Năm nay Cố Chuẩn đón năm mới rất vui. Không cần lo mái nhà liệu có dột mưa, cũng chẳng cần lo hai đứa nhỏ có đủ áo mặc hay không, thậm chí đến cả nghiên bút mực giấy trong nhà có đủ dùng hay không cũng chẳng phải bận tâm.
Kể từ khi dọn vào đây, mọi chi phí ăn uống dùng độ của Cố Chuẩn đều không cần hắn phải lo lắng. Nếu không phải do hắn không quen có người hầu hạ, Lý phu nhân thậm chí đã chuẩn bị đầy đủ nha hoàn tiểu tư cho hắn rồi. Cố Chuẩn dù không nhận, nhưng hai huynh muội Cố Trường An lại không thể không nhận. Lý phu nhân lấy cớ Cố Chuẩn bận rộn ôn bài, nằng nặc nhét hai nha hoàn qua để chăm sóc cơm nước và sinh hoạt hằng ngày cho hai đứa nhỏ. Trong mắt Lý phu nhân, việc để nha hoàn phục vụ là chuyện bình thường như cân đường hộp sữa, trước kia không có là do điều kiện không cho phép, nay bà đã có lòng nuôi trẻ thì dĩ nhiên phải tinh tế hơn một chút.
Duy chỉ có Cố Chuẩn là luôn cảm thấy có chút gượng gạo, hắn không thích có người xâm phạm vào cuộc sống riêng tư của mình. May thay hai nha hoàn đều biết thân biết phận, vì khắc ghi lời răn dạy của Lý phu nhân nên thường ngày tuyệt đối không làm phiền trước mặt Cố Chuẩn.
Thấm thoắt, năm mới đã trôi qua.
Dưới sự giám sát của Lý Huống, Cố Chuẩn đã học thuộc lòng làu làu Tứ Thư Ngũ Kinh. Những nội dung này hắn đã học xong chỗ Trương tiên sinh rồi, khi ấy Cố Chuẩn luôn tự thấy mình học cũng khá, nhưng mấy hôm trước bị Lý Huống khảo bài mới nhận ra có vài phần nội dung chẳng hề đơn giản như hắn tưởng. Chỉ riêng mấy cuốn kinh thư này, nếu muốn học hiểu và thấu suốt thì cực kỳ khảo nghiệm trình độ của người thầy.
May thay trình độ của Lý Huống là điều không cần bàn cãi. Ông luôn có thể dùng những ngôn từ súc tích nhất để mang lại cho Cố Chuẩn cảm giác như được khai sáng. Ngoài ra, những kinh thư còn lại Cố Chuẩn cũng phải học cho bằng hết không sót chữ nào. Lý Huống đối với những thứ căn bản này vô cùng khắt khe, đôi khi thậm chí không ngại phiền phức mà soi xét từng chữ một, mỗi lần khảo bài đều dành ra không ít thời gian để Cố Chuẩn ôn cố nhi tri tân. Bên cạnh đó, Lý Huống cũng đã bắt đầu huấn luyện Cố Chuẩn viết các loại công văn như chiếu, phán, biểu, cáo, cùng một vài bài thời vụ sách đơn giản.
Đây đều là những thứ mà sau này khi thi Hương, thi Hội đều sẽ phải thi tới.
Theo định nghĩa của hệ thống, 70 điểm hảo cảm đã là rất cao, đại diện cho việc Lý Huống đã hoàn toàn công nhận hắn. Nhưng Cố Chuẩn vẫn cảm thấy chưa đủ, thứ hắn cần không chỉ đơn thuần là sự công nhận. Lý Huống là chiếc phao cứu sinh duy nhất của hắn, bất luận thế nào hắn cũng không thể để Lý Huống thất vọng, càng không thể để bản thân thất vọng.
Qua rằm tháng Giêng, ngày thi huyện thí trận đầu tiên càng lúc càng cận kề.
