Trở lại Thập Nhất hoàng tử phủ sau, lại là một phen rối ren. Tiễn bước đại phu, an ủi tiểu nha ngừng khóc lóc, lại dỗ ngủ Bao Bao với đôi mắt sưng húp vì khóc, Liễu Nhứ nằm nghiêng trên giường không muốn nhúc nhích, vết thương ở trước ngực và sau lưng nóng rát.
“Chủ tử, người ở hậu viện đến vấn an chủ tử.”
“Có thể yên tĩnh một lát không chứ? Bảo bọn họ đi tìm Thập Nhất hoàng tử đi.”
Tiểu nha cúi đầu không nói lời nào.
Liễu Nhứ mở mắt nhìn lên, được rồi, còn phải dỗ dành: “Được rồi được rồi, ta đi ta đi. Đúng rồi tiểu nha, ngươi và Bao Bao ở hoàng cung thế nào?”
Tiểu nha vừa giúp Liễu Nhứ mặc quần áo vừa trả lời: “Rất tốt ạ, tiểu chủ tử và tiểu nha ở riêng một tẩm cung, những người khác đều không vào được. Thánh Thượng mỗi ngày đều đi thăm tiểu chủ tử.”
“Đi thôi, đi đại sảnh.”
Một phen hỏi han ân cần, tình thâm ý thiết xong, mấy người ra đại sảnh. Liễu Nhứ nhìn về phía trắc phi còn ở lại: “Trong phủ có chuyện gì không?”
“Mọi thứ đều tốt. Vương phi bảo thiếp lưu ý Mã tổng quản, nhưng ông ta sau khi Vương phi xuất chinh thì vẫn ở trong phủ không ra ngoài. Chẳng qua…”
Như Yên cắn môi: “Như Yên còn xin Vương phi thứ tội, Thẩm di nương đã được người nhà đón về nhà mẹ đẻ. Như Yên có ngăn cản, nhưng người nhà nàng ta cố ý muốn đón đi, thiếp…”
“Nàng ta đó, có tự nguyện về không?”
“Vâng. Cho nên Như Yên mới gặp khó xử.”
“Đi mấy ngày rồi?”
“Ngài vừa rời đi là nàng ta về nhà mẹ đẻ, mãi cho đến khi nghe tin Thập Nhất hoàng tử và ngài trở về mới quay lại phủ.”
“Ngươi một trắc phi lại bị một di nương đè đầu, vậy về sau ngươi còn có ngày ngóc đầu lên được không?”
“Vương phi, nàng ta có một nữ nhi mà thiếp chỉ có thể dựa vào ngài và Thập Nhất hoàng tử thôi.”
“Ngươi cũng có thể cố gắng chút, sinh con còn không biết sao? Con cái cũng không phải là cớ đâu. Ngươi là trắc phi phải có thủ đoạn, phải có chỗ đứng nhỏ bé trong phủ.”
Như Yên kinh ngạc nhìn Liễu Nhứ: “Vương phi, Như Yên không dám…”
“Ta không phải bảo ngươi trèo lên đầu ta, chỉ là bảo ngươi hiểu rõ, một ngày nào đó bất kể Thập Nhất hoàng tử hoặc ta không ở trong phủ, ngươi chính là chủ tử duy nhất trong phủ. Nên ra tay thì ra tay, quay đầu ta không thể gánh vác. Không phải còn có Thập Nhất hoàng tử sao. Ngươi muốn có con cái thì cứ đi cầu Thập Nhất hoàng tử là được thôi.”
Như Yên chà xát nước mắt: “Vương phi, Như Yên khinh thường những thủ đoạn bẩn thỉu đó của nàng ta.”
Liễu Nhứ nhếch miệng, hóa ra chuyện có một nữ nhi kia còn có chút nội tình: “Ngươi và Đào Diệp thì sao, người nhà chưa đến vấn an sao?”
