Phẩm chất của các linh căn này đều phải tương đồng, vì vậy tỉ lệ xuất hiện của ngũ linh căn này còn thấp hơn cả Đơn linh căn, cho nên khi Lê Thiên Duyên vận chuyển Ngũ Hành Quyết chỉ ôm ý tưởng xem như ngựa chết thành ngựa sống chạy chữa, không nghĩ tới đánh bậy đánh bạ lại thành công.
Sau khi đã xác định được linh căn của bản thân phù hợp để tu luyện Ngũ Hành Quyết, Lê Thiên thật cẩn thận kiểm kê lại trên người những tài nguyên có thể sử dụng, tìm kiếm nửa ngày cũng chỉ có vài thứ.
Trong đó có hai hộp toái linh thạch, một cây linh dược trăm năm, còn có một xấp Hoàng giai bùa chú cùng vài món cấp thấp Bảo Khí. Trước kia những thứ này hắn dùng để đánh thưởng cho tiểu bối hoặc thị đồng. Không nghĩ tới hiện tại phải lấy ra xài.
Đến nỗi những thứ hắn trân quý như cao cấp pháp bảo, linh thảo vạn năm, Thiên cấp đan dược tạm thời đều bị phong ấn trong Càn Khôn giới, mặc dù lấy ra được, với thực lực hiện tại của hắn cũng sử dụng không được.
Lê Thiên Duyên tuyệt vọng mà nhìn mấy món vật phẩm trên bàn, cảm thấy bản thân đang nằm trên một núi bảo bối nhưng vẫn phải gặm màn thầu.
Hiện tại cũng không phải lúc để rối rắm, quan trọng nhất vẫn là nên nghĩ cách cải luyện thân thể này. Lê Thiên Duyên phát hiện gân cốt của chính mình vô cùng yếu ớt, hiện giờ hắn mới tu luyện tới Luyện Khí tầng một vẫn chưa cảm thấy gì, nếu không cải thiện sau này tu vi sẽ bị hạn chế.
Xem ra ngày mai phải đến Tàng bảo các của Lê gia một chuyến mới được. Luyện thể thuật của Hành Võ đại lục không tồi, nếu phối hợp thêm linh dược nhất định có thể cải thiện. Sau khi đã có kế hoạch, Lê Thiên Duyên lại tiếp tục khoanh chân nhắm mắt vận chuyển linh khí tu luyện Ngũ Hành Quyết.
...
Mới sáng sớm, Tiểu Liễu phát hiện Trừng Kỳ trốn ở trong phòng tắm bận việc, cảm thấy tò mò nên đi vào nhìn xem.
“Đây không phải là quần áo của thiếu gia sao, như thế nào lại dơ như vậy, Thiếu phu lang để đó ta giặt cho, ngươi đi nghỉ ngơi một chút đi.”
“Không cần đâu, ta có thể tự giặt.”
Trừng Kỳ lắc đầu cự tuyệt đề nghị của Tiểu Liễu. Đêm qua hắn đã đáp ứng Thiên Duyên ca sẽ giúp hắn giặt sạch quần áo.
Tiểu Liễu nhìn thấy một đôi tay nhỏ của Trừng Kỳ cũng không cầm hết quần áo của thiếu gia, nhịn không được mà cười trộm. Nếu Thiếu phu lang muốn tự mình giặt quần áo cho thiếu gia, Tiểu Liễu cũng thức thời không có cướp làm.
Lê Thiên Duyên mới từ trong sương phòng ra tới, đúng lúc nhìn thấy tiểu gia hỏa đang ngồi xổm trên mặt đất, vẻ mặt nghiêm túc giặt quần áo cảm thấy rất buồn cười, nghĩ thầm, tiểu tử Trừng Kỳ này rất giống một tên dở hơi.
“Thiếu gia, hôm nay tâm trạng không tệ nha, là muốn ra ngoài sao?” Lê Ngọ xoa xoa vai lưng đang đau nhức, đi đến Lê Thiên Duyên bên người nói.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-593460.png&w=256&q=75)