Thời gian càng gấp, Cố Chuẩn càng không dám buông lỏng cảnh giác. Lần gặp trước Lý Huống nửa đùa nửa thật bảo hắn rằng, nếu đã chuẩn bị lâu như vậy, lần này nếu không đoạt được tiểu tam nguyên thì quả thực nói không thông.
Lời tuy là nói đùa, nhưng Cố Chuẩn đã ghi tạc vào lòng. Vì lẽ đó, quãng thời gian này hắn gần như chẳng mấy khi nghỉ ngơi, bất kể là ngày hay đêm, hễ trong phòng không có người là hắn lại chui tọt vào không gian hệ thống để múa bút thành văn.
Hệ thống chưa bao giờ thấy ai cầu tiến đến nhường này, ngay cả nó cũng không nhịn được mà khuyên vài câu: [Cái đó... nếu ngươi thấy mệt thì chi bằng nghỉ ngơi một chút đi.]
Cường độ học tập cao như vậy mỗi ngày, dù có ở trong không gian thì con người cũng chẳng chịu nổi đâu nhỉ? Hệ thống thầm suy đoán.
Cố Chuẩn đối với lời này coi như tai ngơ mắt lấp: "Cơ hội tốt nhường này, ngươi lại bảo ta nghỉ ngơi?"
[Lao dật kết hợp, ngươi có hiểu không hả?]
Cố Chuẩn cười nhạt. Một cái hệ thống không biết đến nỗi khổ nhân gian như nó dĩ nhiên không thể hiểu được cảm nhận của hắn. Cố Chuẩn bao nhiêu năm qua bị người đời khinh khi, bị chèn ép, bị thù hận đè nén đến mức không thở nổi, hắn từ sớm đã coi khoa cử là hy vọng duy nhất của mình. Kỳ huyện thí lần trước không thể tham gia đã khiến hắn canh cánh trong lòng suốt mấy năm trời, nay nhờ phúc của Lý đại nhân hắn mới có thể bình an vô sự chờ đến ngày thi. Cơ hội ngàn năm có một này, Cố Chuẩn dĩ nhiên phải nắm thật chặt.
Trong niềm tin sống của hắn, trên đời này chẳng bao giờ có cái tốt vô duyên vô cớ. Cố Chuẩn nghĩ rằng, Lý Huống sở dĩ bằng lòng nhận hắn làm đồ đệ chẳng qua cũng là vì nhìn trúng thiên phú của hắn. Trong tình cảnh này, Cố Chuẩn lại càng mong muốn mình thi thật tốt. Chỉ có thi tốt, đoạt được tiểu tam nguyên, hắn mới có thể chứng minh giá trị của bản thân.
Hệ thống thực sự chẳng biết phải nói gì với hắn nữa.
Nó gọi Cố Chuẩn một tiếng: [Có một nhiệm vụ mới ngươi có muốn nhận không?]
"Nói nghe xem."
[Tham gia ba kỳ thi huyện thí, phủ thí, viện thí, đoạt lấy Án thủ. Phần thưởng nhiệm vụ: Viên đan dược Quá mục bất vong.]
Cố Chuẩn hơi ngạc nhiên: "Đó là cái thứ gì?"
[Đan dược của hệ thống, ăn vào có thể nhìn qua là không quên, hơn nữa còn có tác dụng vĩnh viễn đấy nhé.] Hệ thống lên giọng đắc ý.
Cố Chuẩn nảy sinh hứng thú: "Được, nhiệm vụ này ta nhận."
Hệ thống vội hỏi: [Nhiệm vụ này nhận rồi, vậy phần thưởng con ngựa lần trước ngươi định bao giờ mới lấy ra đây?]
Cố Chuẩn đắn đo một lát rồi đáp: "Để vài bữa nữa đi."