Như Yên cười cười: “Không sợ Vương phi chê cười, Như Yên còn mang danh trắc phi thì người nhà mẹ đẻ nào dám có quan hệ. Đến lúc đó, người nhà Đào Diệp có đệ thiệp đến thăm, nhưng Đào Diệp từ chối. Hắn nha, hiện tại đắm chìm vào võ học đó, mỗi ngày sáng sớm đá đá đánh đánh, sống rất vui vẻ.”
“Phải đó, người có mục tiêu, có hy vọng thì sẽ sống tốt. Ngươi về đi, nghỉ ngơi mấy ngày.”
“Vâng, Vương phi.”
Như Yên mới vừa đi một lát liền gặp Vương Phàm thập thò thò đầu. Liễu Nhứ vẫy tay, Vương Phàm bưng lấy đồ vật liền đi vào.
“Hì hì, chủ tử, tiểu nhân mời ngài.” Gỡ bỏ lớp bao bên ngoài, một con gà nướng xuất hiện trước mặt. Liễu Nhứ ngửi ngửi, xé một cái đùi gà nếm thử một miếng, gật gật đầu: “Không tệ, tiểu tử ngươi có lòng.”
“Chủ tử, nhất định không tệ đâu, gà nướng này ở kinh thành nổi danh lắm đó, tiểu nhân phải xếp hàng rất lâu mới mua được.”
Liễu Nhứ liếc mắt nhìn hắn, bộ mặt tươi cười rạng rỡ thường ngày, nhưng trên chiến trường thật sự rất thành thật, luôn không rời chính mình tả hữu, luôn nhanh chóng bảo vệ: “Khoe khoang xong, giờ mới nghĩ đến ta sao.”
“Đâu dám đâu, chủ tử, tiểu nhân có một chuyện muốn nhờ.”
Liễu Nhứ nhìn cái đùi gà đã cắn mấy miếng, không biết có nên trả lại hay không: “Liền biết tiểu tử ngươi lại giăng bẫy cho lão tử rồi. Nói đi, chuyện gì?”
Vương Phàm gãi gãi đầu: “Chủ tử, lần sau ngài còn tham gia chiến sự, xin hãy dẫn tiểu nhân đi nhé, đừng dùng cái trò rút gậy gỗ đó nữa, cái đó tiểu nhân không có vận may. Chủ tử, ngài xem tiểu nhân hộ chủ đắc lực không? Lần sau danh ngạch có thể rơi vào đầu tiểu nhân không?”
Liễu Nhứ ném cái chân gà xuống, bĩu môi: “Lần này ngươi cũng đâu có danh ngạch đúng không? Chẳng phải vẫn đi cùng sao?”
“Thì tổng có chút danh bất chính ngôn bất thuận mà, chủ tử, ngài cho tiểu nhân một câu là được.” Vương Phàm có chút ủy khuất, về phủ là khoe khoang nhưng những người khác đều không thừa nhận sự dũng cảm của hắn, ai bảo hắn lúc trước rút gậy gỗ chơi xấu chứ.
“Được rồi, nhìn ngươi còn trung thành lắm, về sau cứ đi theo ta. Chờ ta có danh phận chính thức gì đó cũng sẽ kiếm cho ngươi.”
Vương Phàm lập tức cam đoan: “Chủ tử yên tâm, tiểu nhân nhất định trung thành hộ chủ, danh phận chính thức tiểu nhân không để ý, chỉ cần có thể luôn bồi bên cạnh chủ tử…”
“Cút…”
“Vâng, tiểu nhân xin cáo lui.”
Chu Nghĩa Vân nhìn Vương Phàm chạy đi, bước vào đại sảnh hỏi: “Tiểu tử kia lại đến gây chuyện gì?”
