Thẩm Cận cũng hiểu là cô sợ cô bé kia nghe thấy gì đó nên mới tìm cách đuổi con bé đi trước.
Cô cũng khá thận trọng đấy nhỉ.
Thẩm Cận xỏ giày vào, gật đầu với cô.
Hiện tại anh chỉ thấy hơi chóng mặt, cơ thể thì ngược lại, không có gì quá khó chịu.
Một lát sau Hạ Miêu quay lại, nói với mẹ: "Tắt rồi ạ."
Thẩm Cận cầm quần áo ra khỏi phòng, quan sát cái sân hoang tàn trước mặt mình một lượt, lại nhìn qua lu nước và một thùng gỗ ở bên ngoài một gian nhà thấp bé.
Không cần nghĩ cũng biết đó chính là nhà bếp.
Thẩm Cận múc một thùng nước rồi xách vào căn bếp chật hẹp.
Cái bệ bếp đơn vẫn còn bốc hơi nóng, bên cạnh bếp có ít rơm rạ và cành cây, trong góc có một chỗ ướt át, chắc đó là nơi để tắm rửa.
Ở trong nhà, Tô Nhiên bảo Miêu Nha đợi cha một lát.
Hai mẹ con ở trong phòng hồi lâu, Miêu Nha khẽ gọi: "Mẹ ơi."
Tô Nhiên nhìn con bé: "Sao thế con?"
Miêu Nha nói: "Cha không mắng người nữa."
Đôi lông mày của Tô Nhiên khẽ động, cô bắt đầu nói dối không chớp mắt với con bé: "Cha con ngã xuống mương nên bị ngốc luôn rồi, sau này chắc là sẽ không mắng người nữa đâu."
Mắt Miêu Nha hơi mở to, lại hỏi: "Thật ạ?"
Tô Nhiên gật đầu: "Chắc là thật đấy."
Dù sao thì tính cách của Thẩm Cận và Hạ Lão Tứ cũng hoàn toàn khác biệt, bắt một sếp lớn điềm tĩnh chững chạc như sếp Thẩm đi đóng vai một tên du thủ du thực thì đúng là làm khó anh quá.
Nhưng đối với người ngoài thì không thể lừa gạt qua loa như thế được.
Thẩm Cận có thể gây dựng được cơ nghiệp lớn như vậy, đầu óc chắc chắn nhạy bén hơn cô nhiều, chắc anh sẽ nghĩ ra lý do để đối phó với người bên ngoài thôi.
Còn cô ấy hả, đương nhiên là thay đổi từ từ rồi.
Chờ một lúc, Thẩm Cận trở lại, toàn thân ẩm ướt.
Không nói chứ, sau khi tắm rửa sạch sẽ, Thẩm Cận trông càng giống dáng vẻ vốn dĩ của anh hơn.
Mặc dù mặc bộ quần áo bằng vải thô vá chằn vá đụp, tóc cắt đầu đinh, nhưng sống lưng thẳng tắp và đôi mắt kiên định của anh lại mang đến cho người ta cảm giác khác hẳn người thường.
Tô Nhiên nói: "Ăn cơm thôi."
Thấy Hạ Hòa ngoan ngoãn, cô liền đặt thằng bé nằm trên giường.
Thẩm Cận nhìn bữa tối đạm bạc và ít ỏi trên chiếc ghế cao, rồi ngồi xuống chiếc ghế đẩu nhỏ.
Thân hình Hạ Lão Tứ tuy gầy nhưng lại cao, Thẩm Cận ngồi trên ghế đẩu nhỏ như vậy, trông thế nào cũng thấy gò bó, bức bối.
Hạ Miêu háo hức nhìn đồ ăn, nghe mẹ bảo được ăn rồi liền lập tức cầm bát đũa lên. Thức ăn đã để nguội một lúc nên không sợ bỏng miệng, con bé vùi đầu ăn lấy ăn để.
Thẩm Cận vốn là người ít nói, Tô Nhiên cũng chẳng có chuyện gì để bàn, thế nên trong căn phòng tối tăm chỉ còn tiếng húp canh, thỉnh thoảng lại xen lẫn vài tiếng rầm rì của Hạ Hòa.
Thẩm Cận chỉ ăn hết bát canh khoai lang của mình, chứ không động vào cà tím, anh đặt bát đũa xuống rồi nói: "Tôi ăn xong rồi."
Sau khi ăn xong, trong bụng Tô Nhiên cũng chẳng có cảm giác no là mấy.
Cô đi rửa bát cùng Hạ Miêu. Lúc này, mặt trời cũng sắp xuống núi, âm thanh báo giờ tan làm cũng bắt đầu vang lên.
Cô liếc nhìn Thẩm Cận đang đứng trong sân, cũng không biết anh đang nghĩ gì, còn cô thì thầm tính toán xem khi nào nên mở lời bảo anh đi làm công nhật.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 



-495035.jpg&w=256&q=75)