Sau khi bàn bạc xong với Lí Mậu thì tôi quay trở lại phòng nghỉ.
Lí Mậu đi thẳng vào vấn đề: "Khoan đã, những người khác đâu rồi? Xác chết của họ đâu?"
Đại Sơn và Lãnh Nghiên giật mình rồi lập tức đồng thanh hỏi: "Đúng vậy, những người còn lại đâu?"
Người phụ nữ mang số 006 nhíu mày lẩm bẩm: "Xác chết đều bị ăn hết rồi."
"Nhiều người như vậy đều bị ăn ư? Bị thứ gì ăn?"
Người phụ nữ 006 nhìn Đại Sơn và giải thích: "Là mộ mãng ở tầng hầm 3!"
Mộ mãng! Một cái tên quen thuộc, có ghi chép trong hồ sơ của Cục 749.
Đó là quái vật được nuôi dưỡng bởi âm khí và mộ khí trong các cổ mộ. Trong cổ mộ có mộ xà và mộ mãng. Được gọi là "mãng" nghĩa là kích thước của nó phải cực kỳ lớn. Tuy không quá khoa trương như những con rắn khổng lồ trong các tiểu thuyết trộm mộ nhưng cũng gần như vậy! Nó là một quái vật vô cùng đáng sợ, có sức sát thương cực mạnh.
Hồ sơ Cục 749 ghi lại rằng, hơn ba mươi năm trước, họ đã thành công bắt giữ một con mộ mãng, và không ngờ nó lại được giấu ở kho Nam Nhị.
Nghe thấy hai từ "mộ mãng", Lãnh Nghiên, Đại Sơn và Lí Mậu đều biến sắc.
Nhưng Lí Mậu vẫn lén nhìn tôi một cái.
Mộ mãng? Chắc chắn là có, và nó nằm ở tầng hầm 3! Tuy nhiên... Không thể nào!
Nếu mộ mãng thoát khỏi sự ràng buộc, tầng hầm 1, tầng hầm 2, thậm chí cả chiếc thang máy này cũng sẽ bị hủy hoại. Hơn nữa, kho Nam Nhị không thể nào giam giữ được con quái vật đó!
Vì vậy các biện pháp giam cầm mộ mãng phải là cấp độ cao nhất, hoặc nó đã chết và chỉ còn lưu giữ thi thể mà thôi. Đó chỉ là một lời nói dối tự biện minh, tôi và Lí Mậu nhìn nhau.
Khi đã biết ba người này không phải người, Lí Mậu đương nhiên sẽ suy xét và phân tích lời nói của họ, và rõ ràng bây giờ anh ấy đã bắt đầu nghi ngờ!
"Vậy là hiện tại, tình trạng hỗn loạn ở kho Nam Nhị là do mộ mãng thoát khỏi sự ràng buộc, và nó vẫn còn ở bên trong kho ư?"
Người phụ nữ 006 gật đầu: "Chúng tôi đã phong tỏa tầng hầm 3 ngay lập tức, nhờ vậy con quái vật mới không thể thoát ra ngoài!"
Cơ chế phong tỏa thì kho nào cũng có! Nhưng phong tỏa được mộ mãng ư? Khó mà thực hiện được, và nếu phong tỏa thành công ngay lập tức thì sẽ không có nhiều người chết như vậy.
Thế nhưng Lãnh Nghiên và Đại Sơn lúc này dường như đã hoàn toàn tin tưởng. Điều này cũng không lạ, nếu tôi không biết chuyện gì đang xảy ra thì tôi cũng sẽ tin. Dù sao thì ba người trước mặt họ là những người sống sờ sờ, lại còn là nhân viên của kho Nam Nhị.
"Bây giờ là tám giờ tối. Hành động vào ban đêm không an toàn. Chúng ta phải đợi đến ban ngày." Người đàn ông 008 nói.
"Được, vậy thì đợi đến sáng mai. Thế phòng nghỉ này ban đêm có an toàn không? Chỉ là chỗ này hơi nhỏ." Lí Mậu chớp cơ hội nói ngay.
Tôi lập tức hùa theo: "Đúng vậy, chỗ hơi nhỏ thật."
Sau khi mọi chuyện được sắp xếp ổn thỏa, ba người kia rời đi!
Còn tôi thì lẳng lặng lẻn vào phòng của Lí Mậu.
Đóng cửa lại, Lí Mậu thì thầm ngay: "Bất kể ba người đó là thứ gì, vì chúng là dị vật của Kho Âm, nên sức mạnh lớn nhất của chúng phải là vào lúc nửa đêm. Vì vậy có lẽ chúng sẽ chưa ra tay ngay bây giờ!"
Tôi gật đầu, điều này rất dễ phân tích vì họ chưa hành động, rõ ràng là đang chờ một thời điểm cụ thể.
"Lãnh Nghiên và Đại Sơn ở lại trong phòng có lẽ tạm thời an toàn. Hơn nữa có họ ở đó, ba thứ kia cũng sẽ không nghi ngờ gì. Hai chúng ta sẽ xuống tầng hầm 3 xem xét!"
Ngay khi Lí Mậu dứt lời, tôi lập tức mở cửa phòng và rón rén chuồn ra ngoài.
