Hoạt động vui chơi lần này, vì chạm mặt Chu Phong, tất cả mọi người đều mất đi hứng thú chơi tiếp.
Mất hứng ra về.
Đại Hổ thở vắn than dài: "Lãng phí vé quá."
"Không sao." Ninh Tử Thuyên vỗ ngực, "Chị tôi thường xuyên có mấy cái vé linh tinh này, lần sau dẫn các cậu đi chỗ vui hơn."
"Tuyệt quá!" Đại Hổ mừng rỡ ra mặt.
Ninh Tử Thuyên quay đầu nhìn Chương Thuấn ở cuối hàng, nghĩ ngợi một chút, đưa ra lời mời: "Chương Thuấn, lần sau cậu cũng đi cùng nhé."
Đôi mắt vô hồn của Chương Thuấn sáng lên trong chốc lát, cậu ta nhìn bóng lưng đi ở hàng đầu tiên, thấy Thẩm Hách Dư không có phản ứng gì, ánh mắt lại tối sầm xuống.
Ninh Tử Thuyên thở dài một tiếng thật lớn, khiến tất cả mọi người đều giật nảy mình.
"Dư ca, cậu bày tỏ thái độ đi." Cậu ta ánh mắt rực lửa, "Cậu không nói gì, người khác sao dám lên tiếng."
Thẩm Hách Dư chậc một tiếng.
Rất mất kiên nhẫn.
Cũng rất khẽ.
Chỉ lọt vào tai Ôn Ly.
Ôn Ly nghiêng đầu, hơi ngửa đầu nhìn góc nghiêng của thiếu niên, Thẩm Hách Dư nhíu mày, cảm xúc trong mắt khó đoán.
Ôn Ly đưa tay nắm lấy vạt áo cậu.
Nhẹ nhàng kéo xuống hai cái.
Thẩm Hách Dư thu hết cảm xúc nghiêm trọng lại.
"Cho một lời chắc chắn đi." Thẩm Hách Dư hé đôi môi mỏng, "Đi hay không đi."
Lập tức, trong mắt Chương Thuấn tràn ngập những điểm sáng lấp lánh, hai mắt lại linh hoạt trở lại.
"Đi."
"Tôi, tôi có thể mời khách."
Ninh Tử Thuyên phì cười.
Cậu ta đi ra sau, khoác vai Chương Thuấn, "Đã bảo là lấy vé từ chỗ chị tôi rồi, không cần cậu bỏ tiền."
Chương Thuấn gật đầu, lại lắc đầu, nói năng lộn xộn, "Vậy tôi, tôi có thể, có thể mời ăn, ăn cơm."
Ninh Tử Thuyên bật cười: "Chương Thuấn."
Chương Thuấn thấp, cậu ta liền hơi khom lưng, cằm gác lên vai cậu ta, nhẹ giọng nói: "Cậu có vẻ rất sợ chúng tôi."
Cơ thể Chương Thuấn run lên bần bật.
Cậu ta điên cuồng lắc đầu.
"Tôi không sợ các cậu."
Cậu ta biết mà, Thẩm Hách Dư và những người khác không giống đám người Chu Phong, cậu ta mấy lần bị Chu Phong bắt nạt, đều được Thẩm Hách Dư đi ngang qua cứu giúp.
Lỡ như câu nói nào đó khiến Thẩm Hách Dư không vui, không quản cậu ta nữa, Chu Phong sẽ giống như sài lang hổ báo, xâm chiếm bóc lột tất cả của cậu ta.
Cho nên cậu ta mới căng thẳng.
Hơn nữa.
Thay vì giao tiền cho Chu Phong như cầu xin tha thứ, sau đó còn phải chịu một trận đòn, chi bằng tiêu tiền cho người thực sự đã giúp đỡ mình.
Cho dù lần "ra mặt" này, trong mắt đối phương căn bản chẳng là gì.
"Chương Thuấn."