Liễu Nhứ chỉ chỉ con gà nướng trên bàn. Chu Nghĩa Vân khinh bỉ nói: “Tiểu tử kia chỉ biết dùng chiêu này. Chiều nay các huynh đệ muốn mở tiệc chiêu đãi gia nhi, để hảo hảo chúc mừng, ngươi đi không?” Nói rồi cầm lấy một cái chân gà khác cắn hai miếng.
“Không đi.” Với thân phận này đi thì chỉ có thể hầu trà rót nước cho người khác, rảnh rỗi mới đi.
Chu Nghĩa Vân chép chép miệng: “Không đi cũng tốt, gà nướng này không tệ. Ngày mai bảo tiểu tử kia lại kiếm một con đến. Nhứ nhi, đại phu có nói ngươi không nên ăn quá nhiều đồ béo đó…”
“Dừng, dừng lại, hỏi ngươi chuyện này.” Từ lúc trở về, Liễu Nhứ đã lĩnh hội được một mặt lải nhải của Chu Nghĩa Vân, mỗi ngày quan tâm đọc diễn văn có thể miệt mài một khắc cũng coi như lợi hại.
“Nhứ nhi, chuyện gì, cứ nói đi không cần khách khí, vi phu nhất định không giấu giếm.”
“Hừ, về sau ngươi có chuyện cứ nói thẳng đi, đừng quanh co vòng vo một đống lớn tiền đề, ngươi không mệt ta cũng mệt.” Nghĩ đến trước đây mình thông qua suy xét mà tự nguyện bước vào cái bẫy hắn giăng ra, đáng ghét.
Chu Nghĩa Vân bĩu môi, ủy khuất: “Vi phu, đây không phải là muốn rèn luyện một chút sự ăn ý giữa hai chúng ta sao? Nhứ nhi sao lại không hiểu chứ.” Nhìn thấy Liễu Nhứ nheo mắt lại, ho khan hai tiếng: “Nhứ nhi, ngươi chỉ hỏi vi phu chuyện này thôi sao?”
“Không phải, ta muốn hỏi ngươi chuyện Thẩm di nương và Linh nhi.”
“Các nàng có gì đáng nói chứ.” Đầy mặt khinh thường: “Nếu không phải cái nữ nhân đó thừa lúc ta say rượu, nàng ta có cái phúc khí đó mà sinh hạ Linh nhi sao?”
“Uống rượu, ngươi cái vụ say rượu này thật đúng là gặp chuyện hay đó. Trước có Bao Bao, sau có Linh nhi, ngươi năng lực không tệ nha, một phát liền trúng” Liễu Nhứ trêu chọc khiến Chu Nghĩa Vân đỏ mặt.
Chu Nghĩa Vân phản bác: “Nói bậy, Linh nhi sinh ra đúng là một chiêu tức trung như ngươi nói, Bao Bao thì không phải đâu, ta phải tốn sức mấy đêm mới có được Bao Bao đó. Nhứ nhi, chúng ta có muốn lại…” Liễu Nhứ không đợi hắn nói xong, xoay người đi về phòng ngủ.
“Nhứ nhi, hiện tại có hơi không thích hợp, giữa ban ngày ban mặt thế này, bất quá nếu ngươi chủ động như vậy, vi phu cũng không thể phụ lòng tâm ý của ngươi đúng không?”
Liễu Nhứ quay đầu nhìn Chu Nghĩa Vân phía sau, động thủ thì không được vì toàn thân đầy vết thương, hắn trên người cũng có vết thương nhưng hiện tại lại như người bình thường không sao cả, chênh lệch lớn vậy sao, hay là sức chịu đựng của hắn tốt.
Vừa định mở miệng hỏi, Vương Phàm báo: “Tướng quân, Bát hoàng tử phái người đến đón ngài qua phủ.” Vương Phàm nhìn tướng quân đi ngang qua mình không ngừng trừng mắt, trong lòng không rõ chủ tử muốn nhắc nhở gì, liền thấy Liễu Nhứ nhìn hắn mà cười.
