“Chúng ta hiện tại đang ở nơi nào?”
Trừng Kỳ đối trước mắt mọi thứ đều cảm thấy vô cùng tò mò, hắn lớn như vậy vẫn là lần đầu nhìn thấy chuyện lạ thế này.
Lê Thiên Duyên rất nhanh liền hiểu rõ, Trừng Kỳ mỗi ngày đều bị nhốt ở trong phủ, nếu không phải do chuyện thành thân nháo đến ồn ào huyên náo, rất nhiều người ở Tấn Thành cũng không biết Trừng phủ còn có một cái song nhi như vậy.
“Về sau nếu có cơ hội ta sẽ mang ngươi đi ra ngoài xem cho biết.”
Lê Thiên Duyên nói xong, nhanh chóng cọ rửa thân thể, cũng không biết nguyên chủ mỗi ngày đều ăn cái gì, trong thân thể lại tích tụ nhiều như vậy tạp chất.
Đến khi Lê Thiên Duyên đã tắm rửa sạch sẽ trở lại trên bờ, không còn bị mùi hôi trên người ảnh hưởng, cho nên tất cả mùi hương của mọi vật xung quanh đây hắn đều ngửi thấy được.
“Thơm quá a.”
Lê Thiên Duyên hít hít cái mũi, phát hiện có một cổ u hương thơm phức mê người xen lẫn trong một đám hương vị hỗn tạp, cho dù hương thơm này có nồng đậm gấp mấy lần vẫn làm Lê Thiên Duyên cảm thấy thoải mái vô cùng, mùi hương này rõ ràng chỉ có linh vật mới có được, kỳ quái chính là nơi đây là phàm giới sao lại có linh vật xuất hiện.
Lê Thiên Duyên thật cẩn thận mà tìm kiếm nơi phát ra của mùi hương này, cuối cùng toả định mục tiêu chính là ở trên người của Trừng Kỳ, quả nhiên khi hắn đến gần cổ hương vị này càng thêm rõ ràng.
“Thiên Duyên ca, ngươi đang làm gì?” Cảm nhận được Lê Thiên Duyên đang tới gần chính mình, Trừng Kỳ theo bản năng mà dùng tay che lại mặt, nhưng lại bị Lê Thiên Duyên ngăn cản.
“Đừng nhúc nhích.”
Lê Thiên Duyên để sát mặt vào quan sát cái bớt bên mắt trái của Trừng Kỳ, sau đó lại tiếp tục ở xung quanh thân thể của Trừng Kỳ ngửi liên tục, đến khi trong lòng đã có đáp án mới lui về sau một bước nói: “Ta nhớ rõ trên thiếp canh viết, ngày Giáp Tuất năm Đinh Mão tháng Tân Hợi chính là sinh thần bát tự của ngươi?”
“Đúng vậy là sinh thần bát tự của ta.” Trừng Kỳ tuy rằng không biết vì sao Lê Thiên Duyên lại đột nhiên hỏi như vậy, nhưng vẫn ngoan ngoãn trả lời.
Xem bộ dáng của Trừng Kỳ không giống như đang nói dối, Lê Thiên Duyên càng thêm cảm thấy kỳ quái.
“Làm sao vậy?”
Trừng Kỳ khó hiểu chớp chớp mắt, phản ứng của Lê Thiên Duyên làm hắn có chút khẩn trương.
“Có thể là mẫu thân của ngươi đã nhớ lầm ngày sinh của ngươi rồi.” Lê Thiên Duyên cảm thấy chỉ có thể giải thích như vậy mới hợp lý.
Nếu hắn không nhìn lầm thì Trừng Kỳ chính là trời sinh Âm Nguyên thể, trên thiếp canh ghi sinh thần bát tự đều không thuộc về thuần âm, bát tự này căn bản không có khả năng sinh ra Âm Nguyên thể.
Nhưng những đặc thù trên người của Trừng Kỳ lại rất phù hợp với Âm Nguyên thể. Ở Thiên Vẫn đại lục, tu giả có được đặc thù linh thể cũng không phải là chuyện hiếm thấy, nhưng linh thể cũng phân cấp bậc tốt và xấu, ví dụ như trời sinh Thiên Nguyên thể là thuộc về tư chất thượng đẳng, những người có được thể chất này tu luyện tiến triển cực nhanh, hầu như là không có bình cảnh, con đường tu luyện trôi chảy vô cùng.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 



-150561.jpg&w=256&q=75)