Nằm úp sấp bên bồn tắm, Liễu Nhứ vẫn còn đang cảm hoài về quá khứ. Trước đây biết bao nữ nhân yêu thương nhung nhớ, hắn cũng chẳng hứng thú tiếp xúc. Cuộc đời lần đầu tiên bị một nam nhân cưỡng chế, hôm qua mới khống chế Bát ca của hắn, hôm nay mình liền bị hắn cưỡng chế. Thói đời ngày sau thật là…
Da dẻ có chút nhăn lại, Liễu Nhứ vừa bước ra khỏi phòng tắm, tiểu nha đã giúp hắn mặc vào chiếc áo khoác dày: “Hiện tại thời tiết đang dần trở lạnh, những năm trước vào lúc này, chủ tử nhất định sẽ bị bệnh, năm nay nên cẩn thận một chút.”
“Tiểu nha?” Liễu Nhứ đánh giá thần sắc của nàng ta một cách tinh tế, có chút không che giấu được. Bình thường nàng ta không phải sẽ khóc lóc om sòm sao?
“Chủ tử, tiểu nha làm nô tài, làm sao có thể nói chủ tử không tốt. Ngài đi dỗ dành tiểu chủ tử đi, tiểu nha xin cáo lui.” Xoay người đi, Liễu Nhứ bĩu môi, đi đến chính ốc nhìn con trai trên chiếc ghế sofa mềm mại: “Ôi chao, đây là tiểu tử béo ú nhà ai thế, lớn lên tuấn tú ghê.”
Bao Bao xoay xoay cái thân hình nhỏ bé để lại cho cha mình một bóng lưng. Liễu Nhứ ho nhẹ một tiếng, ghé vào bên cạnh: “Bao Bao, giận cha sao? Cha tưởng mình sẽ được khen ngợi chứ, đã cứu nhị phụ thân của con mà.”
“Nhị phụ thân? Là ai?” Cúi đầu hỏi vấn đề.
“Đào Diệp đó.”
Vừa quay đầu, gáy lại đối diện với cha mình: “Hắn mới không phải nhị phụ thân của con.”
“Bao Bao, Đào Diệp rất lợi hại, hắn nghĩ con xảy ra chuyện, kết quả trúng bẫy. Con không nhìn thấy hắn một mình đánh bốn người sao, còn cứu Bát bá phụ của con nữa.”
Bao Bao hít hít mũi, xoay người ôm cổ Liễu Nhứ: “Cả phủ người đều đang tìm cha, Bao Bao nghĩ rằng ngài không cần con nên rất sốt ruột. Cha, Bao Bao cầu ngài, về sau đừng bị thương, bị thương sẽ chết đó, con không muốn như vậy, Bao Bao rất sợ hãi.”
Nghe lời trẻ con dù biểu đạt không được rõ ràng, Liễu Nhứ vỗ vỗ lưng thằng bé, hắn đã sơ suất sự ỷ lại của Bao Bao vào mình: “Cha thành tâm thành ý nhận lỗi với nhi tử, cha quá xúc động, vừa xúc động là không nghĩ đến hậu quả. Về sau tuyệt đối tuyệt đối trước khi làm việc phải nghĩ đến Bao Bao, được không? Nếu lại phạm lỗi lầm này, cha nguyện ý nhận trừng phạt.”
Bao Bao ngẩng cái đầu nhỏ lên: “Thật sao?”
“Thật sự.” Bao Bao lúc này mới lau nước mắt.
“Trời ơi, đôi mắt to của Bao Bao nhà ta đâu rồi, ta phải nói với tiểu nha, về sau đi đứng phải đỡ, không thì đâm vào tường thì sao đây.”
“Cha, ngài thật là xấu.”
Liễu Nhứ cắn một cái vào khuôn mặt mập mạp đã hồi phục của Bao Bao: “Tiểu nha, Thập Nhất hoàng tử đâu rồi, làm chuyện xấu xong liền chạy sao?”
Bình thường một vẻ thân sĩ, cởi quần áo ra quả thực là cầm thú. Bệnh chung của đàn ông, xì, lão tử cũng là đàn ông, chỉ vì lần này liền tự tiện để mình vĩnh viễn bị áp chế, không có ngày vùng lên ư? Nói chứ tên kia thể lực thật sự không tệ, người ta đều nói đã chạm đến loại chuyện này, liền sẽ lưu luyến quên đường về trong tư vị đó. Mình một đại nam nhân, sẽ thường xuyên nhớ tới cũng là bình thường thôi.
