Đó là một cô gái trông còn khá nhỏ tuổi, nhìn bề ngoài chắc xấp xỉ tuổi Chương Trường Trình.
Cô bé tết hai bím tóc đuôi sam dày cộp thả hai bên vai.
Khuôn mặt thanh tú, sạch sẽ lộ ra sự phóng khoáng, đôi mắt hạnh to tròn vô cùng linh động, dưới sống mũi dọc dừa là đôi môi đỏ mọng như quả anh đào.
Dù làn da của cô bé cũng giống như đa số các cô gái nông thôn khác, do thiếu dinh dưỡng và phải làm việc đồng áng lâu ngày nên có màu lúa mạch nhạt, nhưng chỉ cần nhìn ngũ quan cũng đủ thấy được nét đẹp vượt trội của cô bé trước mặt.
Thoạt nhìn tuổi tác vẫn còn nhỏ, nét thanh xuân ngây ngô hiện rõ trên hàng lông mày.
Nhưng nếu không có gì bất ngờ, tương lai chắc chắn sẽ trở thành một đại mỹ nhân vạn người có một.
Diệp Hiểu Lâm nhướng mày.
Nếu cô đoán không lầm, cô gái đang chạy chậm bám theo bọn họ trước mặt này, có lẽ chính là người vợ đầu tiên của đứa con trai hờ này, cũng là viên gạch lót đường đầu tiên mà cậu ấy giẫm lên để làm "phượng hoàng nam".
Cô bé chạy đến trước xe.
Đầu tiên là liếc nhìn người phụ nữ xinh đẹp đang ngồi ở ghế sau, cách một lớp cửa kính đang nhàn nhã nhìn hai người, cô bé đỏ mặt.
Nhận ra người trước mặt chính là mẹ của Chương Trường Trình, cô bé luống cuống cúi chào cô.
Sau đó đỏ mặt, lắp bắp tự giới thiệu: "Cháu chào dì, cháu là Mã Trinh, là Trường Trình…"
Cô bé nghĩ ngợi một lát, chọn một từ thích hợp: "Bạn…"
Quan sát kỹ thấy trên mặt Diệp Hiểu Lâm không có vẻ gì là phản cảm, cô bé mới khẽ thở phào nhẹ nhõm, nói tiếp: "Cháu có thể nói vài câu với Trường Trình được không?"
Nhìn bộ dạng cô bé cắn chặt môi, ánh mắt mong ngóng nhìn mình, đương nhiên Diệp Hiểu Lâm sẽ không từ chối.
"Tất nhiên là được! Hai đứa ra dưới bóng cây đằng kia nói chuyện đi, mẹ đợi con ở đây."
Nhận được sự đồng ý của Diệp Hiểu Lâm, cô bé vội vàng cảm ơn, rồi kéo Chương Trường Trình đi về phía bóng cây cách đó không xa.
"Cậu sắp đi rồi sao?" Mã Trinh cắn chặt môi, hốc mắt bỗng đỏ hoe, không chớp mắt nhìn chằm chằm vào mắt thiếu niên trước mặt.
Chương Trường Trình nhìn đôi mắt ngấn lệ của cô gái, cậu ấy im lặng một lát rồi đáp: "Đúng là tớ quyết định đi cùng bà ấy."
"Vậy… cậu còn quay lại đây không?" Cô bé không muốn bỏ cuộc, tiếp tục gặng hỏi.
Chương Trường Trình nhìn cô bé, một hồi lâu không trả lời.
Không đợi được câu trả lời, lúc này cô bé cũng hiểu được ý cậu ấy muốn diễn đạt, nước mắt không kìm nén được nữa, "xoẹt" một cái trào ra.
Nhìn những giọt nước mắt từng giọt từng giọt rơi khỏi khóe mắt cô bé, nện xuống nền đất bùn khô cằn.
Chương Trường Trình không biết tại sao, trong lòng bỗng chấn động mạnh.
Cậu ấy quay mặt đi, không muốn nhìn đôi mắt đong đầy cảm xúc ấy nữa.
Cả hai đều không nói gì thêm, trong không khí chỉ còn lại tiếng thút thít nhỏ nhẹ của cô gái.
Sự im lặng này khiến Chương Trường Trình có chút giày vò, nhưng lại không biết tại sao mình lại thấy giày vò.
Vốn dĩ đã chuẩn bị sẵn tâm lý lợi dụng cô bé, nhưng nhìn đối phương khóc nức nở nghẹn ngào trước mặt mình, trong lòng lại bỗng thấy khó chịu lạ thường.
Chương Trường Trình đưa tay sờ lên ngực mình, thầm nghĩ: Chắc là do chưa từng thấy cậu ấy rơi nước mắt bao giờ.
Dường như lúc nào cậu ấy cũng tươi cười rạng rỡ, chẳng có phiền muộn gì.
Mình lúc này chỉ là hơi không quen mà thôi…
Trong lòng cậu ấy nghĩ vậy, nhưng cái lưỡi lại như có suy nghĩ riêng, không kiểm soát được mà thốt ra: "Cuối tuần này tớ vẫn ở huyện!"
Nhận ra mình vừa nói gì, vẻ mặt cậu ấy lập tức ảo não, vội vàng bổ sung: "Tớ có việc phải làm… cho nên chắc sẽ không đi nhanh thế đâu."
Nghe câu đầu tiên cậu ấy nói, mắt Mã Trinh sáng lên trong giây lát, đang định mở miệng nói gì đó thì lại nghe thấy lời biện minh phía sau của đối phương.
Cậu ấy kìm nén cảm xúc không rõ tên trong lòng, vẻ mặt trịnh trọng nói: "Cho nên chuyện đã hẹn với cậu trước đây, tớ sẽ không nuốt lời đâu!"
Nói xong, cậu ấy cũng không thèm nhìn phản ứng của đối phương, quay đầu đi thẳng về phía chiếc xe.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-250407.png&w=256&q=75)


