sự quá biết làm màu, quả nhiên nhìn gì cũng không thể nhìn vẻ ngoài, một giây trước còn ôm con gái đau lòng khóc ngất cả đi, nhưng một giây sau đã uy hiếp con gái sẽ không bao giờ có thể bước vào Hoa Đô nửa bước.”
“Còn nói không có tình cảm gì với con gái ruột nữa chứ, bộ vợ chồng nhà họ Lục đều là ác quỷ hay sao? Đã bỏ rơi con gái ruột của mình suốt nhiều năm như thế, bây giờ vất vả lắm mới quay về mà lại bị bọn họ đối xử độc ác như thế, hu hu hu… Tiểu Thất Thất quá đáng thương.”
“Tôi thấy chuyện bọn họ chê bát tự của Tiểu Thất Thất khắc người thân nên mới chôn sống cô ấy là thật đó, sao trên đời này lại có loại che mẹ táng tận lương tâm như vậy chứ?”
“Còn cả đứa con gái nuôi kia nữa, người sáng suốt vừa nhìn đã biết cô ta là trà xanh rồi, lại còn cố tình quỳ xuống ép buộc Tiểu Thất Thất phải viết thư hòa giải cho tên đội phạm đã đâm mình. Nếu không có camera thì tôi cũng không dám tưởng tượng sau này Tiểu Thất Thất sẽ phải tuyệt vọng bao nhiêu, thê thảm bao nhiêu!”
“Lục Minh Lôi nhất định phải ngồi tù! Người nhà họ Lục cũng nên đoạn tử tuyệt tôn đi, sau này từ chối mua bất kỳ một sản phẩm nào của nhà họ Lục, cứ hễ là xí nghiệp có hợp tác với nhà họ Lục cũng kiên quyết tẩy chay!”
“Đám người nhà họ Lục nên cút khỏi địa cầu hết đi, cái thứ còn không bằng súc sinh, làm xấu mặt nhân loại!”
“Phóng viên cũng thật ghê tởm, bị Tiểu Thất Thất bói ra chuyện bẩn thỉu của mình nên bôi nhọ cô ấy, không có một tí đạo đức nghề nghiệp nào cả!”
…
Biệt thự nhà họ Lục.
“Trong… trong phòng bệnh của bệnh viện chắc chắn không có khả năng có camera, nhất định là con tiện nhân đó cố tình lắp vào rồi, sao nó dám đối xử với nhà họ Lục như thế?”
Triệu Kim Tuệ siết chặt nắm tay, cả người run lên, hai mắt bà ta tràn ngập hận ý, bà ta lẩm bẩm chửi rủa: “Sao chổi! Quả nhiên con đó là sao chổi, nhiều năm như thế nhà chúng ta vẫn luôn thuận buồm xuôi gió, ngày một đi lên, nhưng cứ cố tình con tiện nhân đó vừa về đã gây ra chuyện lớn như thế rồi. Tôi phải gọi điện cho đại sư, lần này nhất định phải khiến nó hồn phi phách tán!”
Triệu Kim Tuệ lôi di động ra gọi điện thoại quốc tế nhưng giọng nói trong đó nhắc nhở bà ta số điện thoại mà bà ta đang gọi không tồn tại.
Gọi liên tiếp mấy lần đều có kết quả như thế khiến bà ta không khỏi sốt ruột bật khóc.
“Ông xã, giờ phải làm thế nào đây? Số điện thoại của đại sư bên Đông Nam Á đã bị hủy rồi, hu hu hu… bây giờ chúng ta phải làm sao đây?”
Trong mắt Lục Kiến Đình lóe lên sát khí ngùn ngụt, ông ta lạnh lùng nói: “Trên thế giới này có đầy kỳ nhân dị sĩ, chỉ cần chúng ta bỏ ra nhiều tiền thì sẽ có người có thể khiến Yến Thần Thất mãi mãi không thể siêu sinh một cách thần không biết, quỷ không hay!”
“Đúng, đúng.”
…
Trong vòng một tuần ngắn ngủi, cổ phiếu của Lục thị đã giảm hàng trăm tỷ, đối tác làm ăn cũng kéo nhau hủy bỏ hợp đồng.
Tuy Lục Kiến Đình đã tốn mấy tỷ để quan hệ xã hội nhưng bất đắc dĩ, cho dù truyền thông có tẩy trắng giúp bọn họ thế nào thì cộng đồng mạng cũng không trúng chiêu.
Mà người nhà họ Lục cũng như con chuột chạy qua đường, đi đến đâu cũng bị người ghét bỏ, cho dù có vài người không dám nói ngoài mặt nhưng vẫn phải chửi rủa vài câu sau lưng.
Cuộc sống của người nhà họ Lục không dễ trôi qua, đến ngay cả Lục Minh Lôi phạm tội cố ý gây thương tích và cưỡng hiếp, hai tội cộng vào bị phán mười năm tù giam mà bọn họ còn chẳng có thời gian màng tới.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-593460.png&w=256&q=75)
