Lâm Miểu đun nước xong, múc ra để trên bục bếp cho nguội. Nàng thức trắng cả đêm nhưng tinh thần lại rất tốt, chẳng thấy buồn ngủ chút nào. Lại nhớ tới quần áo thay ra hôm qua chưa giặt, nàng bèn bưng chậu, gọi Đại Nữu ra bờ sông giặt đồ.
Trên sào phơi đã treo sẵn quần áo của "Diệp Ngũ Lang", cũng chẳng biết hắn giặt từ bao giờ nữa.
Lâm Miểu bỏ quần áo vào chậu, múc nước bồ kết đã nấu kỹ trong hũ rưới lên đồ bẩn.
Đang định đi ra ngoài, thấy hai đứa nhỏ cũng muốn đi theo, nàng nghiêm mặt ngăn lại: "Bờ sông nguy hiểm, sau này không được ra đó chơi, biết chưa?"
Diệp Tẫn nghe vậy, theo bản năng liếc nhìn người phụ nữ đang dặn dò bọn trẻ về sự nguy hiểm của vùng nước.
Thích lo chuyện bao đồng thật đấy.
Nhị Nữu gật đầu, Tam Nữu chậm hơn nửa nhịp nhưng cũng gật đầu theo.
Đợi hai mẫu tử rời khỏi viện, Nhị Nữu cầm mấy cái lá rau héo vàng, bẻ từng chút một ném vào chuồng gà, còn con bé út thì cứ đăm đăm nhìn về phía cổng.
*
Lâm Miểu cũng chẳng cần nương theo cảm giác quen thuộc để tìm chỗ làm gì, cứ chỗ nào đông người là nàng đi đến chỗ đó.
Nàng xác định mục tiêu, rồi tìm đến một góc để giặt đồ.
Buổi sáng, có khá đông người đến giặt đồ, túm năm tụm ba kể chuyện nhà này dài nhà kia ngắn.
Lâm Miểu dẫn Đại Nữu tìm một chỗ ngồi xuống giặt. Nàng múc nước vào chậu để làm ướt quần áo, ra sức vò một lúc là lên bọt.
Lần đầu Lâm Miểu dùng nước bồ kết, cảm thấy rất lạ lẫm. Thầm nghĩ hôm nay dùng thứ này gội đầu chắc sẽ sạch lắm.
Bồ kết hái trên núi, phơi khô đập vụn rồi cho vào nồi nấu, nấu xong thì đựng vào hũ, khi cần dùng thì múc ra, rất tiện lợi.
Quần áo lên bọt rồi thì vớt ra đặt lên tảng đá, dùng chày giặt đồ đập bùm bùm. Quần áo mỏng, chẳng mấy chốc đã giặt xong.
Về đến nhà thì thấy Hoàng tẩu tử đã đợi sẵn từ bao giờ. Lúc này, tẩu ấy đang ở trong sân với Diệp Ngũ Lang và hai đứa nhỏ, không khí có chút yên ắng đến mức kỳ quặc.
Thấy nàng về, Hoàng tẩu tử thở phào nhẹ nhõm: "Vừa nói với Ngũ Lang rồi, lát nữa Phúc thẩm sẽ qua tìm hai người, các ngươi cứ đi theo là được."
Lâm Miểu vội cảm ơn: "Cảm ơn tẩu tử đã giúp đỡ."
Hoàng tẩu tử xua tay: "Thuận miệng nói mấy câu thôi mà. Trong nhà còn việc, lời đã nhắn xong, ta về đây."
Lâm Miểu đặt chậu gỗ xuống, tiễn tẩu ấy ra cổng.
Hoàng tẩu tử buồn cười nói: "Sao bỗng dưng lại khách sáo thế."
Lâm Miểu từ nhỏ đã được giáo dục phải lễ phép, giờ đột nhiên bị hỏi, miệng cũng đáp nhanh: "Chẳng phải vì tẩu tử tìm việc giúp nhà ta sao, trong lòng ta cảm kích lắm."
Hoàng tẩu tử nói: "Vừa bảo rồi mà, chỉ là thuận miệng thôi." Ra đến ngoài cổng, tẩu tử bỗng hạ thấp giọng, nghi hoặc hỏi nàng: "Sao ta thấy Ngũ Lang có chút khác khác?"
Lâm Miểu giật mình.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-150561.jpg&w=256&q=75)
-904652.png&w=256&q=75)
