Anh ta một người đàn ông trưởng thành đi theo cô một người phụ nữ đã có gia đình, quả thực không tiện lắm.
Chỉ là, bảo anh ta cứ thế từ bỏ một vị sư phụ pháp thuật cao cường anh ta lại không cam tâm.
Cho nên anh ta nhíu mày suy nghĩ một lát, nhìn cô nói: “Sư phụ, người xem thế này có được không? Tôi biết gần đây có một ngọn núi Mê Mậu. Đạo quan trên ngọn núi đó khá nổi tiếng. Từ hôm nay trở đi tôi sẽ chuyển đến đạo quan đó ở. Nếu tôi có đạo pháp nào không hiểu thì sẽ xuống núi lén lút đến tìm sư phụ, xin sư phụ chỉ giáo một hai.”
Tiêu Vãn Ca không đáp lời anh ta, chỉ liếc anh ta một cái.
Người này dáng người cao ráo tướng mạo xuất chúng, khí chất toàn thân cũng không tồi. Nhìn qua là biết không giống nhân sĩ Đạo gia sống cảnh thanh bần. Ngược lại giống như đại thiếu gia bỏ nhà đi từ một gia tộc hào môn nào đó.
Có lẽ anh ta thực sự là đại thiếu gia của một đại gia tộc nào đó, chẳng qua chỉ là nhất thời hứng thú với đạo pháp, nên mới rời khỏi nhà mà thôi. Nói không chừng qua vài ngày nữa, anh ta chán ghét đạo pháp rồi, sẽ quay về thôi.
Đôi môi anh đào từ từ hé mở, cô lạnh nhạt nói: “Anh có điều gì không hiểu tôi có thể dạy anh. Nhưng tôi không muốn nghe thấy hai chữ sư phụ nữa! Cho nên...”
Ánh mắt cô lạnh đi, ý vị cảnh cáo rõ ràng.
Cô hình như thực sự không muốn nhận đồ đệ. Nếu cô đã không muốn nhận, nếu anh ta còn tiếp tục bám lấy cô gọi sư phụ, ước chừng sẽ thực sự chọc cô trở mặt. Chọc cô trở mặt thì đến lúc đó anh ta muốn thỉnh giáo cô cũng không được nữa.
Cho nên lúc này anh ta chỉ đành nghe theo cô, chỉ đành cô nói gì thì là nấy.
Tiêu Vãn Ca thấy anh ta gật đầu cũng không nói gì thêm, điều chỉnh lại quai đeo của chiếc gùi, dắt tay Chiêu Chiêu liền đi về hướng thôn Đan Thủy.
Hạ Tu Ngạn nhìn bóng lưng cô, anh ta thực sự không ngờ một cô gái từ nông thôn ra lại có thể lợi hại như vậy. Quả nhiên là không thể trông mặt mà bắt hình dong.
Trong miệng lẩm bẩm ba chữ "đồng chí Tiêu". Thực ra gọi đồng chí Tiêu... hình như so với gọi sư phụ, cảm giác tốt hơn một chút.
Khóe miệng nhếch lên một nụ cười nhạt, anh ta nhìn chằm chằm bóng dáng Tiêu Vãn Ca, cho đến khi không nhìn thấy cô nữa, anh ta mới quay người đi về hướng núi Mê Mậu.
...
Tiêu Vãn Ca dắt tay Chiêu Chiêu đi trên con đường về thôn, đi được khoảng bảy tám phút, Chiêu Chiêu đột nhiên nhìn cô nói: “Mẹ ơi, chiếc gùi trên lưng mẹ có phải rất nặng không ạ, hay là con giúp mẹ xách một ít nhé.”
Cậu bé không muốn mẹ vất vả như vậy, cậu bé muốn giúp mẹ san sẻ một chút.
Cậu bé muốn làm một đứa trẻ ngoan, làm đứa trẻ ngoan thì phải giúp mẹ san sẻ gánh nặng.
Tiêu Vãn Ca nhìn khuôn mặt hiểu chuyện ngoan ngoãn của Chiêu Chiêu. Cô mỉm cười, trên mặt lộ vẻ dịu dàng nói: “Không nặng đâu. Sức mẹ lớn lắm, chút đồ này đối với mẹ căn bản không thấm tháp gì.”
“Thật không mẹ?” Chiêu Chiêu nhíu mày, nghiêng đầu nhìn cô.
Cái kiểu nghiêng đầu này làm Tiêu Vãn Ca rụng tim. Tiêu Vãn Ca nhịn không được xoa đầu cậu bé một cái, giọng nói càng thêm dịu dàng: “Thật sự không nặng đâu. Nếu mẹ thực sự thấy nặng không cõng nổi nữa, mẹ sẽ chủ động nói với con để con giúp đỡ.”