Tiểu nha nhìn chủ tử trong khoảnh khắc sắc mặt thay đổi, suy nghĩ mình nên trả lời hay nên để chủ tử tự suy nghĩ thêm về điều trong lòng hắn: “Tiểu nha? Hỏi ngươi đấy, ngớ người ra làm gì vậy?”
“Nga, Thập Nhất hoàng tử đi Bát hoàng tử phủ rồi, có thị vệ đi theo, chủ tử yên tâm.”
“Xì.” Liễu Nhứ đột nhiên ngồi dậy: “Bát hoàng tử, ta sao lại quên hắn mất rồi. Khoái lạc thật là không tốt a. Bao Bao, cha dẫn con đi gặp Bát bá phụ.”
Bao Bao nhanh chóng bò xuống ghế sofa mềm mại, mặc vào đôi giày nhỏ, nắm chặt tay phụ thân, sợ bị bỏ lại, cái đầu nhỏ vặn vẹo: “Đi thôi.”
Thị vệ Bát hoàng tử phủ đến báo: “Thập Nhất hoàng tử phi cầu kiến.”
“Ha ha, Thập Nhất đệ à, lát nữa có cần Thập ca giúp ngươi kéo một phen không nhỉ.” Chu Nghĩa Từ hả hê.
“Thập ca, không phải đệ đệ nói ngài chứ, một ca nhi quá cưng chiều thì tính chuyện gì?” Nói là nói như thế, nhưng bước chân lại không ngừng đi ra ngoài nghênh đón, đón lấy Bao Bao ôm vào trong ngực, nhìn trộm: “Ngươi sao không ngủ thêm chút nữa, ta chỉ đến Bát ca nơi đây xem xét, có thể có chuyện gì đâu, ngươi còn tự mình đến đây.”
Liễu Nhứ chỉ là nhìn ra một chút độ dày mặt của hắn.
“Bao Bao đáng yêu, đến Thập bá ôm một cái.” Đoạt lấy Bao Bao, hắn trừng mắt nhìn Chu Nghĩa Vân một cái: Ngươi muốn bị đánh cũng không thể liên lụy Bao Bao đỡ đòn thay ngươi chứ. “Thập Nhất đệ tức, mau vào đại sảnh ngồi.”
“Thập ca, ta đến thăm Bát ca.”
“Nga, hóa ra là thăm Bát ca.” Chu Nghĩa Từ trong lòng thầm than tiếc, trò hay không được xem rồi: “Bát ca ngươi vẫn đang ngủ đó.”
“Ta chỉ là đến xem chân hắn, dưới vực điều kiện hữu hạn, chỉ có thể đơn giản xử lý vết thương của hắn, ta sợ không ổn.”
“Đây là đại sự, đi, vi phu dẫn ngươi qua.” Chu Nghĩa Vân nắm tay Liễu Nhứ liền bước nhanh về phía chính viện.
Liễu Nhứ tiến vào chính phòng chỉ thấy một nữ tử đang ngồi bên giường âm thầm rơi lệ, bên cạnh là một đại phu đeo hộp thuốc. Tử Khuẩn nghe thấy tiếng động, đứng dậy cười nhẹ chào hỏi: “Thập Nhất đệ tức đến rồi, bát tẩu không đón tiếp từ xa, xin lỗi.”
“Bát tẩu không cần khách khí.” Liễu Nhứ xác định lần đó hoàng tử phi tụ hội, vị này cũng có mặt, bất quá vẫn chưa nói gì mà thôi, khí chất rất văn tĩnh, có một nữ tử như vậy làm bạn, chắc hẳn rất thoải mái.
“Ai nha, trước làm chính sự, Nhứ nhi mau đi xem một chút.” Chu Nghĩa Vân vội vàng tiếp tục kéo Liễu Nhứ đi đến trước giường.
“Thập Nhất đệ, cái này…” Tử Khuẩn vừa muốn hỏi rõ, Chu Nghĩa Thần tỉnh lại, nhìn thấy người trước giường, yếu ớt chào hỏi: “Các ngươi đến rồi.”
“Bát ca, ta đến xem chân của ngài.” Liễu Nhứ nói xong liền mở chăn đang đắp trên người hắn. Sắc mặt Tử Khuẩn khẽ biến khi nhìn thấy hành động của hắn. Chu Nghĩa Từ lén nhìn thoáng qua Thập Nhất đệ mình. Chu Nghĩa Vân chỉ im lặng nhìn hành động của Liễu Nhứ, có chút sốt ruột lo lắng bệnh tình biến hóa.