Ba người kia hiện đang ở trong phòng nghỉ lúc trước, có lẽ là đang điều chỉnh cơ thể?
Những điều đó không quan trọng. Tôi và Lí Mậu đến thang máy, sau đó thuận lợi xuống tầng hầm 3.
Khoảnh khắc cửa thang máy mở ra, cả hai chúng tôi đều theo bản năng rùng mình liên tục. Rõ ràng là có gì đó không ổn! Cái lạnh lẽo chết chóc này chính là khí tức do dị vật tỏa ra.
Tầng hầm 3 chìm trong bóng tối lờ mờ, chúng tôi lập tức bật đèn pin.
Vừa bước ra khỏi thang máy, một cái lồng kính khổng lồ trông giống như một bể cá lớn ở bãi đất trống không xa đã thu hút sự chú ý của cả hai.
Một con cá lớn có hình dáng rất kỳ lạ đang bơi lội bên trong. Lí Mậu lập tức kinh ngạc: "Đây là cái quái gì vậy?"
Tôi cũng không thể trả lời. Tôi chưa từng thấy hồ sơ nào về thứ này, và hệ thống sẽ không đưa ra bất kỳ cảnh báo nào khi chưa có nguy hiểm.
Nó dài gần ba mét, cái đầu cá rất kỳ quái, lại còn mọc ra vài cái giống như móng vuốt. Đôi mắt cá to một cách đáng kinh ngạc, khiến người ta nhìn vào thấy sởn gai ốc. Điều kỳ lạ nhất là toàn bộ cơ thể cá phát ra ánh sáng màu xanh lục ma quái, rõ ràng đó là ánh sáng phản chiếu từ vảy cá khi bị đèn pin chiếu vào! Nhưng những chiếc vảy như vậy cũng vô cùng hiếm thấy.
Đó không phải là trọng điểm, trọng điểm là, môi trường xung quanh không hề có dấu hiệu bị phá hoại.
"Quả nhiên anh nói đúng, ba tên đó đang nói dối, mộ mãng không thể không phá hủy nơi này!"
"Đi xem khắp nơi đi!"
Tôi và Lí Mậu bắt đầu đi thăm dò trong khu Kho Âm ở tầng hầm 3 này.
Nơi đây được chia thành ba khu vực.
Thứ nhất là khu vực bên ngoài, nơi có những thứ có thể nhìn thấy được khi đi dạo. Những vật này có lẽ có mức độ nguy hiểm thấp nhất!
Thứ hai là khu vực được cách ly và kiểm soát đặc biệt. Bên trong là một số vật phẩm. Nhưng những vật phẩm này đều tỏa ra âm khí và mộ khí, rõ ràng đều là đồ vật từ cổ mộ. Hơn nữa, chúng là loại chưa được thanh lọc và vẫn còn mang theo hơi thở nguyên bản. Những vật này rất nguy hiểm. Nếu bảo quản không đúng cách, chúng sẽ khiến người ta bị lây nhiễm và dẫn đến dị biến cơ thể. Tuy nhiên, hiện tại chúng đều được bảo quản rất an toàn nên không có vấn đề gì.
Thứ ba là một cánh cửa cơ quan, nơi ẩn giấu những thứ trong mật thất khổng lồ phía sau.
May mắn thay, chúng tôi đã nắm rõ tài liệu về kho Nam Nhị trước khi đến nên việc mở cánh cửa này rất dễ dàng.
Cái nhìn đầu tiên đủ để làm rung chuyển từng dây thần kinh của tôi.
Toàn bộ là những thùng chứa khổng lồ, bên trong chứa đầy những quái vật to lớn như những cỗ máy.
Ngưu Hổ Thú: Một quái vật kết hợp giữa trâu và hổ nhưng kích thước lớn hơn một con hổ bình thường ít nhất ba lần.
Mãng xà ba đầu: Một con rắn khổng lồ có ba cái đầu, chiều dài cơ thể đạt ít nhất ba mươi mét! Nó đang cuộn tròn trong chiếc lồng kính khổng lồ, dường như đang ở trạng thái ngủ đông, nhưng nhìn thấy nó cũng đủ khiến người ta run sợ.
Đi dạo ở đây, tôi và Lí Mậu mới lần đầu tiên cảm nhận được sự bí ẩn và vĩ đại của Cục 749 một cách chân thực nhất. Nếu những thứ này không được giấu ở đây thì bất kỳ thứ nào trong số chúng xuất hiện bên ngoài cũng sẽ là một thảm họa lớn.
"Trương Thành, chỗ này!"
Tôi nhìn theo hướng Lí Mậu chỉ, là một lồng kính đã bị vỡ!
Bên trong là ba cái hũ kỳ lạ, cao khoảng hơn một mét. Thoạt nhìn có thể thấy chúng là đồ vật rất cổ xưa.
"Ba cái hũ, ba dị vật. Có vẻ như đồ vật ở đây đã chạy thoát!" Tôi thầm lẩm bẩm trong lòng, rồi nhìn vào miếng dán nhãn trên lồng kính.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-495035.jpg&w=256&q=75)

-904652.png&w=256&q=75)