Chu Nghĩa Vân thấy Thập ca mình đang canh chừng ở cửa nhà Bát ca, vội vàng nhảy xuống ngựa lớn tiếng kêu: “Thập ca, hắc, ở đây này.”
Chu Nghĩa Từ vừa đi gần đến, một quyền thụi vào cánh tay hắn: “Ngươi nói nhỏ chút, vốn dĩ tính toán ba huynh đệ ta uống một bữa, không ngờ những vị kia nghe phong thanh đều kéo đến rồi. Nói chuyện chú ý lời lẽ một chút.”
“Sợ gì?” Chu Nghĩa Vân cổ cứng lại.
“Sợ gì? Nếu là ở quý phủ của ngươi thì ngươi đương nhiên không cần sợ, nhưng đây là ở phủ Bát ca.”
“Được rồi, ta biết, đi thôi, vào phủ xem Bát ca đi.”
Chu Nghĩa Từ đi vào phủ vừa nhìn, trừ Thái tử, Nhị hoàng tử thì bệnh đã lâu, Tứ hoàng tử đi xa, Cửu hoàng tử tạm thủ Tây Bắc, các hoàng tử khác đều có mặt.
“Thập Nhất đệ, các vị ca ca đều thân mang việc trọng yếu mà vẫn đến khánh công cho đệ đệ, đệ đệ thật sự vinh hạnh biết bao. Hắc, Bát ca, ngài cũng đừng keo kiệt, ngài phải lấy vài hũ rượu ngon của ngài ra đi, đây chính là đạo đãi khách đó.”
Bát hoàng tử dùng chống nạng vỗ vỗ đầu hắn, giọng căm hờn nói: “Ngươi là nhìn rượu trong phủ ta không vừa mắt chứ gì, cứ nghĩ tới.”
“Thập Nhất ca, sao giờ mới đến, Thập nhị đệ đã chờ ngươi một hồi lâu rồi.” Chu Nghĩa Phong từ một góc không rõ tên chạy ra chào hỏi.
“Ngươi… Ngươi sao lại ra cung?”
“Cảm ơn các ca ca.”
“Thập Nhất ca, Thập Nhất ca.” Chu Nghĩa Phong luyên thuyên muốn gây chú ý của Thập Nhất ca mình: “Thập Nhất tẩu đâu rồi, sao không đến?”
“Ngươi tìm hắn làm gì?”
“Hừ, ta muốn tìm Thập Nhất tẩu lý luận, hắn không dẫn ta đi, trong lòng ta không thoải mái.” Chu Nghĩa Phong đối với việc này thật sự bị đả kích nặng nề. Một ca nhi còn có thể xuất chinh, hắn một gia nhi mỗi ngày còn phải nỗ lực vì việc trộm đi ra cung, thật là bất công.
“Phải đó nha, Thập Nhất đệ tức cũng là người có công, lần chinh chiến này hắn công lớn lắm đó, sao không cùng lúc tiến đến? Thật không cho mấy ca ca mặt mũi gì cả.” Tam hoàng tử nói ra ý tứ rất rõ ràng, rằng trận chinh chiến này có thể thắng lợi chỉ là công lao của Liễu Nhứ, Chu Nghĩa Vân có được soái ấn là nhờ chiếm được ánh hào quang của một ca nhi.
Chu Nghĩa Vân với vẻ mặt tươi cười hì hì đến gần Tam hoàng tử: “Tam Ca, việc này không đúng rồi. Hắn có công đó là do ta dạy dỗ tốt. Hắn một ca nhi thì có thể tài cán gì chứ, ngài phải khen ta, ta là người dạy thê tử có cách đó. Ta bảo hắn đừng kể công, ngài xem hắn chẳng phải vẫn thành thật ở nhà đợi sao.”
“Ngươi dạy vợ có cách gì?”
