Thẩm Ngôn đứng bên bờ của hồ sen suy nghĩ hồi lâu. Hắn biết đây là do bản thân tự luyện mà không có người chỉ dẫn nên mới xảy ra cớ sự này.
Cuối cùng hắn hạ quyết tâm, đằng nào cũng đã luyện rồi, cơ thể cũng đã thành ra thế này. Ở cái nơi quỷ quái lại còn đắc tội với lão thái giám già. Vốn dĩ đã là hạng người có hôm nay không biết có ngày mai. Thôi thì cứ sống tốt cho hiện tại đã.
Nghĩ đến đây, bụng lại càng cồn cào vì đói. Hắn dứt khoát đi thẳng về phía phòng ăn. Người chết thì hồn bay lên trời, không chết thì sống vạn năm. Cho dù có chết cũng phải làm một con ma no.
Đến phòng ăn, đám tiểu thái giám thay ca đã xuống trực, từng người một đang ngồi ăn cơm. Thái giám không phải là quý nhân trong cung, mỗi ngày đừng nói là thịt trứng, ngay cả dưa muối đậu phụ cũng có định mức cả.
Thẩm Ngôn thấy thức ăn ngày càng ít, chẳng nói chẳng rằng liền lao vào múc ngay cho mình một bát lớn, bắt đầu ăn ngấu nghiến. Sau khi một bát cơm trôi xuống bụng, thùng cơm cũng chỉ còn lại chút đáy.
Thẩm Ngôn nhanh tay cạo sạch đáy thùng cơm, lại giật lấy một cái bánh ngô ăn sạch bách, bấy giờ mới cảm thấy ngọn lửa đói trong lòng tạm thời dịu đi.
Tiểu Thọ Tử và Tiểu Đức Tử đứng bên cạnh lạnh lùng cười nhạo:
“Tiểu Xuân Tử, ngươi chắc không phải bị quỷ đói đầu thai đấy chứ? Khắp cái Hoàng Cung này ta chưa từng thấy tên nô tài nào tham ăn như ngươi.”
Lúc này đang đông người, nỗi sợ hãi trong lòng bọn họ cũng vơi bớt nên mới lên tiếng mỉa mai. Thẩm Ngôn cũng chẳng bận tâm, họ nói mặc họ, mình ăn phần mình. Nếu hai tên tiểu thái giám này có thể kiếm thêm cho hắn một bát cơm nữa, hắn cũng chẳng ngại bị mắng thêm vài câu.
Đợi đến khi bát đĩa đều được Thẩm Ngôn liếm sạch sẽ, biết rằng đến trưa mới có việc nên hắn định tìm một chỗ nghỉ ngơi tạm. Nhưng Tiểu Đức Tử và Tiểu Thọ Tử lại tiến tới:
“Tiểu Xuân Tử, đi đâu đấy? Có việc tốt dành cho ngươi đây.”
Thẩm Ngôn còn chưa kịp nói gì, Tiểu Lý Tử ở bên cạnh đã kinh hãi thất sắc:
“Thọ công công, Đức công công. Xin hai vị tha cho nô tài đi ạ. Hai vị thần uy nên không sợ Tiểu Xuân Tử này, chứ nô tài thực sự không dám đâu.”
Tiểu Thọ Tử lập tức biến sắc:
“Tiểu Lý Tử, ngươi dám không nghe lời? Quay về sẽ có trái đắng cho ngươi ăn đấy.”
Tiểu Lý Tử mặt cắt không còn giọt máu, biết mình không còn lựa chọn nào khác đành mếu máo nhận lời.
Đợi khi những người khác đi khuất, cậu ta mới run rẩy dẫn đường cho Thẩm Ngôn, nhưng tuyệt đối không dám đi phía trước. Được nửa đường, thấy Thẩm Ngôn không hề hóa thành ác quỷ vồ lấy mình, cậu ta mới miễn cưỡng can đảm hơn một chút.
Nhưng khi đến nơi, Tiểu Lý Tử giúp Thẩm Ngôn tìm thùng nước và giẻ lau rồi kiên quyết không vào trong phật đường để ở cùng một phòng với hắn. Cậu ta chỉ cố gượng dậy, hốt hoảng nói:
“Thọ công công đã dặn rồi, điện phụ này nhất định phải lau dọn thật sạch sẽ. Tiểu Xuân Tử, không phải ta không nể tình, nhưng nếu ngươi có oán hận gì thì cứ tìm họ chứ đừng tìm ta.”
Nói xong, cậu ta đứng ngay cửa điện phụ ra vẻ giám sát nhưng thực chất là sẵn sàng chạy trốn bất cứ lúc nào. Thẩm Ngôn thấy thật buồn cười, cũng chẳng để ý đến cậu ta nữa, tự mình xách thùng nước và cầm giẻ lau bước vào điện phụ.
Hiện giờ hắn cảm thấy thân thể nhẹ nhàng khỏe mạnh, làm việc này cũng không thành vấn đề. Hắn chỉ hy vọng Tiểu Đào Hồng sớm phát hiện ra tung tích của mình để nhanh chóng cứu hắn ra ngoài. Nếu không được, thì cứ thế bám trụ mà sống thôi.
Nửa canh giờ trôi qua, Thẩm Ngôn đã lau xong toàn bộ các bức tường. Sau đó hắn bảo Tiểu Lý Tử tìm chổi, một phần quét dọn mặt đất, một phần vẩy chút nước sạch để bụi không bay lên.
Chính lúc này, bên ngoài đột nhiên vang lên tiếng bước chân, nhịp bước nhẹ nhàng không giống thái giám. Ngay sau đó, hắn thấy Tiểu Lý Tử đang đứng canh cửa vội vàng chạy ra đón:
“Xuân Đào cô nương, sao người lại đến đây?”
Tiếp đó là giọng nói của một thiếu nữ khoảng mười bảy - mười tám tuổi vang lên, giọng trong trẻo êm tai:
“Tiểu Lý công công à, sao lại đứng canh ở cửa thế? Hôm nay ngươi dọn dẹp điện phụ sao?”
Tiểu Lý Tử vội vàng đáp:
“Là một tiểu thái giám mới đến, Thọ công công lệnh cho nô tài ở đây trông chừng, sợ hắn có chỗ nào sơ suất. Xuân Đào cô nương, để nô tài xách giúp người một tay.”
Xuân Đào cô nương mỉm cười khước từ, đi thẳng vào trong điện phụ, trên tay bưng một mâm trái cây bốn mùa và hai bó hoa tươi.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-150561.jpg&w=256&q=75)
-328046.png&w=256&q=75)
-904652.png&w=256&q=75)
-250407.png&w=256&q=75)