Thu dọn tàn cuộc!
Trong ba ngày, Tổng bộ đã sắp xếp người chuyên trách đến xác nhận tình hình của núi Sùng Bắc, hai đội chúng tôi cũng ở lại hỗ trợ.
Ba ngày sau, toàn bộ xương Giao Long cùng với mấy món đồ khác đều bị mang đi sạch, chẳng chừa lại thứ gì.
Hồ Thái Bình đã khôi phục bình yên, chúng tôi cũng quay về Tổng bộ Cục 749.
Kỳ lạ thay lúc chúng tôi về đến nơi thì phát hiện các đội khác cũng lần lượt trở lại?
Suốt mười năm nay, đây là lần đầu tiên tôi chứng kiến tình huống này. Tôi biết nhất định đã xảy ra chuyện lớn.
Phòng hội nghị lớn thuộc Tổng bộ.
Nơi này trông giống như một rạp chiếu phim cỡ nhỏ, tất cả thành viên của tám đội đều tập trung tại đây.
Ba trong số đó còn là đội hành động cao cấp, điều này quả thật có chút kỳ lạ!
“Trương Thành.”
Lí Mậu của đội hành động cao cấp cũng xem như khá thân với tôi. Ở Cục 749, ngoài các thành viên trong đội mình ra, thực sự rất khó kết giao bạn bè, bởi vì không có nhiều thời gian rảnh để tụ tập.
Trên khắp cả nước, hầu như mỗi ngày đều xảy ra chuyện kỳ quái. Hiện tại Cục 749 chỉ có tổng cộng 11 đội hành động, thành ra công việc hơi quá tải, lấy đâu ra thời gian tụ họp gặp mặt?
Vừa thấy Phó cục trưởng Từ bước lên bục, Lí Mậu lập tức cau mày bảo: “Đến Phó cục trưởng cũng ra mặt, có vẻ lần này chuyện lớn rồi đây!”
“Như vầy, các đội viên đều nghỉ ngơi trước đi, các đội trưởng thì ở lại.”
Phó cục trưởng Từ dứt lời, Lão Quỷ và Tiểu Trương thoáng nhìn tôi rồi đứng dậy ra ngoài.
Bấy giờ, trong phòng chỉ còn lại tám đội trưởng ngồi tại chỗ, biểu cảm ai nấy cũng nặng nề.
Phó cục trưởng nhìn mọi người một lượt, nghiến răng thông báo: “Kho Nam Nhị xảy ra chuyện rồi!”
Một câu nói khiến toàn bộ đội trưởng có mặt đều biến sắc, tôi cũng chẳng ngoại lệ.
Cục 749 có tất cả sáu kho bí mật trải dài toàn quốc. Kho Nam Nhị được coi là một kho cực kỳ lâu đời, bởi lẽ các kho của Cục 749 đều được phân loại theo số thứ tự dựa trên niên đại xây dựng.
Tôi chưa bao giờ đến những nơi này, e rằng thành viên của hết thảy các đội hành động cũng chưa có cơ hội đặt chân đến, vì chúng đều có người chuyên trách canh giữ.
Mỗi hạng mục công việc của Cục 749 đều được sắp xếp người chuyên trách xử lý, mọi người khác bị cấm nhúng tay vào!
Phó cục trưởng Từ thở dài: “Tình hình hiện tại cơ bản đều đã được ghi trong tài liệu, bây giờ tôi sẽ phát ngay cho mọi người đọc.”
Tám bộ tài liệu được đưa đến tay chúng tôi.
Trong đó thậm chí còn có cả bản đồ tuyến đường chi tiết và sơ đồ bố trí môi trường của kho Nam Nhị.
Vị trí kho Nam Nhị được đánh dấu vô cùng chính xác, nằm giữa một vùng núi sâu, có thể nói là cực kỳ kín đáo.
Hơn nữa nó còn được xây dựng dưới lòng đất, người ngoài vốn không thể phát hiện ra.
Kho gồm ba tầng hầm, dùng để cất giữ một số dị vật và quái vật khác loài, tóm lại toàn là những thứ mà người thường chẳng mảy may biết đến.
Kho có tổng cộng 90 người canh giữ, chế độ canh gác rất nghiêm ngặt, chia làm hai ca luân phiên, cũng tức là mỗi lần trực có 45 người.
Tài liệu không đề cập cụ thể trong kho cất giữ cái gì, chỉ ghi số lượng tổng là 128 vật.
Dùng chữ “vật”, cũng đồng nghĩa với việc trong số chúng có cả sinh vật sống.
Chín ngày trước, kho Nam Nhị đột nhiên mất hết liên lạc với bên ngoài. Tình hình trong kho hiện giờ ra sao thì hoàn toàn không có thông tin.
Tình huống như vậy trước đây từng xảy ra một lần vào bốn mươi năm trước tại Phân cục 3 của Cục 749.
Tình hình lúc đó cực kỳ khủng khiếp, toàn bộ thành viên của Phân cục 3 đều thiệt mạng, nguyên nhân chính xác là gì thì chúng tôi không biết.
