Trong phút chốc, đầu óc Ôn Ly trống rỗng.
Đợi khi cô hoàn hồn lại, đã xuống lầu, chạy thục mạng trên đường.
Thẩm Hách Dư chắc chắn là đã uống rượu.
Hơn nữa còn uống không ít.
Ôn Ly thở hổn hển, trong lòng nghẹn ứ.
Thẩm Hách Dư đã xảy ra chuyện gì sao?
Tờ giấy Trì Duẫn đưa cho Thẩm Hách Dư chiều nay, trên đó lại viết gì?
Tại sao?
Tại sao Thẩm Hách Dư trong điện thoại, giọng nghe lại khó chịu đến vậy?
Giống như sắp khóc đến nơi.
Ôn Ly hận không thể mọc thêm hai đôi cánh trên người, giây tiếp theo liền xuất hiện trước mặt Thẩm Hách Dư.
Tiếc là cô chỉ có một đôi chân.
Lại còn là đôi chân không có nửa điểm tế bào vận động.
Đợi Ôn Ly chạy đến trước mặt Thẩm Hách Dư, hai chân đã mỏi nhừ khó chịu, lập tức phịch một tiếng, quỳ rạp xuống đất.
Thẩm Hách Dư nghe thấy động tĩnh phía sau, nghiêng đầu sang, ngón tay đung đưa gạt đổ lon bia còn lại một nửa, bia đổ lênh láng ra đất.
Thẩm Hách Dư lại như người không có chuyện gì, vẩy vẩy ngón tay: "Ôn Ly."
Vẻ mặt cậu uể oải: "Tôi vẫn chưa chết."
Lúc này Ôn Ly mới để ý, bên phải Thẩm Hách Dư đặt mười mấy lon bia nằm la liệt, ngoại trừ lon vừa đổ, số còn lại đều đã trống rỗng.
Còn bên trái, vẫn còn hai lon nguyên vẹn.
Thẩm Hách Dư đưa tay quơ quơ hai cái bên trái, tóm lấy một lon, lạch cạch một tiếng, lon bia dễ dàng được mở ra.
Rõ ràng đã mệt muốn chết, Ôn Ly cũng không biết lấy đâu ra sức lực, hai tay chống đất đứng dậy, giật phắt lấy lon bia trong tay Thẩm Hách Dư.
"Đừng uống nữa."
Thẩm Hách Dư thấy bia bị cướp đi, cũng không giận, cúi đầu liền bật cười.
Cậu cầm lấy lon còn lại, lại là một tiếng lạch cạch.
Ôn Ly:...
"Hôm nay là sinh nhật Tần nữ sĩ, tôi rất vui."
Bàn tay định cướp nốt lon bia còn lại của Ôn Ly khựng lại, lại là Tần nữ sĩ.
Thẩm Hách Dư thấy Ôn Ly không nói gì, liền ngửa đầu nhìn ra sau.
Ôn Ly giật nảy mình, vội vàng chạy tới đỡ lấy cơ thể đang loạng choạng của cậu.
Nơi Thẩm Hách Dư chọn là một cây cầu đá bắc qua sông, cây cầu đá này được xây dựng từ sớm, xung quanh không có bất kỳ biện pháp bảo vệ nào, lúc này Thẩm Hách Dư đang ngồi ngay mép cầu, chỉ cần sơ sẩy một chút, rơi xuống dòng nước chảy xiết, chớp mắt sẽ không thấy tăm hơi đâu.
Thẩm Hách Dư khẽ cười khẩy, "Tôi không muốn chết."
Ôn Ly xốc nách cậu, lông mày nhíu chặt, "Cậu ngoan ngoãn ngồi yên đi."
Muốn chết hay không là một chuyện, có rơi xuống hay không lại là chuyện khác, cô phải đề phòng vạn nhất.
May mà Thẩm Hách Dư say thì say thật, nhưng lại rất nghe lời.
Cậu chỉ hơi cúi đầu, nhìn mặt sông, không biết đang nghĩ gì.
Một lúc sau, giọng nói trầm muộn nương theo gió đêm truyền đến, "Ôn Ly, thực ra Tần nữ sĩ không cần tôi giúp bà ấy tổ chức sinh nhật."
