Dù sao quyên góp tiền ra ngoài, cũng có thể giúp đỡ không ít người, đồng thời còn có thể tích cóp công đức cho cô.
Nghe thấy thế, trong đôi mắt của Giang Trọng Thanh nhìn về phía Hạ Sênh lập tức có thêm mấy phần kính trọng.
Không hổ là đại sư, quả nhiên lòng mang thiên hạ.
“Tiểu thiên sư, giữa trưa cùng ăn bữa cơm đi, bùa chú cô đưa cho tôi ngày hôm qua sáng nay lại cứu tôi một mạng, bữa cơm này coi như là báo đáp.”
Hạ Sênh cũng không khách sáo với ông ta, gật đầu.
Cô mở cửa xe: “Mẹ, lên xe đi.”
Phương Dung làm việc ở Hạ gia mười mấy năm, từng thấy không ít xe sang, liếc mắt một cái nhìn ra được chiếc xe trước mắt không rẻ.
Cộng thêm người này nói con gái mình cứu ông ta, cuối cùng Phương Dung cũng tin chuyện ngày hôm qua con gái kiếm lời 100 vạn.
Dù sao đối với những người giàu có chân chính, 100 vạn không đáng là gì.
Bà lắc đầu, câu nệ nói: “Sênh Nhi, con đi đi, mẹ về nhà trước.”
Bà đi đường khập khiễng, cách ăn mặc cũng quê mùa, đi theo con gái ra ngoài sợ khiến cô mất mặt.
Giang Trọng Thanh nói: “Nếu cô là mẹ của tiểu thiên sư, thì đi cùng đi, đâu có đạo lý mời cơm con, mà bắt cha mẹ mình trở về.”
Thấy Giang Trọng Thanh và Hạ Sênh kiên trì, Phương Dung chỉ có thể lên xe.
Thầy tướng số khác thấy Hạ Sênh lên xe sang, tất cả đều trợn to mắt nhìn.
“Cô gái nhỏ này có tiền như vậy, sao còn tới dưới cầu vượt bày sạp? Thể nghiệm cuộc sống ư?”
“Tôi mơ hồ nghe thấy hình như là tiểu thiên sư này cứu mạng phú hào kia, xem ra tiểu thiên sư này thật sự có chút bản lĩnh.”
“Có thể làm thầy tướng số cho kẻ có tiền, tiểu thiên sư này vừa nhìn là biết không thiếu tiền, vừa rồi còn có người nói cô ấy thuê người tới diễn, thật sự là buồn cười chết mất.”
Sau khi người nọ nói xong, còn đặc biệt nhìn lão già vừa rồi còn nói Hạ Sênh là kẻ lừa đảo.
Trong cơn giận dữ, ông cụ dọn sạp của mình, lập tức đến chỗ khác bày sạp.
Giang Trọng Thanh lái xe chở Hạ Sênh đến một nhà ăn, suốt đường đi Phương Dung đều theo sát bên cạnh Hạ Sênh, câu nệ đánh giá hoàn cảnh xung quanh.
Ngồi xuống phòng VIP, Giang Trọng Thanh đưa thực đơn cho hai mẹ con.
Phương Dung nhìn đồ ăn chi chít trên thực đơn, cuối cùng gọi một miếng thịt thăn.
Nhân viên phục vụ hỏi: “Xin hỏi muốn mấy phần chín?”
Phương Dung lúng túng nói: “Mười phần đi.”
Vừa mới nói xong, chỉ nghe nhân viên phục vụ lập tức bật cười.
Phương Dung nhất thời càng thêm lúng túng, không biết mình nói sai cái gì.
Nhân viên phục vụ nói: “Ngại quá phu nhân, thịt bò ở nhà ăn chúng tôi không có mười phần chín.”
Không có mười phần chín, vậy có mấy phần?
Nhân viên phục vụ không đưa ra các mốc cho mình chọn, Phương Dung không biết nên chọn thế nào, tay đặt trên đầu gối bất an nắm chặt lại.
Hạ Sênh đang chuẩn bị nói gì đó, Giang Trọng Thanh ngồi đối diện hai người lập tức mở miệng:
“Cho tôi một phần thịt bò như vậy, chín toàn bộ.”
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 



-150561.jpg&w=256&q=75)