Thẩm Ngôn vội vàng đáp lễ: "Không dám, không dám."
Nói xong, hắn liền đi trước dẫn đường, đưa Tiểu Đào Hồng vào sâu trong cung. Hai người im lặng suốt quãng đường, cứ như thực sự không hề quen biết nhau. Mãi đến khi tới ngoài nhà xí Tiểu Đào Hồng trực tiếp cầm lấy thùng phân trên tay hắn rồi bước vào trong. Một lát sau nàng ấy mới trở ra.
Vừa chỉnh lại y phục, nàng ấy vừa dịu dàng nói: "Tiểu công công, đa tạ ngươi, đây là chút quà tạ ơn."
Trên tay nàng ấy xuất hiện một hạt bạc nhỏ, hạt bạc không lớn, nặng khoảng một lượng. Thẩm Ngôn đưa tay ra nhận, đột nhiên cảm thấy ống tay áo rộng thênh thang của mình khẽ rung lên, ngoài hạt bạc kia, còn có vật gì đó không rõ đã lọt vào trong tay áo của hắn.
Tâm trạng Thẩm Ngôn bình ổn hẳn lại. Dù không hiểu tại sao Tiểu Đào Hồng vẫn luôn không nói chuyện với mình, hắn cũng im lặng không hỏi. Nhưng bây giờ nàng ấy đã đưa đồ cho hắn, chứng tỏ nàng ấy vẫn chưa từ bỏ hắn. Chỉ cần không bị bỏ rơi, hắn vẫn có thể nhẫn nhịn tiếp. Đôi khi muốn con người ta sống tiếp chỉ cần một niềm hy vọng.
"Nô tài tạ ơn cô nương ban thưởng."
Thẩm Ngôn nhận lấy hạt bạc và tỏ ra vui mừng, tranh thủ nắm chặt ống tay áo. Hắn không biết rằng, việc Ngọc Quý phi và Hoàng Hậu bất hòa là chuyện ai ai cũng biết trong cung. Tiểu Đào Hồng với tư cách là đại cung nữ quản sự của Trường Xuân Cung đến Khôn Ninh Cung, bất kể đi đến đâu, dù nhìn có vẻ không có người nhưng thực tế đều có thể bị theo dõi.
Nàng ấy thực sự không có cách nào dặn dò Thẩm Ngôn thêm vài câu. Chỉ là thấy Thẩm Ngôn mới vào Khôn Ninh Cung hai ngày đã gầy đi nhiều, nàng ấy nhìn mà xót xa, lo lắng trong lòng. Nàng ấy không có tình cảm đặc biệt gì với Thẩm Ngôn, nhưng hắn chính là thành tích của mình.
Một lát sau, cả hai quay lại gần chính điện, Xuân Đào vẫn đang đợi ở đó. Tiểu Đào Hồng rời khỏi Thẩm Ngôn, mỉm cười tiến lên đón: "Đa tạ Xuân Đào muội muội, hôm nay ta không biết bị làm sao nữa, may mà có muội."
"Tỷ tỷ nói gì vậy, chúng ta mau quay về thôi."
Ngay sau khi Tiểu Đào Hồng quay lại, kiệu của Ngọc Quý phi lại khởi hành, mọi người lúc này mới thở phào nhẹ nhõm. Hai vị nương nương này, không vị nào là dễ chọc vào, hiện giờ không xảy ra tranh chấp là tốt nhất. Có câu thần tiên đánh nhau, phàm nhân vạ lây. Nương nương tranh chấp, kẻ xui xẻo chính là những kẻ hạ nhân như bọn họ.
Xuân Đào cũng nằm trong đoàn người tiễn Quý phi nương nương. Đợi đến khi kiệu của Ngọc Quý phi ra khỏi cổng cung, Xuân Đào nháy mắt với Thẩm Ngôn. Thẩm Ngôn lập tức biết đó là lời hẹn hôm qua. Hắn khẽ gật đầu ra hiệu mình vẫn nhớ.
Vừa nói hắn vừa lướt qua hai người bọn chúng, lời lẽ đầy vẻ không quan tâm. Tiểu Thọ Tử và Tiểu Đức Tử thấy Thẩm Ngôn vô lễ như vậy thì tức đến run người: "Ngươi... ngươi, đừng tưởng có được sự yêu thích của Xuân Đào cô nương là có thể làm càn. Trâu đại giám sẽ không tha cho ngươi dễ dàng như vậy đâu."
Thẩm Ngôn coi lời đó như gió thoảng bên tai, tự mình bỏ đi. Hai tên Tiểu Thọ Tử và Tiểu Đức Tử nhìn nhau: "Thằng nhóc này chỉ có bộ mặt ưa nhìn, không ngờ lại lọt vào mắt xanh của Xuân Đào cô nương. Đi, chúng ta đi tìm Trâu đại giám, cho dù là Xuân Đào cô nương cũng không bảo vệ được tên súc sinh này đâu."
Hai kẻ đó tự đi báo tin cho Trâu đại giám.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-593460.png&w=256&q=75)
-250407.png&w=256&q=75)

