Mười ngày sau, bên ngoài sương phòng cũ có thêm một bếp lò nhỏ, trên đỉnh có ống khói dựa vào tường là cái giường sưởi đầu tiên. Hắn đã nghiên cứu nửa tháng cuối cùng cũng thành công. Khi xây giường sưởi cho các sương phòng khác, Chu Nghĩa Vân tìm vài tân binh đến học kỹ thuật này, Trần Thiết Trụ may mắn cũng có mặt. Chẳng qua, từ khi Chu Nghĩa Vân nghe Trần Thiết Trụ hết lời khen ngợi Liễu Nhứ đẹp mê hồn một phen, Trần Thiết Trụ không còn xuất hiện ở Tứ Hợp Viện nữa.
Chu Nghĩa Vân đi sớm về muộn chăm sóc việc thu thuế, thỉnh thoảng về doanh trại còn mang về một mớ rau dại không tên. Hôm nay Liễu Nhứ lần đầu tiên xuống bếp ở thế giới này, dùng bếp lò nhỏ ngoài phòng hầm một nồi canh lớn. Đến bữa tối, khi bưng nồi canh xương màu vàng bơ lên bàn và nếm thử, hắn nhận được những lời khen ngợi không ngớt. Liễu Nhứ dương dương tự đắc nghĩ sau này bữa cơm của "dựng phu" có thể tự mình giải quyết, khỏi phiền mọi người cùng hắn vất vả.
Chu Nghĩa Vân ngồi trước bàn, vò tai vò má viết thư nhà, chỉ viết một trang về cách chế tạo giường sưởi. Dưới đất "nằm" la liệt những tờ giấy bị hắn vò nát thành từng cục, có thể thấy tỷ lệ thất bại khi muốn biểu đạt cảm xúc là cực kỳ cao. So với Bao Bao đang viết chữ to một cách nề nếp, Chu Nghĩa Vân thật sự là lúng túng không chịu nổi.
"Độc tại tha hương vi dị khách, mỗi phùng ngày hội lần tư thân." (Một mình nơi đất khách quê người, mỗi khi đến ngày lễ lại càng nhớ nhà). Đêm giao thừa, khác với mọi người vui sướng, Chu Nghĩa Vân khoác áo lông dày, nhìn về phương xa, tuy không rơi lệ đầy mặt nhưng cảm xúc không cao. Liễu Nhứ phủi phủi tuyết trên vai hắn, nghe hắn nói: "Gia nhi vẫn là lần đầu tiên không ở bên phụ hoàng đón năm mới."
"Không phải ngươi đã dạy ta rồi sao, làm đại sự thì không câu nệ tiểu tiết?"
Chu Nghĩa Vân hít hít mũi: "Ừm, đi thôi, về phòng, đừng để lạnh đến khuê nữ của ta."
Sau khi kết thúc yến tiệc cung đình, Chu Ngọc Hoàng cầm lấy thư tín từ Đông Chu gửi tới, nghiên cứu một phen về cách chế tạo giường sưởi. Từ trên xuống dưới quét một lần thư nhà của lão Thập Nhất, rồi chuyên tâm nhìn thư hỏi thăm của Bao Bao. Cả tờ giấy trắng với nét chữ kiên định mà chỉ viết được hai chữ, sáu trang giấy ghép lại thành một câu: "Hoàng gia gia tân niên khoái hoạt Bao Bao nhớ ngài." Có mấy chữ còn viết run rẩy, xác nhận là mới học chưa thành thạo. Chu Ngọc Hoàng cảm thấy vui mừng, hoàng tôn của mình đi một năm rồi, vẫn không quên hoàng gia gia hắn, thật hiếu thuận nha.
Ngoài cung, lão thập Chu Nghĩa Từ cũng đang chăm chú đọc "tác phẩm lớn" của Chu Nghĩa Vân. Hắn ta không xem trang đầu mà lại cố tình đếm số trang, có đến năm trang viết về "nỗi lòng nhung nhớ”, cũng coi như không uổng công mình đã thương yêu cái đệ đệ này.
Thế nhưng, vừa đọc được một chút đã thấy không ổn, toàn bộ nội dung đều là khoe khoang việc Chu Nghĩa Vân sắp làm cha lần nữa, rồi chuyện Đông Chu doanh do hắn quản lý ngày càng phát triển. Câu cuối cùng chỉ chúc ca ca năm mới vui vẻ, ngoài ra chẳng hề có một chút quan tâm nào.
Trước khi rời kinh, Chu Nghĩa Vân đã để lại hộ vệ của mình bên cạnh Chu Nghĩa Từ để bảo vệ, khiến hắn cảm động rối tinh rối mù, cho dù Lý Kim thường xuyên thở dài than vãn, khiến hắn kiểm điểm một chút cách đối nhân xử thế của mình. Hắn cố gắng dựa vào hồi ức những điều tốt đẹp của đệ đệ nhưng hiện tại lại bị đâm cho một nhát vào vết thương của mình như thế này, hồi ức tốt đẹp gì chứ, tên tiểu tử này thật đúng là không thể tha thứ!
