Đến khi Thẩm Ngôn nhìn kỹ bức hình đầu tiên, tim hắn lập tức chấn động. Trên ngực hình người nhỏ đó, ngay chính giữa có chấm một điểm đen, bên cạnh có ba chữ nhỏ: Huyệt Cự Khuyết.
Thẩm Ngôn vui mừng, hiểu rõ Cự Khuyết ở đâu thì ít nhất cũng có thể thử luyện bức hình đầu tiên rồi. Thẩm Ngôn không hề vội vàng, ngược lại còn quay đầu đọc đi đọc lại chương tổng cương, cho đến khi không cần nhìn sách vẫn có thể ghi nhớ nằm lòng.
Sau đó, hắn mới lật trang đầu tiên, tỉ mỉ ghi nhớ động tác của hình người nhỏ đó vào trong tâm trí. Ngay cả vị trí của huyệt Cự Khuyết, hắn cũng lặp đi lặp lại việc xác định vị trí.
Khi đã nhớ kỹ động tác và tự tin tìm thấy vị trí huyệt Cự Khuyết, Thẩm Ngôn hạ quyết tâm nhét bí tịch trở lại vào ngực. Rồi chậm rãi điều chỉnh cơ thể trên giường từ từ thực hiện tư thế đầu tiên.
Một phút, hai phút... Thời gian trôi qua từng chút một.
Thẩm Ngôn chỉ cảm thấy nhịp thở bắt đầu trở nên nặng nề. Một khắc, hai khắc. Thẩm Ngôn thấy mồ hôi toàn thân vã ra như tắm, đến mức tấm nệm dưới thân cũng ướt sũng. Lúc này hắn phát hiện mình muốn cử động cũng không được nữa, toàn thân nhức mỏi râm ran như có hàng vạn con kiến bò, vô cùng khó chịu.
Thẩm Ngôn sợ hãi, lẽ nào mình đã luyện sai rồi?
Giây tiếp theo, Thẩm Ngôn thấy toàn thân như muốn bốc cháy, trong từng khe xương tủy truyền ra cảm giác dị thường như bị rút tủy. Hắn không thể nhịn thêm được nữa muốn vùng vẫy hét lên với hy vọng ai đó cứu mình một tay.
Chính vào lúc này, đại não hắn đột nhiên vang lên một tiếng nổ lớn, như tiếng chuông chùa vang vọng, cơ bắp toàn thân rung chuyển, xương cốt kêu lắc rắc. Sau đó, Thẩm Ngôn ngất đi, không còn biết gì nữa.
…
“Tiểu Xuân Tử, Tiểu Xuân Tử!”
Tiếng gọi từ xa đến gần vang lên bên tai Thẩm Ngôn. Nó khiến ý thức đang chìm sâu của hắn dần dần tỉnh lại.
“Mẹ kiếp, dám giả vờ ngất với bọn ta sao? Tiểu Lý Tử tát hắn, tát cho hắn tỉnh ra.”
Giọng nói này càng thêm quen thuộc và có vẻ càng khiến hắn chán ghét hơn.
“Được thôi Thọ công công, ngài cứ xem đây.”
Thẩm Ngôn đột nhiên tỉnh táo cảm nhận được có người đang tiến lại gần mình. Dù chưa cảm nhận được hành động của đối phương, nhưng sự ác ý tràn đầy đó lại hiện lên rõ rệt một cách lạ thường.
Một cái tát kèm theo luồng gió nhẹ ập tới, Thẩm Ngôn theo bản năng giơ tay lên trực tiếp đỡ lấy cái tát đó ngay giữa không trung. Sau đó hắn mới mở mắt tỉnh dậy.
Kẻ vừa giáng cái tát là tiểu thái giám tên Tiểu Lý Tử, lúc này cậu ta đang nhìn hắn với vẻ mặt không thể tin nổi. Nhìn sang bên cạnh là Tiểu Thọ Tử và Tiểu Đức Tử đang có chút kinh ngạc.
Thẩm Ngôn lúc này mới phản ứng lại, trong lòng dâng lên niềm hân hoan: mình còn sống, thật quá tốt rồi.
Nhưng phản ứng này trong mắt Tiểu Lý Tử lại trở thành hắn đang chế giễu cậu ta. Tiểu Lý Tử lập tức nổi giận, muốn thể hiện tốt trước mặt Tiểu Thọ Tử và Tiểu Đức Tử, chẳng nói chẳng rằng, cậu ta vung tay kia định tát tiếp.
Chỉ là khi bàn tay mới đi được nửa đường, cậu ta mới nhìn rõ Thẩm Ngôn. Sự giận dữ và độc ác đầy mắt bỗng chốc biến thành sợ hãi và bất an.
“Thọ công công, ngài nhìn Tiểu Xuân Tử kìa, không lẽ hắn bị ma nhập rồi sao?”
Vừa nói, cậu ta vừa chạy xa khỏi Thẩm Ngôn như tránh tà. Tiểu Thọ Tử nghe vậy thì cực kỳ bất mãn:
“Tiểu Lý Tử, ngươi nói nhảm gì đó...”
Nhưng khi thực sự nhìn thấy Thẩm Ngôn, gã bỗng nghẹn lời. Dù chưa nhìn rõ mặt Thẩm Ngôn, nhưng cánh tay hắn đưa ra dường như gầy đi mấy phần so với hôm qua. Trên cả bàn tay, những mạch máu màu xanh nhạt như những con sâu nhỏ dán chặt vào đó, thậm chí có thể nhìn thấy cả xương.
Tình huống này là sao?
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-904652.png&w=256&q=75)
-328046.png&w=256&q=75)