Thấy ba đã dịu giọng, Lục Thành không chậm trễ, lập tức rút sổ hộ khẩu từ trong cặp ra đưa tới.
Lục Đức Chiêu đón lấy, lật mấy trang, cau mày:
“Hôn sự này, bản thân cô ấy đồng ý chứ?”
Lục Thành mặt tỉnh rụi:
“Đương nhiên là đồng ý rồi , không thì làm sao tôi có được sổ hộ khẩu chứ?”
“Miễn là cô ấy đồng ý thì được rồi.”
Lục Đức Chiêu gập sổ hộ khẩu lại, cùng với giấy đăng ký kết hôn bỏ vào túi hồ sơ.
“Được rồi, cút ra ngoài đi. Giấy chứng nhận kết hôn, lát nữa tao mang về cho!”
“Ông nhanh lên.”
“Biết rồi, thúc giục cái rắm!”
Ra khỏi phòng làm việc của Lục Đức Chiêu, bước chân của Lục Thành như bay, gió cũng nổi theo gót, khí thế khỏi phải nói.
Coi như vợ đã vào tay.
Còn chuyện Giang Mạt Ly có tức không nếu biết anh lén đăng ký kết hôn trước?
Anh cũng chẳng lo.
Cùng lắm thì ồn ào một trận.
Dù gì vợ anh yêu tiền, thì anh đem hết tiền đưa cho cô ấy!
Nếu vẫn chưa đủ… thì số tiền anh dành dụm bao năm qua để làm tiền tang lễ, giờ đem ra xài tạm.
Anh không tin dỗ không được vợ.
Hì hì.
Cổng trường Học viện Nông nghiệp.
Thấy ba người Lục Đình Đình, Ngô Mỹ Hà và Tống Khả từ cổng trường bước ra, Giang Mạt Ly liền chạy đến nghênh đón.
Giang Mạt Ly cười toe toét, giọng ngọt như mía lùi:
“Đình Đình mỹ nữ, đừng tức giận mà. Hôm qua tôi ra ngoài quên mang tiền, hôm nay đặc biệt tới đây để xin lỗi các cô , đây này, tôi mang tiền theo rồi, nhìn xem, năm đồng hẳn hoi!”
Thấy Giang Mạt Ly đúng là có tiền, ba người Lục Đình Đình mới chịu bước vào một tiệm giải khát bên đường.
Ngoài mấy loại nước ngọt, trong tiệm còn bán cả bánh mè, bánh đậu xanh, bánh bông lan thơm lừng.
Ba người chẳng khách sáo gì, gọi liền một bàn đồ ăn, đồ uống.
Ngô Mỹ Hà híp mắt cười:
“Chúng tôi gọi nhiều như vậy, cô sẽ không tiếc tiền đấy chứ?”
Giang Mạt Ly thầm nghĩ: Tiếc cái rắm! Chờ tôi hoàn thành nhiệm vụ, lĩnh trăm triệu tiền thưởng, lúc ấy đổi ra tiền mặt còn có thể chôn sống mấy người các cô!
Cô cười như không:
“Cứ việc gọi, không đủ thì gọi thêm!”
Ba người Lục Đình Đình tuy hamn ăn , nhưng cũng không ngốc.
Vô sự thì chẳng ân cần, không có lý do lại mời ăn, thể nào cũng có chuyện.
Lục Đình Đình chống cằm, nhướng mày:
“Thôi được rồi, có gì thì nói đi , đừng vòng vo.”
Giang Mạt Ly đưa ngón tay cái lên, khen ngợi:
“Không hổ danh là tiểu thư nhà danh giá, mắt nhìn người quá chuẩn.”
“Bớt diễn đi! Có rắm thì thả mau!”
“Được rồi, vậy tôi nói thẳng. Đình Đình, với điều kiện nhà cô, xin cho tôi một chân việc làm chắc không khó. Để cảm ơn, mỗi tháng tôi sẽ chia lương làm bốn phần, mỗi người một phần, thế nào?”
Lục Đình Đình lập tức quay sang nhìn Ngô Mỹ Hà với Tống Khả, bực dọc nói:
“Tôi sắp xếp việc làm, các cô ấy dựa vào đâu mà đòi chia phần?”
Giang Mạt Ly chẳng chút nao núng:
“Tôi làm trâu ngựa thì cũng phải ăn cỏ, chia một phần là hợp lý rồi. Còn các cô ấy... nếu không chia cho họ, nhỡ miệng trượt ra thì phiền to đấy. Trả tiền để giữ im lặng, cũng đáng mà?”
Ngô Mỹ Hà và Tống Khả lập tức gật đầu như gà mổ thóc.
Có tiền mà không phải làm gì, ai mà từ chối cho nổi.
Lục Đình Đình tức đến trợn mắt:
“Cô là đầu heo à? Sao không lén nói riêng với tôi, để bọn họ biết rồi giờ chẳng chia cũng phải chia!”
Giang Mạt Ly cười hì hì:
“Đúng là tôi không nghĩ tới! Nhưng mà… chỉ lấy tiền không giúp gì, ai trong lòng mà thoải mái? Các cô cũng nên hỗ trợ một tay chứ, đâu thể để mình Đình Đình lo liệu.”
Ngô Mỹ Hà và Tống Khả lập tức đồng ý.
Giang Mạt Ly cười như hồ ly, ánh mắt cong cong.
Cô không thật sự cần tiền, thứ cô muốn là công việc.
Có việc làm là có thể thoát khỏi cảnh phải về nông thôn.
Chuyện kiếm được vài đồng lương cỏn con, so với trăm triệu tiền thưởng hệ thống treo trước mặt, đúng là chẳng đáng một xu.
Có thêm ba người “đỡ đầu”, ít ra cũng vững chắc hơn là chỉ trông chờ vào mỗi Đình Đình.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-250407.png&w=256&q=75)
-495035.jpg&w=256&q=75)
-328046.png&w=256&q=75)