Khuôn mặt đẹp của Tống Cẩn Mỹ đỏ lên, giơ nắm đấm nhỏ lên: “Anh hai, anh đáng ghét....”
Người đàn ông xoay người đi vào phòng tắm.
“Anh ấy xấu từ trong xương đấy!” Tống Cẩn Mỹ bĩu môi quở trách nói với Vân Khanh.
Vân Khanh từ chối cho ý kiến, quan sát, “Cô Tống, cô ở trước mặt anh Lục, dường như có chút thận trọng?”
“Khí tức của anh ấy quá mạnh, thân phận địa vị lại không tầm thường, một ánh mắt liền khiến tôi thấp thỏm khuất phục.”
“Vậy cô và anh Lục, thân mật nhất tới bước nào?”
“Bác sĩ Vân, cô có thể làm trị liệu hai người tôi và anh ấy nhiều hơn một chút không? Ví dụ như....hôn anh ấy, vuốt ve anh ấy các loại?”
Vân Khanh nhướng mày, dục vọng của người này đối với Lục Mặc Trầm lại mạnh như vậy?
“Được chứ, nhưng hôm nay chủ yếu là kiểm tra cơ thể anh Lục.”
Điện thoại cố định vang lên, Vân Khinh nhấc máy lên nghe, nhíu mày.
Phòng kiểm tra ----
Bên trong vang lên tiếng ưm ưm ah ah kịch liệt khiến người khác đỏ mặt tim đập.
Trợ lý đi tới, “Bác sĩ Vân, đã thay rất nhiều phim, bệnh nhân đều không thỏa mãn, không hề phản ứng, đây cũng sắp một tiếng rồi.”
Vân Khanh vén rèm bước vào trong phòng, bên chiếc giường trắng tinh, một người đàn ông đang ngồi thẳng người.
Cho dù anh cởi nửa quần, vị trí quan trọng được thiết bị che lại, mái tóc ngắn thoạt nhìn vẫn cực kỳ kiêu ngạo, khí tức trầm ổn bức người.
Vân Khanh đảo qua cơ bụng đều đặn căng chặt của anh, nhìn về phía y tá nam bên cạnh.
Y tá lại cầm một đống đĩa phim bước lên: “Anh Lục, anh không thích Âu Mỹ, đây toàn là diễn viên nữ đảo quốc, bìa mặt có ảnh, anh có cảm thấy thích không?”
Ngón tay thon dài của người đàn ông kẹp điếu thuốc, nheo nửa đôi mắt đen, tay lướt qua hết đĩa này tới đĩa khác.
Đĩa trong tay y tá lại thấy đáy, bất lực nhìn về phía Vân Khanh.
“Kiếm thêm một số từ trên máy tính.”
Giọng nói này khiến cho người đàn ông đang hút thuốc ngước mắt lên, quan sát Vân Khanh không sao nói rõ được, ánh mắt anh trong khói thuốc không thấy rõ, ngược lại nhíu mày nói với y tá, “Tìm một người trông như thế này, không chừng tôi có thể cứng.”
Y tá nam: “.....”
Trợ lý: “.....”
Vân Khanh nhìn điếu thuốc kia chỉ về phía mình, người này, nói nhảm nhí một cách chững chạc đàng hoàng cái gì?
Đối với khuôn mặt này của cô, có thể....cứng? Tuy là cảnh tưởng gì cũng thấy qua, quay đầu bị người khác coi như diễn viên nữ muốn làm, Vân Khanh tức giận không nhẹ.
Lỗ tai ửng đỏ, cô nhìn anh.
Rõ ràng anh ngồi, cô đứng, nhưng cảm giác lạnh thấu xương vô hình của người đàn ông, khí tức vẫn đè ép cô nhiều lắm.
Có lẽ là chờ đợi, người đàn ông gạt tàn thuốc, nhướng mày ngẩng đầu, “Có vấn đề gì?”
Đối mặt với anh, con ngươi đen láy thuộc phái đứng đắn, Vân Khanh cũng nghi ngờ bản thân có phải hiểu lầm rồi không? Anh không mượn điều này trêu chọc cô.
Nhưng phía sau khói thuốc, tâm trạng ẩn chứa trong chân mày khóe mắt người đàn ông, chính là có một phần tà khí không thể nhận ra.
Đôi môi hồng của cô khẽ mấp máy: “Anh Lục, anh có bệnh nên tôi tha thứ cho sự mạo phạm của anh! Trọng điểm động tác của phim không phải nữ chính, người đàn ông bình thường đều sẽ nhìn chằm chằm vị trí đặc tả.”
“Khuôn mặt trông không đẹp, tôi rất khó phản ứng.”
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-904652.png&w=256&q=75)