Dọn vào đây ở rồi hắn mới hiểu, lời Cao Tu Văn nói bận trước về việc cưỡi ngựa có tác dụng lớn là thế nào. Sau kỳ nghỉ mừng năm mới là chuẩn bị cho vụ xuân, thời gian tới sư phụ sẽ dẫn người của nha môn vào rừng săn bắn, tránh để đám thú dữ trên núi tràn xuống phá hoại hoa màu lúc mùa vụ tới. Cố Chuẩn hiện đang ở đây, vô duyên vô cớ lôi ra một con ngựa thì thực sự rất khó giải thích với bên ngoài.
Thế nên những chuyện này cứ đợi qua kỳ huyện thí lần này rồi tính tiếp là hơn.
Phía Cố Chuẩn thì an tâm chuẩn bị thi cử, nhưng Cao phu nhân chẳng hiểu sao lại rơi vào trạng thái bồn chồn lo sợ. Vốn dĩ hai mẹ con đã dốc hết vốn liếng, hạ quyết tâm gian lận rồi. Nhưng càng gần ngày thi, Cao phu nhân lại đột nhiên trở nên cực kỳ nhạy cảm. Nếu không phải thời buổi này việc mua sát thủ quá khó khăn, bà ta đã hận không thể thuê người giết quách tên môn khách kia đi rồi. Chỉ có người chết mới giữ được bí mật.
Nhưng hiện tại bà ta không có bản lĩnh đó, càng không có cái gan đó, nên Cao phu nhân chỉ có thể hết lần này tới lần khác xác nhận với Cao Tu Văn, xác nhận xem hắn đã thực sự đốt hết những thứ đó chưa.
Cao Tu Văn bị mẹ làm cho phát bực cả người: "Đốt rồi, đốt sạch rồi, ngay cả đề thi con cũng thuộc làu rồi đốt hết rồi. Người còn muốn con phải nói bao nhiêu lần nữa?!"
"Ta chẳng phải cũng lo lắng sao?" Cao phu nhân ngồi đứng không yên. "Lẽ ra không thể xảy ra chuyện được, nhưng dạo gần đây không hiểu sao mi mắt ta cứ giật liên hồi, hôm qua đi chùa cầu quẻ, còn rút phải một quẻ hạ hạ."
"Mấy cái quẻ cầu ở chùa đó có bao giờ chuẩn đâu? Lần trước Cao Tu Minh đi thi, nương cũng đi cầu quẻ, hòa thượng chẳng bảo nương sẽ được toại nguyện đó sao, kết cục chẳng phải hắn vẫn thi đỗ đó thôi?" Cao Tu Văn dựa lưng vào ghế, vẻ mặt khinh khỉnh.
"Lần này khác." Cao phu nhân bình thường cũng chẳng phải hạng nhát gan, nhưng lần này đến nước đường cùng bà ta lại thấy hối hận. "Hay là... chúng ta không thi nữa? Chuyện này nếu để cha con biết được, mẹ con mình đều sẽ xong đời."
Cao Tu Văn gần như không tin vào tai mình: "Nương điên rồi sao? Cái đề thi này chúng ta đã tốn bao nhiêu bạc trắng để mua về, giờ nương bảo không thi là không thi, đống bạc đó chẳng phải đổ xuống sông xuống biển sao?"
Đó là bạc trắng tiền thật đấy, đổi lại là nhà bình thường thì đừng nói là một đời, có mấy đời cũng chẳng kiếm nổi ngần ấy tiền.
Cao Tu Văn chẳng còn tâm trí đâu mà đôi co chuyện này nữa, sự kiên nhẫn của hắn đã cạn kiệt: "Nương, người đừng có ở đây mà suy diễn lung tung nữa, tóm lại kỳ huyện thí lần con nhất định phải đi. Đề bài con đã đối chiếu với sách vở rồi, chuẩn không sai một chữ. Trình độ này mà đi thi huyện thí, đoạt Án thủ chẳng phải dễ như trở bàn tay sao? Nương không mong con mang cái danh Án thủ về nhà à?"