Hắn cầm bút viết một bức thư tuyệt giao, ngày thứ hai sau nghe được Chu Ngọc Hoàng hạ ý chỉ, lại lặng lẽ thu hồi bức thư tuyệt giao thâm tình ý thiết đó, đồng thời sai Lý Kim trở về bên cạnh chủ tử cũ của mình, phi ngựa cấp tốc đưa tin tức mới nhất để Chu Nghĩa Vân gấp rút phòng bị, tránh nội loạn.
Cảm xúc phản đối của Chu Nghĩa Vân trong không khí chúc Tết và tặng quà ngày hôm sau nhanh chóng điều chỉnh lại bình thường. Dân chúng tặng quà thường trực diện và hào phóng, bột gạo, thịt, trứng không có lời đường mật lấy lòng, nhiều nhất là nụ cười ngây ngô biết ơn. Chu Nghĩa Vân cũng mượn cơ hội này thông báo một chút phương châm phát triển năm sau. Ăn Tết nên nhà nào cũng đang tụ tập đoàn viên một chỗ, vậy nên giảm đi không ít chi phí tuyên truyền.
Những người nông dân chất phác này vừa nghe Chu Nghĩa Vân muốn tìm người cày ruộng, đều có chút động lòng. Lại nghe hắn cấp tiền bạc, mỗi quý chỉ cần giao nộp bảy phần lương thực cho quân doanh, ai nấy đều hành động dự định đăng ký tham gia. Vừa có tiền lấy lại có lương thực, chuyện tốt như vậy vẫn là "tiên hạ thủ vi cường" thì hơn, ruộng đất nhà mình cũng sẽ không chậm trễ, vất vả xa xứ làm công cũng chưa chắc được lợi bằng cái này.
Chu Nghĩa Vân lại gõ xuống một gậy nữa, người thuê ruộng mỗi ba hộ sẽ có một con trâu, thay phiên lao động. Vì thế mọi người nháo nhào tranh nhau đăng ký, ra vẻ nếu có hộ nào hôm nay không đăng ký được thì sẽ kiên quyết ngồi lì không chịu đi. Kia chính là trâu nha, Sơ lão được Liễu chủ tử thưởng, họ nhìn mà thèm muốn ghê gớm, tuy rằng cũng được hưởng lây nhưng làm sao bằng tự mình nuôi thật sự.
Từ khi Thập Nhất hoàng tử đến đây, thu lương giảm thuế, ăn no ngủ ấm, con cái trong nhà cũng có thể đọc sách tập viết. Trước kia mọi người sợ ngoại địch một khi tiến vào chạy không thoát thì cũng không có đường sống, đi xa lại không nỡ bỏ lại những gì tổ tông lưu lại, hiện tại thì tốt rồi, kia một xe binh khí mới tinh, nghe nói còn có một cái "bình" ném ra tiếng vang lớn, nổ một phát đều thành nguyên cái hố.
Nghe tiếng nói chuyện ồn ào, ngoài cửa viện một đám người lén lút thò đầu ra vui vẻ hớn hở, Trần Thiết Trụ nhe răng lộ ra hàm răng trắng bóng, bao nhiêu năm trời hắn chưa nghe thấy tiếng ca ngợi, bây giờ có nhà cửa, có cái ăn, quần áo cũng nhiều hơn mấy lớp so với năm ngoái, cuối năm còn có tiền thưởng phát xuống, làm binh lính như này rất đáng giá.
"Các vị trước cứ bình tĩnh, nghe gia nhi nói. Qua mấy ngày nữa chúng ta sẽ đi huyện nha mua trâu trước, sau đó liền sẽ đến từng nhà đăng ký, không cần vội."
"Chủ tử, đừng quên nhà ta, ngay cạnh doanh trại, tận trong cùng..."
"Còn có ta..." "Ta..."
Vương Phàm tiễn một đám nông dân xong, Chu Nghĩa Vân khoát tay, các doanh binh thò đầu rụt cổ ở cổng viện, cười hì hì đi vào, ai nấy tay đều không rảnh, mỗi người đều mang theo các loại dã vật vác trên vai.
Trần Thiết Trụ đĩnh đạc ngồi sang một bên: "Thập Nhất hoàng tử, người muốn đến chúc Tết ngài có cả một đám đông nha, ta đều chặn lại rồi, chỉ phái vài người đại diện đến thôi, ngài xem ta làm thế có đúng không."
"Đúng là đúng, bất quá gia nhi không phải đã nói không cho ngươi vào viện sao?"