Lần này chuyện của kho Nam Nhị e rằng còn nguy hiểm hơn lần đó, vì số lượng dị vật trong phân cục chắc chắn không thể nhiều bằng trong kho.
Đọc xong tài liệu trên tay, Lí Mậu hãi hùng lẩm bẩm: “Toàn bộ 90 người đều mất liên lạc? Tôi thấy có khi họ đều chết hết rồi. Nếu một kho mà xảy ra chuyện, hậu quả thật sự không tưởng tượng nổi!”
“Phó cục trưởng Từ, rốt cuộc kho Nam Nhị chứa bao nhiêu sinh vật sống?” Lãnh Nghiên đứng dậy hỏi.
“Đúng vậy, chúng tôi cần biết điều đó!” Mọi người lập tức đồng thanh đáp.
“Mở đến trang cuối là biết thôi.”
Lãnh Nghiên lại nhanh chóng ngồi ngay xuống, lật giở tài liệu. Tôi cũng lập tức lật đến trang cuối.
Kho Nam Nhị còn được biết đến với cái tên: Kho Âm.
Tôi hít một hơi lạnh, Lí Mậu nuốt nước bọt, kinh ngạc thản thốt: “Kho Âm? Bên trong toàn là vật âm sao?”
Ở Cục 749, cụm từ “vật âm” không chỉ dùng để nhắc về người âm hay vật âm thông thường, mà còn để nói tới những vật tà ác được lấy ra từ các lăng mộ cổ.
Những thứ này còn đáng sợ hơn nhiều so với vật âm bình thường.
Mọi người tức tốc hướng mắt về phía phó cục trưởng Từ.
“Trước khi bắt tay vào hành động, chúng ta cần cử người đi điều tra và thu thập thông tin! Lần này sẽ cử ra một đội bốn người chịu trách nhiệm đi điều tra, do mọi người tự lập đội.”
“Bốn người một đội? Vậy còn mấy người khác thì sao?”
“Chia nhau về các tiểu đội, tiếp tục thực hiện nhiệm vụ ở các địa điểm khác.”
Tám người nhìn nhau.
Kho Âm, tôi cũng rất tò mò về nó. Dù không muốn làm anh hùng nhưng tôi có hệ thống mà người khác không có, đó là lợi thế lớn nhất của tôi.
“Phó cục trưởng Từ, tôi đăng kí!” Sau hồi suy nghĩ, tôi chủ động xin đi.
“Cậu á? Cậu có phải người của đội hành động cao cấp đâu, đi làm gì?” Lãnh Nghiên đánh tiếng ngay.
“Đội hành động cao cấp thì không mắc sai sót à? Xét về kinh nghiệm chưa chắc cô đã bằng Trương Thành đâu, tôi cũng đi.” Lí Mậu nháy mắt với tôi rồi vội nói.
Mặt Lãnh Nghiên bỗng như đeo chì, rõ ràng cô ta coi thường tôi, nhưng cô ta cũng xung phong nhận việc.
Và vậy là đội bốn người được thành lập gồm ba đội trưởng của đội hành động cao cấp và tôi.
Lí Mậu: 35 tuổi, một người dày dặn kinh nghiệm chẳng thua gì Lão Quỷ, trí thông minh vượt xa người thường.
Lãnh Nghiên: 30 tuổi, xinh đẹp nhất trong số các đồng nghiệp tôi từng thấy, kĩ năng rất giỏi nhưng mắt đặt quá cao, người thường khó lọt được vào mắt cô ta.
Đại Sơn: 40 tuổi, thích tự xưng là Đại Sơn, sức mạnh lớn đến mức khó tin, nghe đồn có thể đấm gục một con bò, thân hình vạm vỡ, nhìn bề ngoài rất giống một anh chàng thật thà chất phác nhưng thực chất lại cực kì trí tuệ.
Tiểu đội bốn người đã thành lập, mục tiêu: kho Nam Nhị.
Không lời thừa thãi, chúng tôi tức khắc chuẩn bị lên đường đến kho Nam Nhị.
Sau một ngày đường, vào hai giờ chiều của ngày thứ hai, xe chúng tôi đã dừng trước lối vào núi. Đây là một vùng rừng hoang núi thẳm điển hình, mấy dặm xung quanh không có bóng nhà dân. Muốn vào được kho Nam Nhị còn phải đi thêm một ngày đường lên núi nữa.
Mang trang bị và vũ khí tiên tiến nhất của Cục 749, vừa xuống xe Lãnh Nghiên đã quan sát xung quanh, lẩm bẩm: “Xây một cái kho ngầm trong tận núi sâu, nói ra ai mà tin chứ.”
“Lãnh Nghiên, tôi biết cô kiêu ngạo, Trương Thành không phải người của đội hành động cao cấp, nhưng bây giờ bốn người chúng ta là một đội, vì vậy tốt nhất đừng có tự nghi ngờ lẫn nhau.”
“Tôi biết, chỉ cần cậu ta đừng kéo chân đội là được.” Vừa nói Lãnh Nghiên vừa rảo bước.
Tôi chỉ cười không nói gì. Bốn người chúng tôi bắt đầu lên núi.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-904652.png&w=256&q=75)
-250407.png&w=256&q=75)