Liễu Nhứ nhìn băng bó chưa thay, quay đầu nói với Tử Khuẩn: “Bát tẩu, trong phủ ngài ta không rõ, chỉ có thể làm phiền bát tẩu sai người tìm chút vải thuốc thông khí nấu nửa khắc rồi phơi khô, lại tìm bốn thanh gỗ trơn bóng.” Ước lượng chiều ngang và độ dày của tấm ván gỗ: “Vị đại phu này có chỉ ruột dê phải không?”
“Chỉ ruột dê? Cái này… Tiểu nhân không biết.” Đại phu xấu hổ hồi đáp.
Liễu Nhứ chán nản gật gật đầu: “Bát tẩu, vậy thì đi tìm người mổ heo, sát gia súc đều được, nói với bọn họ thì bọn họ sẽ biết. Còn vị đại phu kia, ngài có thể giúp đỡ làm một ít thuốc phòng chống lây nhiễm không?”
Nhìn vẻ mặt không hiểu rõ lắm, Liễu Nhứ giải thích: “Chính là phòng ngừa hắn nhiễm các bệnh khác, thuốc tiêu độc.”
Liễu Nhứ thở dài vỗ vỗ vai đối phương: “Xuyên tâm liên, Hoàng Kỳ, Kim Ngân Hoa, Tam Thất, Ngư Tinh Thảo, biết loại nào thì cứ lấy tất cả đến đây đi.”
Cách biểu đạt khác nhau, trình độ văn hóa càng khác nhau. Hắn bác học ư? Mấy thứ này đều là thứ cứu mạng, muốn quên cũng không thể quên được, nói gì là bác học chứ. Cái thời đại kia thật sự là càng ngày càng xa rồi.
Chu Nghĩa Vân nhìn đại phu đi xa, ngồi ở đầu giường hỏi: “Bát ca, hắn thật sự là thái y sao? Yếu quá đi.”
Chu Nghĩa Từ buông Bao Bao xuống cũng hỏi nhỏ giọng: “Bát ca, cái này… cái này có được không?”
“Thập ca ngươi có ý gì vậy?” Không tin tưởng người của hắn là một sự sỉ nhục với hắn.
Chu Nghĩa Phong nhìn hai đệ đệ này, gượng gạo cười: “Chân này sớm đã phế rồi, không trị được cũng thôi, có gì khác biệt đâu, giống như Thập Nhất đệ tức nói, chi bằng đánh liều một phen.”
Sắp xếp xong xuôi, Liễu Nhứ chỉ để lại hai vị hoàng tử và một vị thái y, còn lại đều khiến Bát hoàng tử ra ngoài.
“Thái y châm cứu hoặc kê đơn thuốc là được, khiến Bát hoàng tử ngủ một giấc.”
“Thập Nhất đệ tức…”
“Đây không phải lúc tỏ ra cứng rắn, một hành động phản xạ của ngươi cũng sẽ ảnh hưởng đến việc điều trị.”
Một lát sau, nghe tiếng chỉ xuyên qua da thịt, Thập hoàng tử nuốt nước miếng, Chu Nghĩa Vân cúi đầu, thái y mồ hôi lạnh chảy từng giọt. Vì cánh tay phải của Liễu Nhứ bị thương, chỉ có thể ba người khác hợp lực cố định chân. Sau khi làm xong, Chu Nghĩa Vân đưa thê tử trở về phủ. Trở lại địa bàn của mình, Chu Nghĩa Vân cẩn thận đánh giá Liễu Nhứ, kinh hoảng thì không đến nỗi, chỉ là trong lòng có chút sợ hãi. Cầm lấy con trai: “Bao Bao, con sao lại dễ dàng tha thứ cho cha con như vậy, một gia nhi lập trường như vậy không kiên định.”
Bao Bao đôi mắt to chớp chớp bên này lại chớp chớp bên kia: “Không tha thứ thì cha sẽ đau lòng.”
Bàn tay nhỏ vỗ vỗ khuôn mặt mập mạp của mình: “Bao Bao nhưng là hiếu tử đó.”
“Bao Bao đi ngủ trước đi, trễ rồi, cha và phụ thân của con cần bàn bạc chuyện.”
“Vâng.” Ngoan ngoãn cùng tiểu nha định đi tắm rửa ngủ. Chu Nghĩa Vân bị bỏ lại, nhìn con trai mình không có nghĩa khí, đau cả đầu.