“Đúng vậy, Tam ca ngươi đừng không tin. Có cơ hội ngươi hỏi hắn xem, phủ Thập Nhất hoàng tử ai làm chủ. Hắn một ca nhi nhìn thấy ta là ngoan ngoãn phục tùng a”
“Đúng, đúng, về điểm này ta là biết rõ.” Chu Nghĩa Từ thay Chu Nghĩa Vân chứng minh, bất quá biểu tình có chút thâm thúy.
Thất hoàng tử nâng chung trà lên: “Thái tử hôm nay trên triều phạm sai, bị phụ hoàng cấm túc, không thể tiến đến, Thập Nhất đệ đừng trách.”
Ánh mắt Thái tử trên triều đường trần trụi đánh giá Liễu Nhứ, không phải chỉ một hai người phát hiện. Chu Ngọc Hoàng tuy không phạt trước mặt người khác, nhưng những người này cũng có thể biết nguyên nhân là gì.
“Lão Thập Nhất, nói đi nói lại thì ngươi cái tên đệ đệ này thật sự là không làm tròn bổn phận. Nghĩ ngươi cưới đích thê cũng đã mấy năm rồi, ta đây làm Bát ca, ngay cả em dâu cũng chưa được nhìn thấy một lần. Dám vì phu quân mà khoác chiến giáp lên chiến trường, lại vì phu quân mà từ bỏ công danh ẩn mình trong phủ, tuy là một ca nhi nhưng lại khiến người ta tâm sinh kính nể, không nói đến dung mạo như vậy, khí độ đã khiến người ta không thể rời mắt rồi. Có thời gian mang hắn đến đây không, đừng để Bát ca ngươi không được nhìn một lần, cũng muốn cùng bát tẩu ngươi kết giao nhiều hơn nữa.”
“Vậy thì tốt quá rồi, nghe lời Bát ca, qua mấy ngày hắn dưỡng thương xong liền mang đến. Đến lúc đó ngài đừng thấy phiền nhé.”
“Bát hoàng đệ, không chỉ việc này phải học tập từ Thập Nhất đệ tức, ngươi và lão Thập cũng phải cố gắng. Ngươi xem Thập Nhất đệ danh nghĩa đều có một đích tử rồi, hai ngươi không có con cái này cũng không phải chuyện đùa đâu.” Tam hoàng tử chuyên chọn chỗ đau mà ra tay.
Từ biểu tình trên khuôn mặt lão Bát và lão Thập liền có thể thấy được, nhát dao này đâm rất độc: “Đích tử của lão Thập Nhất ở trong cung lại được phụ hoàng cực kỳ yêu thích, được xem như bảo bối mà ở riêng tẩm cung, không ai có thể gặp. Ta đây làm tam bá cũng chưa được nhìn thấy.”
“Ngươi đừng nói, Tam Ca, con trai ta thật bình thường, chỉ là được người ta thương yêu, bị phụ thân hắn cưng chiều nên có hơi vô pháp vô thiên. Đổi lại là các ngươi, Bát ca và Thập ca đưa tiểu tử này về đó các ngươi nuôi thử vài ngày, ta đảm bảo đủ để các ngươi đau đầu đó. Thập ca, ta có một bí phương, ngươi cũng nghiên cứu thử xem.”
Bàn ăn bên trên uống rượu ngon, bề ngoài tươi cười rạng rỡ, nhưng khi nhập khẩu lại là trăm vị bất đồng. Tam Hoàng tử mặt mũi âm trầm vì bỏ lỡ quân quyền. Lục hoàng tử và Thất hoàng tử không chớp mắt nhìn lão Thập Nhất, rất bất bình vì hắn có thể ở vị trí quan trọng. Bát hoàng tử tay ấn vào chân tàn, lão Thập và lão Thập Nhất còn đang thảo luận bí phương sinh con. Kết thúc bữa tiệc khánh công không thoải mái, các hoàng tử ai về nhà nấy.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-150561.jpg&w=256&q=75)