Thẩm Hách Dư đi ở hàng đầu tiên đột nhiên xoay người, chậm rãi bước đến trước mặt Chương Thuấn.
Cậu hai tay đút túi, mày mắt hơi rũ xuống, trong ánh mắt toàn là sự lạnh nhạt.
"Cậu đánh tôi một đấm."
Lời này vừa thốt ra, trong đám người im lặng hồi lâu.
"Không phải chứ." Ninh Tử Thuyên phản ứng lại đầu tiên, "Cái này không thể đánh được đâu."
Đại Hổ cũng sốt ruột: "Chương Thuấn, cậu đừng có làm bừa đấy."
Những người còn lại nhao nhao hùa theo.
Thẩm Hách Dư híp mắt lại, lướt nhìn một vòng.
Thấy không ai nói gì nữa, cậu khom lưng, ngón tay gõ nhẹ lên khóe miệng, "Đánh vào đây."
Chương Thuấn liên tục lùi lại hai bước, lại bị Thẩm Hách Dư tóm chặt lấy vai.
Khó mà nhúc nhích nửa phân.
Chương Thuấn điên cuồng lắc đầu, sao cậu ta có thể ra tay với Thẩm Hách Dư được.
"Chương Thuấn." Thẩm Hách Dư nhìn chằm chằm cậu ta không chớp mắt, đáy mắt không có nửa điểm nhiệt độ, "Cậu chỉ có đánh tôi, mới có thể chứng minh cậu không sợ tôi."
"Tôi không bao giờ kết bạn với người sợ tôi."
"Nếu cậu không dám, chỉ có thể chứng minh chúng ta không thích hợp chơi cùng nhau."
"Vậy thì sau này, tôi sẽ không quản cậu nữa."
Thẩm Hách Dư lạnh giọng nói: "Cậu bị Chu Phong bắt nạt, bị bọn chúng chặn trong ngõ cụt, cũng là chuyện của riêng cậu, tôi sẽ không..."
Bốp!
Lời nói im bặt.
Mặt Thẩm Hách Dư nghiêng sang một bên, tóc tai bù xù dán vào thái dương.
Cậu liếm khóe miệng, một mùi máu tanh lan tỏa trong khoang miệng.
Sắc mặt Ninh Tử Thuyên trắng bệch: "Bảo mày đánh, mày còn mẹ nó đánh thật."
Chương Thuấn buông tay xuống, nhẹ nhàng giấu ra sau lưng, đầu ngón tay không nhịn được mà run rẩy.
Thẩm Hách Dư đưa tay cản Ninh Tử Thuyên đang bước tới.
Cậu lau đi vết máu trên khóe miệng, nhếch khóe môi cười.
"Người không lớn."
"Sức lực ngược lại cũng khá lớn."
Thẩm Hách Dư xoay người, đi lên hàng đầu tiên, nhẹ nhàng vỗ vỗ đầu Ôn Ly, "Đi thôi."
"Về nhà thôi."
Chương Thuấn hoàn hồn, chạy đến sau lưng Thẩm Hách Dư, "Dư ca."
Thẩm Hách Dư không hề quay đầu lại, nhưng giọng nói không còn lạnh lùng như trước nữa.
"Nhớ kỹ cảm giác ra tay lúc nãy."
Cậu nói: "Lần sau Chu Phong đến, ít nhất phải học được cách phản kích."
Bàn tay giấu sau lưng của Chương Thuấn nắm chặt lại, "Được."
Thời gian mấy người rời khỏi khu vui chơi còn sớm.
Khu vui chơi nằm ở nơi hẻo lánh, khó gọi xe, mọi người quyết định vẫn nên cùng nhau đi xe buýt về thì hơn.
May mà bây giờ phần lớn mọi người vẫn đang chơi trong khu vui chơi, xe buýt ngược lại cũng không đông đúc lắm.
Sau khi mấy người lên xe, vẫn có thể tìm được chỗ ngồi.
