Kho thông tin nhận dạng chính là nơi tổng hợp thông tin nhận dạng của tất cả mọi người.
""Sau đó, sự việc sẽ trở nên tệ hơn.”Thật ra, Nguyễn Khanh cũng không biết cảnh sát sẽ giải quyết như thế nào, nhưng cô là suy luận dựa trên logic nên không khó để đưa ra kết luận.Cô nhìn chằm chằm vào Niệm Thất, nói: “Bởi vì khi đó, bọn họ sẽ phát hiện ra anh là một người không có danh tính gì cả.”Niệm Thất nghe cô nói như vậy, thì mắt anh sáng lên....Đôi mắt Niệm Thất sắc bén, nhìn lại Nguyễn Khanh.Nếu cô đã vạch trần lời nói dối về chứng mất trí nhớ của anh, còn đặc biệt đưa anh đến một góc yên tĩnh như thế này để nói cho anh biết những việc này, nhất định không phải là lời nói suông rồi.“Vậy kế tiếp tại hạ nên làm thế nào đây?” Anh khiêm tốn hỏi: “Xin cô nương chỉ giáo.”"Anh không thể bị cảnh sát phát hiện được." Nguyễn Khanh nói: "Về phần tại sao thì nói ra dài dòng lắm, sau khi chúng ta rời khỏi đây tôi sẽ nói tỉ mỉ hơn nhé.
Bây giờ, chuyện trước mắt cần giải quyết chính là vấn đề mất trí nhớ của anh.
Tôi suy nghĩ cả buổi rồi, cũng không còn cách nào khác, chỉ có thể để tự anh nói với bác sĩ rằng anh đã tỉnh và nhớ lại thôi.
Anh thấy được không?”Niệm Thất rất biết lắng nghe: "Tại hạ nghe theo cô nương."Nguyễn Khanh dùng ngón chân cào đất, nói: "Với lại cái giọng điệu nói chuyện, cách dùng từ ngữ, câu từ của anh cũng nhất định phải thay đổi nữa.""Ừ, tôi có để ý." Niệm Thất cũng nói: "Khi tôi nói chuyện, mọi người luôn cười, chỉ là tôi không hiểu tại sao họ lại cười, tôi còn tưởng là do giọng điệu của mình, nhưng thì ra không phải là như vậy….”.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 



-250407.png&w=256&q=75)