Xuống lầu, cô gọi cho Đới Kiều.
Hai người buôn chuyện rất lâu.
Cô chán nản, Đới Kiều nằm viện cũng chán ngắt.
Cúp điện thoại, Diệp Khê mở wechat lên, nhìn thấy dòng trạng thái Tô Nhạc Nhan vừa cập nhật.
Bức ảnh là hai bàn tay mười ngón đan chặt vào nhau, một to một nhỏ.
Bàn tay to lớn kia rất quen thuộc, đã từng nắm tay cô.
Dòng chữ kèm theo ảnh: [Hy vọng lúc chúng mình già đi vẫn có thể tay trong tay dạo phố thế này.]
Diệp Khê lập tức cảm thấy buồn nôn, chặn luôn wechat của Tô Nhạc Nhan.
Lúc ăn tối, quản gia Trần bước tới.
"Diệp tiểu thư, đại thiếu gia bảo cô lên đỡ cậu ấy."
Diệp Khê gật đầu.
Cô lên lầu mở cửa, Thẩm Dật Xuyên đang ngồi sau bàn làm việc, máy tính bật, vẫn đang bàn công chuyện.
Diệp Khê lặng lẽ chờ đợi.
Vài phút sau, Thẩm Dật Xuyên kết thúc cuộc gọi, đứng dậy.
Diệp Khê lập tức bước tới đỡ anh.
Thẩm Dật Xuyên nắm lấy tay cô, gỡ tay cô khỏi cánh tay anh rồi bao trọn vào lòng bàn tay.
Tai Diệp Khê lại bắt đầu nóng lên.
Ăn tối xong, Diệp Khê định đưa anh lên lầu.
Thẩm Dật Xuyên nắm chặt tay cô không buông.
"Vừa ăn xong, không nên ngồi ngay."
Diệp Khê: "..."
Thế là hai người tay trong tay lại lượn quanh vườn hoa nửa tiếng đồng hồ.
Diệp Khê cuối cùng cũng có đồ ngủ để mặc, mấy ngày nay toàn mặc áo choàng tắm đi ngủ.
Nghĩ đến cảnh tối qua cặp đùi trần truồng của mình gác lên người Thẩm Dật Xuyên, cô lại xấu hổ đấm đầu.
Tối nay, cô chọn một bộ lụa tay dài quần dài kiểu dáng kín đáo.
Trong bóng tối, hai người nằm cách nhau một khoảng bằng quả táo.
Diệp Khê đang định ấp ủ giấc ngủ thì Thẩm Dật Xuyên trở mình liên tục, khiến chút cơn buồn ngủ cô vừa chắt mót được lại bay sạch.
Thẩm Dật Xuyên cảm thấy tối nay có chút khô nóng khó chịu.
"Diệp Khê, cho tôi một cốc nước."
Giọng anh khàn đặc.
Diệp Khê ngồi dậy, bật đèn ngủ, xuống giường rót một cốc nước mang tới đặt vào tay anh.
Thẩm Dật Xuyên uống xong, cảm giác khô nóng trong người vẫn không thuyên giảm.
Anh biết nguyên nhân là do đâu.
Trong bóng tối, lúc Diệp Khê sắp thiếp đi thì nghe thấy giọng nói từ bên cạnh vang lên.
Trầm thấp khàn khàn.
"Diệp Khê, chúng ta luyện tập hôn nhau được không?"
Cơn buồn ngủ của Diệp Khê sợ hãi bay biến sạch.
Cái quái gì vậy?
Luyện tập hôn nhau?
Cô không nghe thấy gì hết! Cô không nghe thấy gì hết!
Cô ngủ rồi! Cô ngủ rồi!
"Diệp Khê, tôi biết cô chưa ngủ."
Diệp Khê tiếp tục giả vờ ngủ chết.
"Diệp Khê, giấy chứng nhận kết hôn đã làm xong rồi, sắp gửi tới nơi. Bây giờ chúng ta là vợ chồng."
Nhanh thế cơ à?
Sức mạnh của đồng tiền cũng khủng khiếp quá.
Làm lại giấy tờ cộng thêm giấy đăng ký kết hôn, một ngày là lo liệu xong.
Đang lúc Diệp Khê cảm thán, đằng sau có một cơ thể nóng rực áp sát tới.
Đúng, nóng rực.
Nhiệt độ cơ thể Thẩm Dật Xuyên cao bất thường, giống như đang phát sốt.
Hơi nóng phả vào cô.
Làm cơ thể cô run lên, bản năng muốn trốn chạy.
Vòng eo bị giữ chặt, cả người bị xoay một góc một trăm tám mươi độ.
Đôi môi ấm áp đặt lên lông mày cô.
Cả người Diệp Khê như bị điểm huyệt, cứng đờ.
Nhưng nhịp tim lại đập liên hồi, tưởng như giây tiếp theo sẽ văng ra ngoài.
Thẩm Dật Xuyên không nhìn thấy, hoàn toàn dò dẫm bằng cảm giác.
Đôi môi lướt qua lông mày, mắt, mũi, mặt Diệp Khê, cuối cùng đặt lên đôi môi thơm ngọt mềm mại.
Hóa ra môi cô mềm đến thế, như thạch rau câu, lại còn có vị ngọt.
Diệp Khê cảm thấy tim đập nhanh hơn.
Bàn tay nắm chặt vạt áo anh đổ đầy mồ hôi, cơ thể run rẩy vì căng thẳng.
Thẩm Dật Xuyên dường như không có kinh nghiệm gì, chà xát khiến môi cô nóng ran đau rát.
Hơi thở nặng nhọc của đối phương phả vào mặt cô.
Diệp Khê thật sự không chịu nổi, đẩy anh ra.
Thẩm Dật Xuyên nằm ngửa, xoa dịu sự bồn chồn trong cơ thể.
Diệp Khê cũng đang làm dịu nhịp tim đập loạn.
Rất lâu sau, Thẩm Dật Xuyên hỏi: "Cảm giác thế nào?"
Diệp Khê: "..."
Cô có thể nói là chẳng ra gì không? Môi tê rần rần! Đau quá!
Thẩm Dật Xuyên hiểu ra, nhưng anh không hề tự ti.
"Xin lỗi. Sau này chúng ta thực hành nhiều hơn."
Diệp Khê im lặng, quay người lại giả chết.
Cô chẳng có da mặt dày như Thẩm Dật Xuyên, mặt không biến sắc mà nói ra những lời này.
Một lúc sau, cô nghe tiếng Thẩm Dật Xuyên bước xuống giường.
Cô vội vàng ngồi dậy bật đèn cho anh.
Thẩm Dật Xuyên khựng lại, nói: "Bật đèn hay không đối với tôi cũng chẳng khác gì nhau."
Diệp Khê hiểu ra.
Quả thực là vậy.
"Tôi đỡ anh đi."
"Không cần, cô ngủ đi."
Thẩm Dật Xuyên vào nhà vệ sinh, chẳng mấy chốc, bên trong truyền ra tiếng nước chảy.
Anh đang tắm?
Không phải tắm rồi sao?
Diệp Khê vắt óc suy nghĩ mãi không hiểu.
Hơn nữa Thẩm Dật Xuyên tắm hơi lâu, đã nửa tiếng rồi.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 