“Khụ, Nhứ nhi có chuyện gì.” Mặt đầy vẻ nịnh nọt: “Chuyện này ta sẽ xử lý.”
“Ừm, là kẻ thù ám sát sao?”
“Ha ha ha.” Chu Nghĩa Vân cọ cọ ngồi bên cạnh Liễu Nhứ: “Bọn họ coi như kẻ thù sao? Thủ đoạn ngốc nghếch, bị coi là vũ khí sử dụng mà còn tự cho là thông minh.”
“Ta chỉ là cảm giác chuyện này xảy ra quá rõ ràng.” Liễu Nhứ đưa ra thắc mắc, Hoàng hậu triệu kiến, Bát hoàng tử lễ Phật, liên lụy hai phủ sát khí.
“Tam ca bị hãm hại lại không ra mặt, tên đó chẳng qua muốn nhìn chúng ta tự đấu đá lẫn nhau, ta liền không theo ý hắn, ngồi núi xem hổ đấu ta chuyên nghiệp hơn hắn. Hắn có thể quan sát lâu hơn ta sao? Hắn nhưng là còn có một mẫu thân ngồi ở địa vị cao.”
“Ngươi cảm giác không phải lão Tam đang giở trò sao?” Liễu Nhứ đối với mấy người trong cung căn bản không biết, những lợi ích vướng mắc phức tạp trong sự tranh giành này. Lúc trước hắn từ chối đứng trong triều đình, hôm nay hắn cũng không muốn tham gia vào đó.
“Bát ca cũng không trách ngươi, có lẽ đây cũng là một mưu kế đâu?”
“Phải đó, lợi dụng người bên cạnh ta làm quân cờ, mưu kế này quá độc ác.”
Liễu Nhứ không biết lúc này nên dùng lời gì để an ủi hắn. Kiếp trước cô đơn một mình, kiếp này là có tình nhưng vô hận, không trải qua nên hắn lựa chọn im lặng.
“Ngươi triệu kiến lão Thập Nhất và thê tử hắn vì chuyện gì?” Chu Ngọc Hoàng hỏi hoàng hậu đang đứng bên cạnh.
“Lão Thập Nhất lập công lớn, thiếp thân thầm nghĩ…”
“Theo trẫm được biết, ngươi và hắn quan hệ không thân thiết như vậy đâu.” Chu Ngọc Hoàng căn bản không muốn nghe những lời xã giao đó, bây giờ không phải một hai câu là có thể qua loa được: “Sau khi Thái tử tiền nhiệm bị tước vị, nhìn ngươi cũng coi như tu thân dưỡng tính. Ngươi muốn duy trì chút lợi ích của ngươi, chỉ cần không quá đáng, trẫm cũng coi như giữ lại cho ngươi vài phần thể diện. Vài chục năm vợ chồng ngươi hẳn phải hiểu trẫm ghét nhất điều gì.”
Hoàng hậu nhìn người trước mặt không hiện ra sắc thái hỉ nộ, đúng là vậy, vài chục năm vợ chồng, nàng đương nhiên hiểu những gì hắn nói, không phải bề ngoài biểu hiện bình tĩnh như vậy: “Chuyện Thái tử tiền nhiệm thiếp thân không trách bất cứ ai, nhưng thiếp thân chỉ là triệu kiến Thập Nhất hoàng tử thôi, Hoàng Thượng cũng không cho phép sao? Sai lầm vài năm trước thiếp thân liền một chút cũng không thể bù đắp sao?”
“Bù đắp? Cũng được. Ca ca ngươi không phải ở Binh bộ sao, cứ để lão Thập Nhất đi dưới trướng hắn làm việc đi, quy củ quy củ cái tính lười biếng của hắn.”
“Thánh Thượng đã quyết định, sao còn hỏi thiếp thân.” Vốn không phải là vị trí của mình, còn phải ép mình ngồi cho vững. Vị trí chủ hậu cung thì sao chứ, con trai mình còn không bảo toàn được, đáng buồn cũng đáng tiếc.
Chu Ngọc Hoàng đi ra khỏi hậu cung, nhìn bức tường cao và sân rộng này: “Lý công công, ngày mai đón hoàng tôn của trẫm đến đây đi, phu phu bọn họ lười biếng khó gặp, trẫm rất cưng hoàng tôn đó.”
“Nô tài tuân mệnh.”
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-250407.png&w=256&q=75)

