Chuyển ngữ: Lâm Tịnh Vân Ca
Lâm Tú Lệ khẽ nhíu mày, hất tay chị dâu hai ra: “Chị dâu hai khỏi nói nữa, em không đồng ý. Chị làm gì nói gì cũng vô ích. Hôm nay chị mời người đến thế nào thì đưa người về như thế ấy.”
“Trời ơi, sao nói mãi em vẫn không nghe vậy!”
Chị dâu hai sốt ruột định kéo tay cô lần nữa, Lâm Tú Lệ tránh được. Không kéo được, chị dâu hai vẫn không chịu để cô bỏ đi, tiếp tục khuyên:
“Tú Lệ, chẳng lẽ em đồng ý với chị dâu cả, muốn đi xem mắt cậu út của giám đốc nhà máy cơ khí sao? Chị là người từng trải, đừng nghe Vương Hiểu Mai nói hay.”
“Nhà mình làm trong nhà máy cơ khí có thể được nhà giám đốc chiếu cố được bao nhiêu chứ. Dù làm thông gia với giám đốc, nhà mình không được lợi lắm đâu.”
“Giám đốc có năm cậu con trai, có lợi ích gì cũng phải chia làm năm. Còn mẹ chồng là vợ giám đốc, không dễ hầu hạ đâu. Em nhìn bốn nàng dâu nhà giám đốc bị bà ấy quở mắng đến sợ sệt kia thì biết, nhà giám đốc không phải chỗ tốt đẹp gì.”
“Đồng chí Lưu Đại Dũng thì khác, cậu ấy là trưởng nam, cả nhà họ Lưu coi trọng cậu ấy. Em gả vào nhà họ Lưu chính là chị dâu trưởng, sau này có thể quản gia. Tú Lệ, chị dâu hai còn ghen tị với em ấy chứ.”
Khóe môi Lâm Tú Lệ giật giật: “Chị dâu hai có thể tự mình cố gắng thử đi.”
Chị dâu hai sửng sốt: “Chị cố gắng thử cái gì?”
Lâm Tú Lệ cười nhạt: “Cố gắng thử gả vào nhà họ Lưu. Chị ghen tị, chị tự nỗ lực đi.”
Mặt chị dâu hai lập tức xanh rồi đỏ, định nổi giận nhưng thấy Lâm Tú Lệ nửa cười nửa không, đành nuốt lửa xuống, nói khẽ:
“Tú Lệ, em nói đùa sao. Chị là vì tốt cho em. Nếu chị có ý xấu, làm gì phải chạy tới chạy lui giới thiệu đồng chí Lưu Đại Dũng cho em. Điều kiện của cậu ấy ở thủ đô là hàng đầu đó. Em không muốn gả, em biết bao nhiêu cô muốn gả vào nhà họ Lưu không?”
“Em không muốn biết. Chị dâu hai đừng phí lời nữa. Vẫn câu nói đó: chị đưa người đến thế nào thì đưa đi thế ấy. Bằng không, chị không biết em có thể làm gì đâu, nhé!”
Giọng Lâm Tú Lệ lạnh băng.
Thấy mặt Lâm Tú Lệ lạnh tanh, tim chị dâu hai giật mạnh.
Đừng nhìn thường ngày Tú Lệ dịu dàng dễ nói chuyện, thật sự làm nó tức thì chẳng ai dám chọc.
Hơn nữa trong nhà họ Lâm, nó không phải đứa em chồng để chị dâu muốn nắn thế nào thì nắn. Bởi vì chủ gia đình, ba chồng bọn họ, Lâm Đại Xương không nghe lời hai cậu con trai chỉ nghe lời con gái.
Đó chính là sự khác biệt.
“… Chị có lòng tốt mà thành chuyện xấu rồi?”
Chị dâu hai sắc mặt khó coi: “Thôi, sau này chị mặc kệ. Chị chống mắt lên xem em chọn được đối tượng tốt thế nào!”
“Em lấy ai, không cần chị dâu hai lo.”
Giọng Lâm Tú Lệ thản nhiên.
Chị dâu hai hầm hừ quay đầu định đưa người đi, nhưng Lưu Đại Dũng lại không chịu rời: “Đồng chí Lâm Tú lệ, tôi…”
Lý Phương vung cây chổi lông gà quét sát mặt Lưu Đại Dũng, mặt lạnh tanh: “Đồng chí kia, cậu chắn lối rồi. Tự đi thì tốt, không tiễn!”
Lưu Đại Dũng lùi liên tục mấy bước. Anh nhớ Lý Phương, mấy năm trước Lý Phương cũng vung cây chổi lông gà quất anh như thế. Lý Phương khỏe lắm, bị đánh bằng cây chổi lông gà đau kinh khủng.
“Không đi, chắn cửa nhà tôi, là chờ tôi mời cậu đi à?”
Lý Phương quạt cây chổi lông gà vù vù sát mặt, Lưu Đại Dũng né trái né phải, bộ dạng vô cùng chật vật.
Lưu Đại Dũng không cam lòng nhìn về phía Lâm Tú Lệ, lại nhìn sang chị dâu hai.
Chị dâu hai rụt cổ, không dám lên tiếng, ngay cả đầu cũng không dám ngẩng, rõ ràng là dáng vẻ chẳng có địa vị gì trong nhà. Lưu Đại Dũng không dám gây chuyện, chỉ có thể ủ rũ rời đi.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-904652.png&w=256&q=75)