"Thập Nhất hoàng tử, cái này không được. Trong doanh trại này trừ ngài ra, ta là lớn nhất, ta dù sao cũng phải có chút uy chứ."
Chu Nghĩa Vân kiềm chế cái chân lại muốn nhắc lên: "Được rồi, về nói với binh lính trong doanh trại, bây giờ doanh trại đã xây xong, ai có gia đình có con cái thì cứ mang đến cùng nhau sinh hoạt. Vài ngày nữa sẽ xây trạm gác ở ngoài trăm dặm, cũng không sợ bị đánh úp bất ngờ, còn để phát hiện địch tình kịp thời sơ tán. Làm binh cũng không thể trở thành hòa thượng, đúng không?"
"Thế thì quá tốt!" Trần Thiết Trụ xoa xoa bàn tay thô ráp, lên tiếng thương lượng: "Cái đó Thập Nhất hoàng tử, ta còn chưa có vợ, không biết ngài..."
Cái cú đạp tưởng chừng đã kìm được, rốt cuộc vẫn tung ra: "Ý ngươi là gia nhi còn phải lo liệu giúp các ngươi tìm vợ nữa sao? Tự mình có bản lĩnh thì đi mà tìm đi, đừng có nhắc đến gia nhi. Ngươi còn ra vẻ tốt bụng nói nữa chứ, ngươi với Lưu Hi, một văn một võ, ngày ngày nhởn nhơ đến mức đầu óc cũng sướng vui rồi mà ngay cả vợ cũng không tìm được, thật sự là dọa gia nhi sợ chết khiếp!"
Trần Thiết Trụ sờ cái mông bị đạp: "Nay thời thế khác xưa rồi nha, ta cũng muốn cưới vợ nối dõi tông đường."
Chu Nghĩa ngồi trên ghế, trừng mắt nhìn hắn: "Có gia đình rồi thì cũng phải lo việc làm ăn, chẳng lẽ một chủ gia đình lại không nuôi nổi người nhà sao. Nhưng mà công và tư cũng cần phân biệt rõ ràng, chuyện này ngươi liệu mà xử lý cho tốt. Có gì không ổn, gia nhi sẽ tìm ngươi mà nói trước tiên!"
"Được, ta biết rồi. Vậy còn vợ..."
"Cút!" Tiếng gầm này vừa xong, hắn tự ho khan. Liễu Nhứ bị tiếng gọi này gọi đến, liền thấy bóng lưng mấy gã quê mùa tranh nhau xông cửa mà đi.
"Ngươi gầm rống cái gì đó, ồn chết!" Liễu Nhứ buông tay, kiễng chân bắt chéo, tính toán mở rộng hai chân và thẳng lưng ngồi xuống. Chu Nghĩa Vân vừa thở phì phò nói: "Hắn thế mà lại muốn gia nhi giúp hắn tìm vợ."
Vừa kéo Liễu Nhứ lại, trên ghế đặt một tấm đệm bông dày rồi mới đỡ Liễu Nhứ ngồi xuống: "Ngươi tìm ta về chuyện trạm gác phải không, gia nhi đã giao cho người dưới rồi."
"Ừm, chờ ta cân nhắc hoàn thiện thêm." Liễu Nhứ vừa nói vừa tính toán, căn bản không chú ý tới ánh mắt đánh giá của Chu Nghĩa Vân. Nếu Liễu Nhứ còn có sự nhạy bén như trước đây, hắn sẽ không khó nhận ra kiểu đánh giá này đã kéo dài rất lâu rồi.
Chu Nghĩa Vân thu hồi ánh mắt, nhẹ nhàng giúp hắn đấm chân: "Không vội, ngươi cứ dưỡng tốt thân thể trước đã, đừng quên trong bụng ngươi còn có khuê nữ của gia nhi đâu."
Liễu Nhứ đập tay hắn ra, nâng mặt hắn lên nghiêm túc hỏi: "Ngươi có từng xem qua một loại tinh khối trong suốt, không, là hòn đá trong suốt?"
Chu Nghĩa Vân trợn mắt nhìn lên trời, làm vẻ suy nghĩ: "Cái loại tỏa hào quang trong cung đó à?"
Hắn vỗ nhẹ khuôn mặt Liễu Nhứ: "Đừng dùng đầu óc suy nghĩ, gia nhi nói cho ngươi nghe. Thứ đó bốn cạnh vuông vắn, ở giữa có một lỗ, nến đặt bên trong phát ra ánh sáng rất sáng, rất thoải mái, bất quá rất dễ vỡ. Gia nhi hồi nhỏ còn làm vỡ vài cái đâu. Ngươi hỏi cái này làm gì?"
Liễu Nhứ nắm lấy khuôn mặt hắn: "Ngươi cái tên gia nhi phá của này."
