Dù sao anh cũng mặc y phục dạ hành ở trên người, che mặt bằng khăn đen, còn mang theo một cây đao nhuốm đầy máu nữa cơ mà.Nguyễn Khanh nghĩ vậy lại ôm chặt cây đao vào người.Ngay khi thang máy bắt đầu di chuyển, Niệm Thất biết rằng Nguyễn Khanh đã không nói dối anh.
Mặc dù anh không nhìn thấy bên ngoài như thế nào, nhưng anh thật đúng là có cảm giác như muốn bay lên trời vậyHơn nữa tốc độ bay còn rất nhanh.Hoa văn trên vách tường phát ra ánh sáng không ngừng thay đổi, rất nhanh đã trở nên giống với hoa văn trên nút "mười sáu" mà Nguyễn Khanh đã nhấn."Đinh" một tiếng, cửa thang máy mở ra.Niệm Thất thở dài một hơi.Thật là một cơ quan lợi hại.Niệm Thất đi theo sau Nguyễn Khanh, anh nhìn cô mở ra một cánh cửa trên hành lang.
Sau đó cô bước vào trong, vươn tay vỗ vào tường một cái, căn nhà đang tối om lập tức sáng lên.Độ sáng cũng giống như trong bệnh viện vậy.Niệm Thất đã không còn ngạc nhiên trước ánh sáng rực rỡ như ban ngày này nữa.
Anh chỉ liếc nhìn chỗ vừa rồi Nguyễn Khanh đập tay vào.
Ở đó có một thứ hình vuông, có vẻ như thứ này là để điều khiển đèn bật tắt thì phải.Nguyễn Khanh quay đầu vừa lúc nhìn thấy anh đang nhìn cái này.“Công tắc.” Cô chỉ vào ngọn đèn trên tường ở lối vào: “Dùng để bật với tắt đèn.”Cô bật rồi tắt đèn một lần nữa, sau đó dùng ánh mắt ra hiệu cho Niệm Thất.Niệm Thất cảm thấy Nguyễn Khanh thật sự là một người thú vị, anh cùng với cô giao tiếp không hề có trở ngại gì cả.
Ở hoàn cảnh xa lạ thế này, gặp được người như vậy thì thật là may mắn.Niệm Thất đưa tay ra, anh bật rồi tắt đèn mấy lần, sau đó thì gật đầu tỏ ý đã biết.Nguyễn Khanh cúi đầu nhìn, cảm thấy hơi đau đầu một chút, bởi vì chỗ hành lang đang rất lộn xộn và ngổn ngang.Cái này chủ yếu là do chiều nay cô bắt gian tại nhà, sau đó làm ầm ĩ một trận nên mới thế.Cô lấy chân cào cào, gạt mấy đồ của bạn trai cũ sang một bên, rồi đẩy đôi dép lê của cậu ta cho Niệm Thất: “Anh mang cái này vào đi, chỗ của chúng tôi có thói quen về nhà sẽ đổi dép lê đi trong nhà, không mang theo bụi bẩn hoặc là bùn đất bên ngoài vào cửa.”Mặc dù thời gian Niệm Thất ở ngoài không dài, nhưng anh sớm đã nhận thấy bất kể là xe sắt chạy trên đường, hay là những con đường gạch đá sáng màu hai bên đường, đều vốn không hề có chút bùn lầy lội nào cả.
Yêu cầu của gười ở đây đúng là cao thật.Nhưng mà khi anh cúi đầu nhìn xuống, sàn nhà được lát đá vuông vức rất sáng bóng, so với sàn nhà xám xịt trong bệnh viện còn xa hoa hơn gấp mấy lần.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-904652.png&w=256&q=75)

-250407.png&w=256&q=75)