Chiêu Chiêu nghe vậy, gật đầu thật mạnh: “Vâng, vậy mẹ cõng không nổi nữa nhất định phải nói với con nhé.”
Tiêu Vãn Ca cười cười: “Được.”
Chiêu Chiêu nắm chặt lấy ngón tay mẹ, đi được hai bước lại dùng vẻ mặt đầy sùng bái nhìn mẹ nói: “Mẹ hôm nay thật lợi hại, mẹ không những giúp chị gái lớn đó giải quyết vấn đề, mà còn kiếm được rất nhiều tiền. Mẹ thật lợi hại thật lợi hại.”
Mẹ là người mẹ lợi hại nhất mà cậu bé từng thấy, lợi hại hơn mẹ của những bạn nhỏ khác trong thôn rất nhiều.
Tiêu Vãn Ca nghe vậy, nhướng mày cười: “Đó là đương nhiên rồi, mẹ đã nói sẽ kiếm rất nhiều tiền mà. Mẹ phải nói được làm được.”
Đứa trẻ cười theo, vẻ sùng bái trên mặt càng đậm hơn.
Tuy cậu bé có rất nhiều vấn đề không hiểu muốn hỏi mẹ. Nhưng mẹ không nói, thì cậu bé sẽ không hỏi. Dù sao chuyện của người lớn, trẻ con không hiểu cũng không sao.
Mà Tiêu Vãn Ca lại xoa đầu đứa trẻ, trong lòng một mảnh mềm mại.
Hôm nay cô giúp nhà họ Thi giải quyết một rắc rối lớn như vậy, kiếm được một khoản tiền lớn như vậy. Chắc hẳn trong lòng đứa trẻ này chắc chắn có không ít nghi hoặc. Đừng thấy cậu bé tuổi còn nhỏ, nhưng đứa trẻ này thông minh, chuyện gì cũng hiểu.
Nhưng cậu bé rất hiểu chuyện, hiểu chuyện đến mức nửa câu cũng không hỏi.
Cậu bé hiểu chuyện không hỏi nhiều như vậy, thực sự khiến cô rất an ủi.
Khóe miệng nhếch lên nụ cười mềm mại, cô dịu dàng nói với đứa trẻ: “Chiêu Chiêu chúng ta mau về thôi, về rồi mẹ làm thịt kho tàu và xương hầm tương cho con ăn. Thịt kho tàu và xương hầm tương, ngon lắm đấy.”
Hôm nay mua không ít thịt. Chỗ thịt này đủ cho họ ăn ba bốn ngày rồi. Dù sao đây cũng là mùa đông, mùa đông thì không sợ thịt bị hỏng.
Chỉ là không ngờ vừa vào thôn chưa được bao lâu đã đụng mặt Từ Mỹ Phượng và Chiến Tiêu Tiêu.
Từ Mỹ Phượng vì chuyện tối qua mà hận Tiêu Vãn Ca muốn chết, lúc này nhìn thấy Tiêu Vãn Ca hận không thể xông lên tát Tiêu Vãn Ca mấy cái.
Đặc biệt là khi nhìn thấy chiếc gùi trên lưng Tiêu Vãn Ca chứa đầy đồ đạc, còn có trên chân Chiến Cẩn Chiêu, đi một đôi giày da nhỏ vô cùng mới tinh. Mụ ta trừng mắt, sự hận thù trong mắt lập tức cuộn trào.
Mụ ta ác độc trừng Tiêu Vãn Ca, nghiến răng nghiến lợi chửi rủa: “Cướp tiền của nhà tao đi mua giày mới cho Chiến Cẩn Chiêu, mày không sợ nó đi vào sẽ thối rữa chân sao? Còn trong gùi mày mua những thứ gì? Ngửi mùi này là mua không ít thịt đúng không? Dùng tiền của nhà tao mua thịt ăn, mày cũng không sợ ăn vào sẽ thối rữa bụng! Tiêu Vãn Ca, mày cướp tiền của nhà tao, mày sớm muộn gì cũng không được chết tử tế!”
Thực sự là tức không chịu nổi, mụ ta nói xong liền nhổ một bãi nước bọt thật mạnh về phía đôi giày da mới của Cẩn Chiêu. Chỉ muốn nhổ chút nước bọt để Tiêu Vãn Ca và Chiến Cẩn Chiêu buồn nôn.
Tiêu Vãn Ca vội vàng kéo Cẩn Chiêu tránh đi, vừa vặn né được bãi nước bọt bẩn thỉu đó.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-328046.png&w=256&q=75)

-495035.jpg&w=256&q=75)