Hắn câu lấy bờ vai của Chu Nghĩa Vân: "Ta vẽ hai bản vẽ, một bản nhờ trong cung giúp dùng loại đá đó mà làm, một bản tìm thợ rèn, ngươi có thể giúp ta được không?"
Chu Nghĩa Vân xoa xoa khuôn mặt mình: "Có thể vì Nhứ nhi làm việc, đó là vinh hạnh của gia nhi. Ngươi yên tâm, nhất định sẽ xử lý thỏa đáng."
Chu Ngọc Hoàng tay cầm mật tín do bồ câu đưa đến, dở khóc dở cười, nói: "Lý công công, hãy tìm vài thợ giỏi đáng tin cậy dựa theo bản vẽ này mà làm. Trẫm nghĩ thư tín gửi lão Thập Nhất hẳn là sắp đến rồi chứ."
"Hồi Thánh Thượng, chưa đầy nửa tháng nữa sẽ tới ạ."
Lý Kim vừa đến cổng viện của Vân Gian Doanh liền nhảy xuống chiến mã, la lớn xông vào: "Thập Nhất hoàng tử, Lý Kim đến đây!"
"Ôi, tiểu tử ngươi sao lại chạy tới đây, gia nhi không phải bảo ngươi bảo hộ Thập hoàng tử sao?"
Lý Kim tiến lên quỳ lạy: "Lý Kim là phụng lệnh Thập hoàng tử đến truyền tin cho Thập Nhất hoàng tử."
Nghe xong tin Lý Kim đưa, Liễu Nhứ hơi nhướn mày nhìn Chu Nghĩa Vân đang gần như tức đến công tâm, mặt nở nụ cười: "Lý Kim ngươi cứ xuống nghỉ ngơi đi, chọn một gian sương phòng có giường sưởi mà trải nghiệm thử."
"Tạ Thập Nhất hoàng phi, vậy nô tài cáo lui."
Sau khi Lý Kim biến mất, Liễu Nhứ hỏi: "Phụ hoàng đưa ngươi hai mỹ nữ, ngươi còn bày cái bộ mặt thối đó cho lão tử xem?"
Chu Nghĩa Vân không nói một lời, Liễu Nhứ ngồi gần lại hỏi nhỏ: "Hai vị đó nhà mẹ đẻ là ai mà tự tiến cử vậy? Bối cảnh như thế nào?"
"Hừ, bây giờ mới thấy gia nhi tốt, người tự đưa đến cửa thì ta không thèm. Gia nhi bây giờ liền sai người đi ngăn cản trực tiếp đưa về."
"Đừng nha." Liễu Nhứ kéo Chu Nghĩa Vân đang muốn ra cửa: "Nói xem có lai lịch gì."
Chu Nghĩa Vân nhíu mày: "Gia nhi nhớ không lầm thì hai vị này lần lượt là nữ nhi của Binh Bộ Thị Lang và Đại Lý Tự Khanh."
"Ha ha, Nhứ nhi a, trong mắt họ trừ chính mình, còn có thể dung nạp ai? Vì tiền đồ họ hy sinh mất một hai người nhà tính là gì?"
Hắn dựa đầu vào vai Liễu Nhứ: "Nhứ nhi ngươi yên tâm, mặc kệ khi nào ở đâu, gia nhi cũng sẽ không hy sinh bất cứ một người nào trong phủ."
Liễu Nhứ sờ bụng, cảm khái nói: "Chỉ là nghĩ không rõ, đầu thai vào nhà ai mình không được làm chủ, hy sinh đều là những người không có năng lực chống cự. Đạp lên người thân để trèo lên, họ sao lại tàn nhẫn đến thế?"
"Gia nhi đỡ ngươi đi sương phòng nằm, ngươi ngồi lâu như vậy mệt rồi." Chu Nghĩa Vân ngồi ở giường sưởi, đặt đệm vào sau lưng Liễu Nhứ rồi mới nói: "Không có mấy người nguyện ý làm kẻ ngốc, cũng không có mấy người cam tâm tình nguyện bị lợi dụng. Khi chưa tiếp xúc, ai ai cũng vẻ như đơn thuần, nhưng tâm tư họ phải lâu ngày mới rõ. Ngươi cho rằng họ không tự nguyện ư? Chỉ cần họ đã chọn sống, không chạy trốn, thì thứ đạt được ắt là lợi ích mà họ muốn. Nhứ nhi à, từ khi có thai, ngươi đa sầu đa cảm hơn nhiều rồi đấy.
"Ta quyết định giữ lại bọn họ."
"Gia nhi chẳng có bất cứ ý gì cả, ngươi cũng đừng mơ tưởng ép người lương thiện làm điều xấu."
"Ngươi nghĩ thật đẹp."
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-593460.png&w=256&q=75)


