Thấm thoắt, Thẩm Ngôn đã ở chỗ Lưu Đại giám được bảy ngày.
Trong suốt tuần lễ này, Lưu Đại giám không bắt hắn làm việc nặng, cũng không cho hắn ra ngoài. Mỗi ngày ngoài việc được cung phụng cơm ngon rượu ngọt, hắn chỉ phải học đi học lại các quy tắc trong cung.
Sau bảy ngày, Thẩm Ngôn cuối cùng không còn là tên nhóc ngây ngô chẳng biết gì về Hoàng cung như lúc mới vào nữa. Hắn cũng đã hiểu tại sao Lưu Đại giám lại đối đãi với mình như vậy.
Hoàng Hậu đương triều vốn là hậu duệ của bậc đại nho, tính tình đoan trang hiền thục, rất thích đọc sách. Nàng ta yêu quý cung nữ nhưng lại tỏ vẻ lạnh nhạt, nghiêm khắc với thái giám. Ngay cả thái giám trong cung mình, hễ phạm lỗi là nàng ta sẽ xử phạt rất nặng.
Dương ma ma là người do nhà ngoại của Hoàng Hậu phái đến hầu hạ, người bà ta chọn chắc chắn phải là kiểu người mà Hoàng Hậu ưa thích, họa chăng kẻ đó có thể làm lay chuyển được tâm ý của Hoàng Hậu.
Hôm đó, sau khi kiểm tra xong mức độ nắm vững quy tắc của Thẩm Ngôn, Lưu Đại giám vô cùng hài lòng. Ông ta ôn tồn nói:
Cực chẳng đã, hắn đành phải nói lời thoái thác: "Tiểu Xuân Tử ngu muội, cũng không biết loại công pháp nào mới tốt, xin nghe theo sự ban thưởng của Lưu công công."
Lưu Đại giám cười khà khà: "Cái thằng nhóc này, cũng biết điều đấy. Thôi được, ta và lão Trâu đều luyện Băng Phách Thần Công, hôm nay ta truyền cho ngươi Hàn Băng Chân Khí. Nếu sau này ngươi lập được công lớn, môn Băng Phách Thần Công kia không phải là không thể truyền thụ."
Ông ta tùy tiện vẽ ra một cái bánh vẽ thật lớn. Thẩm Ngôn vội vàng nhận lấy "cái bánh" này, giả bộ mừng rỡ điên cuồng: "Lưu công công đối với nô tài quả là ơn đức cao dày như trời biển, sau này xin mặc cho công công sai bảo, nô tài tuyệt đối không dám không tuân."
Nghe những lời trung thành này, Lưu Đại giám hài lòng vô cùng. Cái ông ta cần chính là điều này mà. Đương nhiên, việc gây thêm chút rắc rối cho Trâu Đại giám cũng chỉ là tiện tay mà thôi.
"Được rồi, bảy ngày qua ngươi cũng vất vả, từ giờ đến tối cứ coi như được nghỉ ngơi đi, ngày mai ta sẽ đưa ngươi đến chỗ Dương ma ma."
Nói là cho Thẩm Ngôn nghỉ ngơi, nhưng ông ta vẫn lấy từ trong ngực ra cuốn bí tịch Hàn Băng Chân Khí giao cho hắn, sau đó còn tỉ mỉ giảng giải từng chút một. Mãi đến khi chắc chắn Thẩm Ngôn đã ghi nhớ không sai một chữ và không còn thắc mắc gì về cách tu hành, ông ta mới đứng dậy rời đi.
Thẩm Ngôn thở phào nhẹ nhõm. Lúc nãy hắn chẳng có chút hứng thú nào với Hàn Băng Chân Khí, nhưng vẫn phải cố giả vờ hưng phấn để ghi nhớ cái thứ vô dụng đối với mình. Ngay khi Lưu Đại giám vừa đi, hắn lập tức để đầu óc bay bổng đi đâu đó, cố gắng để bản thân không nhớ kỹ những thứ vừa học. Hắn sợ nếu nhớ quá kỹ, lúc ngủ vô tình vận công thì đúng là tai họa từ trên trời rơi xuống.
Lúc này trời đã tối hẳn. Thẩm Ngôn dùng bữa xong thì ngồi thẫn thờ trong phòng hồi lâu, đến tận canh ba vẫn không sao chợp mắt được. Ngày mai phải đi làm cái chức thái giám chưởng đăng gì đó, thật không đúng với kế hoạch của hắn chút nào. Trong bảy ngày liên tiếp, Ngọc Quý phi cũng có đến hai lần nhưng cả hai lần đó hắn đều không gặp được Tiểu Đào Hồng. Không biết kế hoạch của họ tiến triển đến đâu rồi.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-495035.jpg&w=256&q=75)