"Thiếu tôi cũng chẳng sao."
"Có đôi khi tôi nghĩ, cậu nói xem con sông này sâu như vậy, tôi nhảy xuống, Tần nữ sĩ có buồn không?"
"Chắc là có nhỉ?" Thẩm Hách Dư ợ một cái, "Cho nên tôi không thể rơi xuống được."
"Tôi không thể để Tần nữ sĩ buồn."
Ôn Ly không biết phải an ủi thiếu niên đang say khướt này như thế nào, cô không biết Tần nữ sĩ là ai, cũng không biết trên người Thẩm Hách Dư đã xảy ra chuyện gì, cô chỉ có thể nhẹ nhàng vỗ lưng Thẩm Hách Dư, làm một vài hành động an ủi trong im lặng.
Có lẽ Thẩm Hách Dư chỉ cần sự đồng hành trong im lặng, cô nghĩ.
Gió đêm đầu xuân thổi làm lòng người lạnh lẽo, một giọt nước rơi trên mu bàn tay Ôn Ly, loang ra.
Ôn Ly ngẩng đầu nhìn, ánh trăng vằng vặc, trời không mưa.
Trong lòng cô thắt lại, là nước mắt của Thẩm Hách Dư.
Thẩm Hách Dư đang khóc.
Trùm trường cũng biết khóc sao?
Ôn Ly khó mà tin được, nhưng lại luống cuống tay chân, một tay áp lên má Thẩm Hách Dư, nhẹ nhàng ấn đầu cậu tựa vào vai mình.
"Không sao." Ôn Ly nhẹ giọng nói: "Có tớ đây."
Mặc dù không biết tại sao Thẩm Hách Dư lại khóc, nhưng có một số chuyện không thích hợp để hỏi cho ra nhẽ, có một số người điều cần nhất, là sự đồng hành.
Chỉ là suy nghĩ này, nửa giờ sau, đã hoàn toàn tan vỡ.
Ôn Ly nhìn thiếu niên tựa vào vai mình, ngủ say như chết, rơi vào trầm tư.
Cây cầu này vốn dĩ đã ít người qua lại, giữa đêm hôm khuya khoắt, đến cái bóng ma cũng chẳng thấy, chứ đừng nói là người.
Vai Ôn Ly vừa tê vừa mỏi, cô cố gắng giữ nguyên tư thế, tay kia cứng đờ lấy điện thoại từ trong túi ra——
"Giang hồ cứu cấp! Người anh em mau đến giúp tớ một tay."
Nửa giờ sau.
Tần Minh Hy hai tay chống hông, nhìn hai người đang ngồi bên mép cầu mà thở dài.
"Ôn Tiểu Ly, cậu có thể giải thích cho tớ, nửa đêm nửa hôm, hai người đến cái nơi chim không thèm ỉa này làm gì không?"
Ôn Ly nhăn nhó, vẻ mặt đau khổ, "Hy Hy, cậu có thể giúp tớ dịch Thẩm Hách Dư ra một chút trước được không?"
"Vai tớ sắp gãy rồi."
Tần Minh Hy:...
"Tớ thật sự là..."
Tần Minh Hy ngậm miệng, một lát sau, lại bất đắc dĩ "haizz" một tiếng, giải cứu bờ vai nhỏ bé của Ôn Ly khỏi cái đầu của Thẩm Hách Dư.
Cô nàng nhìn những vỏ chai vỏ lon trên mặt đất, kinh ngạc nói: "Chỗ này đều là Thẩm Hách Dư uống sao?"
"Ừ." Ôn Ly thuận miệng đáp một tiếng, cắm cúi tìm một vòng trong điện thoại, phát hiện ngoài Tần Minh Hy ra, không tìm được vị cứu tinh nào khác.
Bạn bè xung quanh Thẩm Hách Dư dường như đều là người lớp khác, cô căn bản không có phương thức liên lạc của họ.
Ôn Ly ngẩng đầu nhìn Tần Minh Hy.
Sống lưng Tần Minh Hy lạnh toát, "Làm gì?"
Ôn Ly đưa tay gãi gãi má, "Cậu có kết bạn với Ninh Tử Thuyên không?"
