Những lời mắng chửi tiểu tam trước đó cũng lắng lại.
Ngược lại là bình luận thế này.
“Hóa ra còn có nội tình.”
“Người phụ nữ này trông rất lợi hại, độc ác.”
“Bản thân trật đường ray trước? Có con với người khác còn không cho phép chồng có một người nhang khói, quá đáng rồi.”
Mặt Vân Khanh lạnh như băng, ngón tay nắm chặt.
Không thể không nói đều bị ả ta thuyết phục, ai nói sau 98 đều là thiểu năng?
Đoàn Kiều Kiều ngẩng đầu nhìn cô, thuận thế che bụng, đau thương bất an, “Xin lỗi! Chị Vân, không phải em có ý định nhắc chuyện cũ của chị, chị đừng tức giận, lần trước chị đánh em suýt nữa sảy thai....em không trách chị, chỉ là muốn cầu xin chị, cầu xin chị bỏ qua cho đứa bé, đừng đuổi tận giết tuyệt em, huhu...”
Vân Khanh nghiêng đầu, “Cô có biết bác sĩ đều quen để một con dao phẫu thuật trong túi không?”
Vẻ mặt Đoàn Kiều Kiều biến đổi, ký ức lần trước vẫn như mới!
Vân Khanh giả bộ lục lọi đồ trong túi xách, “Lần trước sơ xuất, lần này, tôi cố gắng bảo đảm một xác hai mạng?”
“Cô, cô lại muốn giết tôi! Mọi người báo cảnh sát, cứu tôi với!”
Bịch một tiếng, mọi người nhất thời bị dọa sợ ngây ngốc.
“Ra ngoài nhớ mang não, chỉ luyện kỹ năng diễn xuất không luyện chỉ số IQ à? Một lần thế này để Cố Trạm Vũ biết, cô đoán xem kết cục của cô thế nào? Tương lai còn dài, khuyên cô nên lương thiện, đồ gái điếm!”
Lại thấy, người phụ nữ bước đi xa, còn cô gái trên đất, trên mặt đều là mẩu vụn bánh ngọt.
Người xem náo nhiệt tan cuộc, trong góc phòng, đôi vợ chồng kia đưa mắt nhìn nhau, “Vất vả lắm mới gặp được, làm thế nào?”
“Trước đây anh còn cảm thấy lương tâm áy náy, hóa ra cuộc sống bác sĩ Vân này rất loạn, vậy thì gọi cho chủ tịch Vương đi! Tình nghĩa xuôi dòng.”
......
Vân Khanh đi một mạch ra xa, dựa vào tường, sắc mặt trắng bệch.
Cô cho rằng Cố Vũ Trạm hận cô cũng chỉ là hận, không đến mức lấy cô ra làm trò đùa ở trên giường người phụ nữ khác, làm thủ đoạn lừa gạt.
Hóa ra cô trong lòng anh ta, đã hạ giá như thế rồi.
Trung tâm thương mại này chỉ có năm tầng, gió chạng vạng tối đầu thu cũng không xem là rất lạnh, nhưng Vân Khanh cảm thấy không khí lạnh đang thấm vào xương cốt, cô lạnh đến mức đau đớn.
Giống như có một con dao cùn, cứa trái tim cô từng nhát từng nhát, cứa rất nhiều năm.
Cô ngẩng đầu lên, liều mạng mở to mắt....
“Bác sĩ Vân?’ Một giọng nữ truyền tới.
Vân Khanh nhanh chóng giơ tay lên, sau đó xoay người.
“Thật sự là cô, chồng tôi nói cô gái nhỏ nào lại ở trong cơn gió lạnh thổi đến đấy.”
Bước tới là một đôi vợ chồng, Vân Khanh quen họ, từng là bệnh nhân.
Cô gật đầu chào hỏi, “Chủ tịch Trương phu nhân Trương, thật trùng hợp.”
Vân Khanh định rồi, làm bác sĩ rất khó không biết chủ tịch Vương.
Một đại lý thuốc độc quyền, đặc biệt là thuốc trị liệu phương diện X, nước ngoài nhập khẩu đều đi công ty ông ta.
Những loại thuốc kia không có đường đi đặc biệt, nhập vào giá cả rất đắt, trước mắt Vân Khanh vẫn không mua nổi.
Cô nghĩ ngợi liều nửa đùa nửa thật, “Cám dỗ này không thể nào từ chối, sự nghiệp làm trọng.”
Vợ chồng chủ tịch Trường cười lớn, “Ở khách sạn Crown, vậy chúng ta đi ngay bây giờ?”
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 