Ôn Ly tựa vào cửa sổ, khóe mắt liếc thấy vết thương trên khóe miệng kia lại khiến cô cảm thấy chướng mắt.
Ngón tay cô cứ cạy cạy vào khóa túi lúc có lúc không, cuối cùng vẫn không nhịn được, mở túi ra, cúi đầu tìm kiếm một hồi.
"Tìm gì thế?" Người bên cạnh nhạt giọng hỏi.
"Tìm..."
Bàn tay đang tìm kiếm của Ôn Ly khựng lại, cuối cùng cũng sờ thấy thứ mình muốn dưới đáy túi.
Sau đó, cô giơ lên trước mặt Thẩm Hách Dư.
Một miếng băng cá nhân.
Màu hồng.
Còn có mũi heo nhỏ.
Ôn Ly xé lớp bao bì trong suốt bên ngoài ra, "Tớ nhớ là trong mỗi cái túi tớ đều để mà."
Thẩm Hách Dư:...
"Vừa hay bây giờ có đất dụng võ rồi." Ôn Ly giơ miếng băng cá nhân lên.
Thẩm Hách Dư cúi đầu, đau đầu nắn nắn giữa trán.
"Tớ có thể không dán được không?"
"Không được." Ôn Ly hiếm khi cứng rắn nói: "Vết thương dù nhỏ đến đâu cũng phải coi trọng."
Cô giơ miếng băng cá nhân lên, "Thò đầu qua đây."
Hai người giằng co vài giây, cuối cùng vẫn là Thẩm Hách Dư chịu thua.
Cậu thở dài, ghé mặt đến trước hai bàn tay Ôn Ly.
Vết thương ở khóe miệng quá khuất, Ôn Ly đành phải nhích tới trước một chút, nhắm ngay khóe miệng dán miếng băng cá nhân lên.
"Xong rồi."
Lông mày Ôn Ly lập tức giãn ra.
Đợi khi hoàn hồn, cô mới phát hiện hai người ở khoảng cách cực kỳ gần.
Hơi thở hai người hòa quyện.
Giọng Thẩm Hách Dư khàn đến mức không ra hình thù gì, "Ôn Ly."
Ôn Ly chớp chớp mắt, trái tim không khống chế được mà đập thình thịch.
Cổ họng Thẩm Hách Dư khẽ nuốt, "Dán xong chưa?"
"Xong rồi!"
Ôn Ly đột nhiên bừng tỉnh, ngửa đầu liền lùi về sau.
Cô đã sớm quên mất phía sau là cửa sổ, mắt thấy gáy sắp đập vào cửa kính xe, người trước mặt giật nảy mình, đưa tay che chở gáy cô.
Ngay sau đó, một tiếng rên rỉ vang lên.
Ôn Ly nuốt nước bọt.
Quá gần rồi.
Cô ngước mắt lên là có thể nhìn thấy hàng lông mi cong vút, là có thể nhìn thấy đôi mắt màu hổ phách kia.
Tại sao có người lại có thể đẹp trai đến vậy chứ?
"Không cần cái đầu nhỏ này nữa à?"
"Hửm?"
Ngay cả giọng nói cũng dịu dàng đến thế.
Đôi môi mỏng hơi nhạt kia cong lên, "Nói chuyện đi."
Ôn Ly:!
Quá quá quá quá quá gần rồi.
Đầu óc Ôn Ly rối tung thành một mớ hồ đồ, cô sốt ruột dựa về phía trước, chỉ muốn để tay Thẩm Hách Dư rút ra trước, lại không ngờ đối phương gần ngay gang tấc, mắt thấy khuôn mặt trong nháy mắt kéo lại gần, Ôn Ly chỉ kịp quay thẳng mặt lại.
Một vệt ấm nóng rơi trên má.
Ôn Ly:!
Cái gì thế?
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-250407.png&w=256&q=75)


-495035.jpg&w=256&q=75)