"Hả?" Tần Minh Hy như nghe thấy chuyện nghìn lẻ một đêm, "Sao tớ có thể có được?"
Cô nàng cười cũng có chút ngại ngùng, "Thực ra cậu vẫn là người bạn đầu tiên tớ kết bạn ở Dục Đức đấy."
Ôn Ly:...
Cô thở dài một hơi, "Vậy Thẩm Hách Dư phải làm sao?"
Cũng không thể cứ vứt một tên bợm nhậu trên cầu để cậu ta tự sinh tự diệt được chứ?
Thẩm Hách Dư đối xử với cô tốt như vậy, cô không làm được.
Tần Minh Hy suy nghĩ một chút, "Thuê phòng?"
Mắt Ôn Ly sáng lên, là một cách.
Không ngờ trên người Thẩm Hách Dư ngoài một chiếc điện thoại ra, trống không.
Ôn Ly đau đầu, nhưng bây giờ đã mười rưỡi rồi, cũng không thể cứ ở đây hứng gió lạnh mãi được, cô gập đầu gối, đứng lại lên mặt cầu.
"Bỏ đi." Ôn Ly mở ứng dụng gọi xe, gọi một chiếc xe, "Tối nay cứ ở nhà tớ trước đã."
Tần Minh Hy:???
Ôn Ly gọi xe xong, nhìn thấy biểu cảm ngây đơ trên mặt Tần Minh Hy, bật cười nói: "Mẹ tớ hai ngày nay đi công tác rồi, nhà tớ vừa hay có phòng cho khách sạch sẽ, vừa vặn có thể để cậu ấy nghỉ ngơi một lát."
Tần Minh Hy ồ một tiếng, cũng không nói thêm gì nữa.
Hai người đợi một lúc, xe công nghệ cuối cùng cũng đến đầu cầu.
Ôn Ly một tay xách túi đựng vỏ lon bia, một tay xốc nách tên bợm nhậu, cùng Tần Minh Hy khiêng người lên xe.
Sau khi cửa sau đóng lại, chiếc xe chìm vào bóng tối, lao về phía điểm đến.
Rất nhanh, xe dừng lại trước cổng khu chung cư.
Ôn Ly và Tần Minh Hy mỗi người một bên, lại một lần nữa khiêng Thẩm Hách Dư đã sớm bất tỉnh nhân sự, đi thang máy đến trước cửa nhà.
Cho đến khi ném người lên giường trong phòng khách, hai người mới nằm ườn ra sô pha, mệt đến thở hồng hộc.
Tần Minh Hy thở dốc, "Mẹ ơi, ma men nặng thật đấy."
Ôn Ly đứng dậy lấy từ trong tủ lạnh ra một chai cola, đưa cho cô nàng, cười nói: "Hy Hy, hay là tối nay cậu cũng ngủ ở nhà tớ đi?"
"Ngày mai chúng ta còn có thể cùng nhau đi dạo phố."
Tần Minh Hy tu ừng ực nửa chai cola, mới hoàn hồn lại.
"Hôm nay thì không được." Cô nàng từ chối: "Tớ phải về nhà trước mười một rưỡi, ngày mai nhà tớ còn phải đi cắm trại với nhà dì tớ nữa, tớ không ở đây với cậu được đâu."
Nói rồi, cô nàng liếc nhìn cổ tay.
Ôn Ly thở dài, đứng dậy đi đến cửa phòng khách, nhìn Thẩm Hách Dư nằm dang tay dang chân trên giường, cuối cùng vẫn không đành lòng, bước tới đắp chăn lại cho đàng hoàng.
"Bỏ đi."
Cô nhìn khuôn mặt đẹp trai lúc ngủ say trở nên có chút yếu ớt này, cơn giận tiêu tan quá nửa.
"Không thể so đo với ma men."
Ôn Ly tắt đèn.
ps: những chap sau sẽ thay đổi xưng hô giữ nam nữ chính tớ- cậu nhé mn, vì thân thiết rồi
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-150561.jpg&w=256&q=75)
-593460.png&w=256&q=75)
-250407.png&w=256&q=75)
-904652.png&w=256&q=75)