Cũng vì không còn mặt mũi nào quay về, chủ thân thể chỉ có thể ở lại Nam Thị một mình làm thuê kiếm sống.
Nhưng đã quen với cuộc sống giàu sang ăn chơi đàng điếm, một người phụ nữ không văn hóa, không bản lĩnh lại không muốn nỗ lực như cô ấy, cuối cùng chết đói thê thảm trong phòng trọ.
Cô - một thanh niên tốt ở thế kỷ 21 cũng vì thế mà xuyên vào cơ thể này.
Là một người sở hữu Hệ thống Thần Hào, tương lai chỉ có tiêu tiền ngày càng nhiều, cô bắt buộc phải tạo ra một vai diễn có thể lấy tiền ra một cách hợp lý mà không bị người ta phát hiện điểm bất thường.
Vì vậy, phú thương về nước chính là lựa chọn tốt nhất của cô.
Diệp Hiểu Lâm nhìn những dòng chữ liên tục lướt qua trên giao diện hệ thống, cô kiên nhẫn chờ đợi.
Qua vài phút, hệ thống vang lên tiếng thông báo "Đinh dong".
Cô biết, thân phận của mình đã tạo thành công.
Diệp Hiểu Lâm hào hứng mở thông tin thân phận ra.
Hệ thống xoay quanh nhu cầu cô đưa ra, lại kết hợp với trải nghiệm cá nhân của chủ thân thể, hư cấu ra quá khứ phù hợp nhất.
Đương nhiên, cũng không thể nói là hư cấu.
Dù sao dưới sự can thiệp của hệ thống, những quá khứ này sắp biến thành sự thật.
Cô nhìn lướt qua, trong lòng vô cùng hài lòng.
Trong "quá khứ" mà hệ thống đưa ra, sau khi ly hôn không bao lâu cô liền cùng phú thương kia đến Hồng Kông.
Nhìn đoạn trải nghiệm này, Diệp Hiểu Lâm cảm thán không thôi.
Câu chuyện rất hợp lý…
Vấn đề duy nhất là…
"Vậy ông chồng đó của tao chết thật rồi hả?" Cô chớp mắt hỏi.
Hệ thống: […]
[Cũng không có người như vậy, chỉ là một đoạn trải nghiệm hư cấu mà thôi.]
Nghe hệ thống giải thích, cô vẫn có chút không yên tâm: "Vậy nếu có người thực sự đi tra, có tra ra được không?"
Hệ thống khinh miệt nói: [Đương nhiên không, chỉ dựa vào trình độ khoa học kỹ thuật của thế giới mới sinh ra này, còn muốn nhìn ra lỗ hổng của tôi?]
Được rồi…
Tuy không biết làm sao nhìn ra được sự khinh miệt của hệ thống, nhưng đối với lời của nó Diệp Hiểu Lâm vẫn khá tin tưởng.
Hiện tại cô cũng coi như là người có thân phận rồi, sau này muốn xử lý việc gì cũng sẽ thuận tiện hơn nhiều.
Nghĩ đến đây, cô lấy ra một phần thưởng nhiệm vụ khác mà hệ thống đưa - hệ thống Quan Hệ Xã Hội.
Nói thật, cái thứ này chỉ nhìn tên thì có thể nói là không thu được bất kỳ thông tin hữu hiệu nào.
Nhưng đã nhận được phần thưởng, bây giờ cô đương nhiên có thể nghiên cứu kỹ một phen.
[Hệ thống Quan Hệ Xã Hội: Sau khi sử dụng có thể cập nhật tính năng mới cho hệ thống, xem thông tin cá nhân của mỗi người.]
"Thông tin cá nhân?"
Diệp Hiểu Lâm khẽ đọc bốn chữ này.
Cái mô tả này của hệ thống cô đại khái đã hiểu, công hiệu cụ thể cô còn cần phải thử một chút.
Nghĩ đến đây, cô dứt khoát cầm túi xách đi ra khỏi phòng.
Từ lúc còn ở trong thôn cô đã đói rồi, nhưng mãi đến giờ vẫn chưa có cơ hội ăn cơm.
Bây giờ thời gian này cũng không tính là giờ cơm, lúc này xuống kiếm ăn, cũng vừa hay không cần xếp hàng.
Cô vui vẻ gõ cửa phòng cậu con trai cả.
"Con có muốn đi cùng mẹ ra ngoài ăn cơm không?"
Vừa gõ cửa xong, liền nghe thấy tiếng bước chân dồn dập trong phòng, sau đó kèm theo tiếng "két", cửa phòng liền được mở ra từ bên trong.
Một khuôn mặt đỏ bừng xuất hiện trước mặt cô.
"Hả?"
Diệp Hiểu Lâm có chút kỳ lạ, đang yên đang lành đỏ mặt cái gì.
Nhìn kỹ lại, mái tóc rối bời, quần áo hơi nhăn nhúm, còn có sự hưng phấn chưa tan trong mắt.
"…"
Không lẽ vừa nãy đứa nhỏ này hưng phấn đến mức lăn lộn…
Suy đoán nảy ra trong lòng khiến cô càng thêm tò mò.
Dưới cái nhìn dò xét của cô chàng trai trước mặt càng thêm căng thẳng, khuôn mặt đỏ bừng khiến cô càng khẳng định suy đoán vừa rồi.
Cô cảm thấy có chút buồn cười.
Quả nhiên dù thế nào thì hiện tại vẫn là một đứa trẻ.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 