Cao phu nhân dĩ nhiên là muốn chứ, nằm mơ cũng muốn. Năm đó Cao Tu Minh thi huyện thí cũng chỉ đỗ hạng trung bình, nếu nhi tử bà ta có thể đứng nhất, để xem tiện nhân Hàn di nương kia còn dám nghênh ngang đến bao giờ?
Nội bộ gia đình này, không phải gió Tây át gió Đông thì cũng là gió Đông át gió Tây. Phong thủy luân chuyển, kiểu gì cũng phải tới lượt bà ta. Sự kỳ vọng muốn hả cơn giận đã át đi nỗi sợ hãi của Cao phu nhân, bà ta suy đi tính lại, cuối cùng không ngăn cản nhi tử đi thi nữa.
Nhưng đêm trước ngày thi, bà ta lại kéo Cao Tu Văn sang một bên, hỏi đi hỏi lại một câu: "Cái tên Vương Duy Cốc kia liệu có đáng tin không?"
Cao Tu Văn phục mẹ hắn sát đất: "Dĩ nhiên là đáng tin rồi, hắn đã đồng ý gả muội muội cho con làm thiếp, từ nay về sau con và hắn là người trên cùng một thuyền. Hơn nữa, nhà hắn chẳng có mấy đồng tiền, bao nhiêu năm nay hắn có thể ngồi trong học đường đều là nhờ con chu cấp. Hắn mà rời bỏ con thì lấy đâu ra tiền mà đọc sách?"
Tóm lại Cao Tu Văn chẳng nghĩ ra được lý do gì để Vương Duy Cốc phản bội hắn cả.
Cao phu nhân nghe vậy mới tạm yên tâm về cái tên họ Vương kia, chỉ có điều bà ta vẫn không mấy đồng tình với việc Cao Tu Văn nạp thiếp: "Con đã bảo nhà hắn nghèo túng, vậy sao còn nhất quyết nạp muội muội hắn làm thiếp? Dù muội muội hắn có đẹp đến mấy thì sau này giúp được gì cho con chứ? Chẳng bằng mấy đám nương chuẩn bị cho con trước đây, không chỉ dung mạo hơn người mà gia thế cũng đủ môn đăng hộ đối, tốt hơn cái đứa con chọn bây giờ nhiều."
Cao Tu Văn bắt đầu mất kiên nhẫn: "Con tự có tính toán của mình, người đừng có quản nữa. Thôi được rồi, người mau về phòng đi, con còn phải tiếp tục học thuộc đề đây."
Cao phu nhân bất lực im miệng, nghĩ tới ngày mai đã thi huyện thí rồi nên đành tạm gác chuyện này sang bên. Cứ đợi thi xong rồi tính tiếp, dù sao bà ta cũng chẳng ưa gì cô nương nhà họ Vương kia, không quyền không thế, sao xứng với môn đệ nhà họ Cao?
Một đêm không chuyện.
Ngày mùng sáu tháng Hai, thí sinh huyện thí nhập trường. Lý Huống vì có đệ tử Cố Chuẩn tham gia thi nên lần này ông hoàn toàn không nhúng tay vào việc chủ trì, chủ khảo cũng từ Huyện lệnh đổi thành học quan từ phủ thành xuống.
Hôm nay lúc đi tiễn chân, Lý Huống vốn cũng định bụng đi theo xem thử, nhưng khi thấy Lý phu nhân cũng hớn hở đòi đi theo, Lý Huống bỗng thấy "chua chát" trong lòng. Ông sa sầm mặt, ra vẻ một người thầy nghiêm khắc: "Tiễn cái gì mà tiễn? Có gì hay ho đâu mà phải tiễn, hắn cư nhiên không có cụt chân, cần gì bà ở đây lo lắng hão huyền?"
Lý phu nhân không vui: "Nhà ai có con đi thi mà người nhà không đi tiễn? Năm xưa ông đi thi khoa cử lẽ nào lại không có ai tiễn sao?"
