Ngủ sớm thì dĩ nhiên cũng sẽ dậy sớm.
Trời vừa tờ mờ sáng là Tô Nhiên đã tỉnh, cô vừa ngồi dậy thì Thẩm Cận ở cuối giường cũng thức giấc theo.
Tô Nhiên túm tóc rồi buộc lại, nhìn bóng người đang ngồi dậy ở cuối giường, cô nói khẽ: "Chắc đêm qua anh ngủ muộn, không cần dậy sớm thế đâu. Lát nữa tôi đi làm công, anh ở nhà trông chừng hai đứa nhỏ là được."
Ngày đầu tiên mới xuyên không tới đây, cô cũng thức trắng đêm, cô đoán Thẩm Cận chắc cũng chẳng khá hơn mình là bao đâu.
Tô Nhiên ra khỏi phòng, hớp một ngụm nước sạch súc miệng, trong lòng thầm nhủ nhất định phải mua được bàn chải và kem đánh răng mới, nếu không thì cũng phải kiếm cành liễu về để đánh răng thôi!
Cô vừa vốc nước rửa mặt xong thì Thẩm Cận cũng từ trong phòng đi ra.
Tô Nhiên ngạc nhiên: "Sao anh không ngủ thêm chút nữa?"
Thẩm Cận đáp: "Không ngủ được."
Tô Nhiên liếc nhìn quầng thâm dưới mắt anh, gương mặt đầy vẻ mệt mỏi, rõ ràng là cả đêm không ngủ.
Trên người mặc chiếc áo vải thô đầy những mảnh vá, ống quần ngắn cũn cỡn, chân xỏ đôi dép rơm, vẻ mặt lại vô cùng mệt mỏi – quả thật là trông cũng rất giống bộ dáng cà lơ phất phơ của Hạ Lão Tứ đấy.
Tô Nhiên đưa cho anh một chiếc bát sắt tráng men: "Chẳng có gì cả, chỉ có nước lã súc miệng thôi."
Thẩm Cận im lặng đón lấy. Nhìn chiếc bát sắt trong tay, anh cảm thấy như mình vừa quay trở lại hai mươi năm trước lúc chưa phất lên, thậm chí còn nghèo khó hơn cả khi đó.
Tô Nhiên lại nói: "Trong nhà không có gì ăn, sáng nay vẫn cứ uống chút canh khoai lang thôi."
Thẩm Cận đáp: "Tôi sao cũng được."
Anh múc nước vào bát, súc miệng vài cái rồi lại tùy ý múc vài bát nước để để rửa mặt.
Tô Nhiên liếc nhìn Thẩm Cận.
Cô vốn tưởng rằng Thẩm Cận đã giàu có nhiều năm như vậy, chắc phải kỹ tính lắm, không ngờ anh còn xuề xòa hơn cả cô.
Tô Nhiên trở vào nhà bốc một nắm khoai lang khô để nấu canh.
Trong hũ hiện giờ chỉ còn lại một nắm khoai lang khô và hai quả trứng gà nhỏ.
Lương thực tuy đã chạm đáy, nhưng hiện tại trong tay đã có chút phiếu lương thực và ít tiền lẻ, tình hình không còn quá khẩn cấp như trước. Chỉ là không biết khi nào mới có thể lên Cung tiêu xã trên trấn một chuyến đây.
Cô nấu xong canh khoai lang, múc sẵn để trên bệ bếp rồi tự mình bưng một bát ra ngoài. Thấy Thẩm Cận đang đứng trong sân, không biết là đang ngây người hay suy nghĩ chuyện gì, cô mới nói với anh: “Đồ ăn nấu xong rồi, đang để ở trên bệ bếp đấy.”
Thẩm Cận bưng bát ra khỏi bếp.
Tô Nhiên đứng dưới hiên nhà húp canh khoai lang. Loại khoai này không dẻo, vị ngọt cũng rất nhạt, gần như không nếm ra vị gì, nhưng ít nhất cũng có thể lót dạ.
Cô nhìn Thẩm Cận vừa đi ra, dặn dò: "Khoảng hai ba tiếng nữa tôi sẽ về một chuyến, có việc gì thì anh cứ bảo Miêu Nha đi tìm tôi, hỏi người trong thôn chắc là sẽ tìm được thôi."
Thẩm Cận khẽ nhướng mày. Tính ra họ mới nhận ra nhau được hai ngày.
Tối qua coi như vừa mới trải lòng, vậy mà mới qua một đêm, thái độ của cô đối với anh dường như đã tùy ý hơn nhiều, hơn nữa cũng ngày càng tự nhiên.
Thẩm Cận đoán, có lẽ vì cô vốn là giáo viên nhân dân nên khả năng thích nghi và tiếp nhận mới mạnh mẽ như vậy, kỹ năng giao tiếp cũng tốt nữa.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-150561.jpg&w=256&q=75)


