Nàng nghĩ dù sao bây giờ cũng đã là người một nhà, Lâm Miểu thân thiện bảo: "Lại đây, ta chải đầu cho các con."
Đại Nữu đang định dùng vải vụn buộc tóc cho em gái, nghe vậy thì kinh ngạc mà nhìn qunương mình.
Lâm Miểu giả vờ mất kiên nhẫn: "Nương các con hôm nay tâm trạng tốt nên mới chải đầu cho, còn không mau lại đây." Nghĩ đoạn, trong phòng tối quá, nàng lại bảo: "Ra ngoài sân chải."
Ra đến sân, nàng không thấy bóng dáng Diệp Ngũ Lang đâu cả. Hắn đi ra ngoài từ lúc nào vậy?
Lâm Miểu cũng không nghĩ nhều nữa, nàng thấm ướt lược rồi mới bắt đầu chải đầu cho Nhị Nữu. Có nước vào, mái tóc khô xơ cũng trở nên dễ bảo hơn, buộc hai cái chỏm nhỏ rất thuận tay, trông cũng khá xinh xắn.
Đại Nữu nhìn thấy nhị muội trông xinh xắn hơn hẳn ngày thường, đôi mắt sáng lên, đầy mong chờ nhìn nương.
Chải xong một đứa, Lâm Miểu nói: "Đứa tiếp theo."
Dù rất muốn nhưng Đại Nữu vẫn dắt Tam Nữu đến trước mặt nương. Hôm qunương còn bế tam muội, hôm nay chắc chắn cũng sẽ bằng lòng chải đầu cho con bé thôi.
Lâm Miểu lại thấm ướt lược, nhìn đứa nhỏ có vẻ hơi ngây ngô khờ khạo, định nở một nụ cười hiền từ nhưng lập tức thu lại ngay.
Nương của chúng trước giờ đâu có dịu dàng như thế. Tóc Tam Nữu còn thưa hơn cả chị hai, buộc hai chỏm không đẹp nên nàng búi cho con bé kiểu tóc tiểu đạo cô.
Cuối cùng là Đại Nữu, tóc con bé dày hơn hai em một chút nên Lâm Miểu tết cho nó một bím tóc xương cá, vắt chéo sang một bên vai rồi dùng vải thô buộc thành một cái nơ bướm.
Nhị Nữu trợn tròn mắt khen: "Tỷ tỷ đẹp quá!" Ngay cả con bé út cũng cứ nhìn chằm chằm vào đại tỷ.
Được khen đẹp, Đại Nữu hơi thẹn thùng mà sờ sờ bím tóc.
Nói là đẹp vậy thôi, chứ với bộ dạng mặt vàng vọt gầy đến da bọc xương của ba đứa nhỏ thì thật chẳng nhìn ra đẹp ở chỗ nào, nhiều lắm thì là diện mạo trông có tinh thần hơn hôm qua đôi chút thôi.
Nhờ hôm qua được ăn no nên mấy đứa nhỏ cũng không còn vẻ ốm yếu, dặt dẹo nữa.
Nghĩ đến chuyện ăn uống, Lâm Miểu lại bắt đầu phát sầu.
Nàng không dám đặt kỳ vọng vào Diệp Ngũ Lang lai lịch bất minh kia, vẫn là nên tự mình nghĩ cách thì hơn.
Nàng đi đun mấy gáo nước, nước sôi thì rót đầy ba bát lớn để nguội cho mấy đứa nhỏ uống.
Lâm Miểu bắc nồi hấp khoai môn, xách giỏ rồi bảo Đại Nữu: "Con đi ra ruộng rau với ta." Lại quay sang dặn hai đứa nhỏ: "Hai đứa ở nhà, nhớ không được chạy lung tung ra ngoài đâu đấy."
Nhị Nữu ngoan ngoãn gật đầu.
Lâm Miểu xách giỏ và thùng nước ra khỏi cửa.
Ngoài ruộng rau vẫn còn ít rau còi cọc, hái một ít về nấu, sẵn tiện tưới thêm chút nước.
Lâm Miểu lo lắng hai đứa nhỏ không nghe lời lại chạy ra bờ sông chơi, nàng cẩn thận đóng chặt cổng lại rồi mới đi.
Lần theo ký ức, nàng đi về phía ruộng rau nhà mình.
Lúc này đã có khá nhiều người ra đồng làm việc. Thấy hai mẹ con, bọn họ cũng không chào hỏi, chỉ là liếc nhìn Đại Nữu với bím tóc xương cá trông có vẻ nhanh nhẹn hơn hẳn mọi khi.
Bắt gặp vị tẩu tử hôm qua đã bán lương thực cho mình, Lâm Miểu vội vàng tiến lên chào hỏi.
"Hoàng tẩu tử!"
Hoàng tẩu tử hỏi tiếp: “Thế có mang lương thực về không?”
Lâm Miểu lắc lắc đầu.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-495035.jpg&w=256&q=75)