Lý Huống bỗng dưng im bặt. "Không lẽ..." Lý phu nhân kinh ngạc hạ thấp giọng, "Thật sự không có ai tiễn à?"
Chỉ nghe nói lão thái gia dạy con cực kỳ nghiêm khắc, không ngờ lại nghiêm tới mức này. Lý Huống bị đâm trúng tử huyệt, mặt thối lại: "Khỏi nói nhảm nữa, ta bảo không cho tiễn là không cho tiễn, một người cũng không được đi! Hắn đã lớn nhường này rồi, chẳng lẽ còn bắt người làm sư phụ này phải đứng sau lo liệu vặt vãnh sao?"
Đệ tử của ông tuyệt đối không thể yếu đuối như vậy!
Dĩ nhiên, làm thế chỉ là để rèn luyện Cố Chuẩn, tuyệt đối không phải vì đố kỵ!
Cuối cùng Lý Huống không chỉ tự mình không đi mà còn bắt mấy người Lý phu nhân ở nhà, kết cục bọn nhỏ chỉ có thể lủi thủi tiễn Cố Chuẩn ra tận cổng, rồi trố mắt nhìn đại ca lên xe ngựa. Nếu có thể, bọn chúng hận không thể bám gót vào tận trường thi.
Xe ngựa nhanh chóng biến mất nơi góc phố. "Ngoan, đại ca các con sẽ về nhanh thôi, chúng ta vào trong ăn bánh nhé." Lý phu nhân nắm lấy bàn tay nhỏ bé của Cố Trường Lạc, gọi cả hai đứa vào nhà.
Xe ngựa xóc nảy khiến Cố Chuẩn có chút buồn ngủ. Hôm nay dậy cực sớm, lúc này trời còn chưa sáng, chỉ phía phương Đông có một vệt sáng như màu bụng cá. Trường thi huyện thí nằm ở phía Đông thành, cách quan xá chỉ chừng ba bốn dặm. Cố Chuẩn ngồi xe ngựa tới cửa viên môn thì xuống xe, lúc này bên ngoài trường thi đã có không ít học tử đang đứng chờ để binh lính soát người.
Cố Chuẩn đến cũng thật khéo, khéo ở chỗ mấy người xếp hàng phía trước hắn chính là nhóm Đặng Quý Văn. Không khéo ở chỗ, Cố Chuẩn vừa mới chào hỏi Đặng Quý Văn một tiếng, thì đằng kia Cao Tu Văn đã dẫn theo mẫu thân cùng một đám tiểu tư nha hoàn nghênh ngang bước tới. Đặng Quý Văn nhìn mà thấy kinh ngạc: "Hắn ta vậy mà cũng dám vác mặt tới thi sao?"
Sự thực là Cao Tu Văn không chỉ dám tới thi, mà hắn còn đinh ninh mình chắc chắn sẽ đoạt Án thủ.
Sau khi tạm biệt Cao phu nhân, Cao Tu Văn bước đi như gió tới cửa viên môn. Thấy cái dáng vẻ không dễ chọc của hắn, đám đông xung quanh tự động dạt ra một lối đi. Nơi đám đông dạt ra, Cao Tu Văn chỉ thấy Cố Chuẩn đang đứng phía trước mình, cái dáng vẻ bình tĩnh tự tại đó khiến hắn nhìn vào là thấy lửa giận bốc lên ngùn ngụt. Tuy nhiên nghĩ tới việc mình hiện tại đang có chỗ dựa vững chắc, Cao Tu Văn liền trực tiếp bước tới trước mặt Cố Chuẩn, vứt lại một câu đầy khiêu khích: "Ta cũng muốn xem thử, sau khi được Lý đại nhân chỉ điểm, ngươi rốt cuộc có bao nhiêu bản lĩnh?"
Cố Chuẩn mỉm cười đáp lại: "Vậy thì cứ chống mắt mà chờ."
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 



