Trong lúc bận rộn, nàng còn liếc nhìn bát thịt trên bệ bếp, thầm nghĩ nếu có gia vị mà đem xào lên thì không biết sẽ thơm đến mức nào đây.
Cháo ninh gần nửa canh giờ, nước canh không còn lại bao nhiêu, từng hạt gạo thô hút căng nước, trông rất mẩy. Nàng xúc một ít muối rắc vào, khuấy đều. Nếu lúc này mà có thêm ít hành lá nữa thì thật hoàn mỹ.
Lâm Miểu bảo Đại Nữu không cần đốt lửa nữa, đi rửa mấy lá rau xanh mang về lúc nãy đi.
Nàng thái nhỏ lá rau rồi thả vào nồi cháo đang bốc hơi nghi ngút, chỉ cần một lát là rau chín tái.
Cháo đã xong, nàng múc vào bát lớn nhất đầy chừng bảy phần, rồi gắp thêm mấy miếng thịt đặt lên trên. Chỗ còn lại cũng chia thành bốn bát theo định lượng như nước canh hôm qua.
Bát của mấy đứa nhỏ mỗi đứa được một miếng thịt, bát của nàng được hai miếng. Chỗ thịt còn dư thì để dành đến chiều ăn.
Hiện tại vẫn chưa rõ thực lực của "Diệp Ngũ Lang" đến đâu, ăn bữa nay đương nhiên phải lo cho bữa sau nữa chứ.
Lâm Miểu cẩn thận bê cháo ra khỏi bếp, thấp giọng hỏi Nhị Nữu đang đứng canh ở cửa: "Cha con đâu rồi?"
Nhị Nữu đáp: "Cha đang ngủ ạ."
Lâm Miểu hiểu ra, đêm qua người mất ngủ đâu chỉ có mình nàng. Nàng bê cháo về gian nhà chính, Đại Nữu theo sau - bưng những bát nhỏ hơn.
Khi đã bưng hết cháo ra gian nhà chính, Lâm Miểu mới đi tới trước cửa phòng ngủ, đang định gõ cửa thì đã thấy cửa mở ra.
"Ăn sáng thôi." Nàng nói.
Tai người này thính vậy sao? Nàng còn chưa kịp gõ cửa mà hắn đã ra rồi. Đêm qua cũng thế, nàng chẳng cần gõ mà chỉ mới đẩy nhẹ là hắn đã ra mở cửa ngay.
Diệp Tẫn gật đầu, bước ra ngồi xuống bàn.
Lâm Miểu vào bếp mang cái băng ghế nhỏ ra làm bàn, bản thân nàng thì ngồi một chiếc ghế riêng.
Ba đứa nhỏ vẫn ngồi túm tụm lại một chỗ.
Thấy nương còn chưa đến, chúng cũng chẳng dám động đũa, thậm chí người đàn ông kia cũng chưa nhúc nhích gì. Đợi đến khi Lâm Miểu ngồi xuống, hắn bưng bát cháo lên cầm đũa, tụi nhỏ mới bắt đầu ăn.
Lâm Miểu húp một ngụm cháo, tuy không có nhiều gia vị nhưng nhờ nấu bằng nước hầm thịt, lại đun bằng củi nên vị rất tươi ngon.
Tất nhiên, cũng có thể là do cơ thể này chưa từng được ăn món gì ngon lành nên vị giác rất dễ thỏa mãn, chỉ cần cháo trắng thêm muối cũng thấy mỹ vị rồi.
Vừa húp cháo, Lâm Miểu vừa liếc nhìn người đàn ông, nói: "Hoàng tẩu tử nói thôn bên có người qua đời, đang thiếu người hỗ trợ. Tẩu ấy bảo làm một ngày được trả năm văn tiền, lại còn được bao một bữa cơm nữa, ta muốn đi."
Diệp Tẫn ngước mắt nhìn nàng: "Muốn đi thì đi."
Ngừng một lát, hắn hỏi thêm: "Còn thiếu người không?"
Lâm Miểu hơi khựng lại: "Sao cơ?"
Diệp Tẫn thản nhiên đáp: "Khiêng quan tài, hạ huyệt, lấp đất, ta đều làm được."
Lâm Miểu: "..."
Xác định rồi, tám chín phần mười người này không phải là Diệp Ngũ Lang nguyên bản.
Diệp Ngũ Lang trước kia kỵ nhất là những chuyện xui xẻo này.
Ở trước mặt nàng, người này giờ chỉ thiếu nước công khai để lộ sơ hở mà thôi.
Nàng cảm thấy nếu không phải vì thời đại này mê tín dị đoan, người ta kính sợ quỷ thần, thì có lẽ hắn cũng chẳng buồn diễn vai Diệp Ngũ Lang làm gì.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 



