Rồi lại dịu dàng vuốt ve phần đuôi tóc vẫn còn hơi ướt.
Cảm nhận được hành động của cô, cơ thể cậu ấy cứng đờ.
Cứ tưởng cậu thiếu niên sẽ đẩy mình ra, nhưng cơ thể dưới tay cô chỉ cứng đờ trong chốc lát, rồi không có thêm động tác nào nữa.
Như thể ngầm cho phép hành động của cô.
Khóe môi Diệp Hiểu Lâm nở một nụ cười, tay cũng không dừng lại mà tiếp tục vuốt tóc cậu ấy.
Dù sao thì, chất tóc này có vẻ hơi kém.
Sau này phải tẩm bổ đàng hoàng!
"Kẽo kẹt…"
Cánh cửa sân lại bị đẩy ra, lúc này người nhà họ Chương cũng làm xong việc đồng áng trở về.
Nhìn thấy một người phụ nữ lạ mặt đang đứng trước mặt Chương Trường Trình không biết đang làm gì, ông nội Chương nhíu mày.
"Làm cái gì thế!"
Thím hai vốn là kẻ nhanh mồm nhanh miệng, thấy cảnh này lập tức la ó.
"Giữa ban ngày ban mặt thế này, thằng ranh con mày đã bắt đầu câu kết với đàn bà rồi à."
Giọng cô ta xé toạc bầu không khí tĩnh lặng. Âm thanh chói tai khiến đám người hóng hớt ngoài sân không kìm được mà rướn cổ lên, đám đông càng lúc càng huyên náo.
Nghe thấy giọng nói chói tai này, Diệp Hiểu Lâm rút tay về, cau mày nhìn về hướng phát ra âm thanh.
Đó là một người đàn bà có tướng mạo vô cùng cay nghiệt, trên mặt không có mấy lạng thịt, đôi lông mày xếch lên trông gian xảo như chuột.
Diệp Hiểu Lâm nhìn quanh một vòng, giọng không lớn nhưng đủ để tất cả mọi người nghe thấy:
"Tôi là mẹ của đứa trẻ này."
Ánh mắt cô lướt qua khuôn mặt từng người nhà họ Chương, cuối cùng dừng lại trên mặt thím hai.
"Còn để tôi nghe thấy mấy người nói những lời khó nghe như vậy nữa, tôi sẽ cho mấy người biết hậu quả đấy."
Bầu không khí im phăng phắc.
Mấy người nhà họ Chương lộ vẻ kinh ngạc, nghi ngờ đưa mắt nhìn nhau, cuối cùng vẫn là ông nội Chương lên tiếng trước: "Cô là Hiểu Lâm sao?"
Nghe thấy cái tên này, đám đông xôn xao.
Một bóng người chen qua đám đông đông đúc, lách lên phía trước.
Diệp Hiểu Lâm nhìn kỹ, là Chương Vĩ.
Chỉ thấy người đàn ông trước mặt trừng to hai mắt, vẻ mặt không thể tin nổi.
"Cô… cô…"
Diệp Hiểu Lâm lười nhìn cái vẻ mặt như bị sét đánh của ông ta, cô lườm một cái, trực tiếp thừa nhận: "Đúng, là tôi."
Sau đó không đợi những người khác phản ứng, cô đã đi thẳng vào vấn đề: "Tôi đến để đưa đứa trẻ này đi!"
Nói xong, cô không thèm để ý đến đám người này nữa, mà quay sang nhìn cậu thiếu niên bên cạnh.
"Con đồng ý không? Đồng ý đi cùng mẹ không?"
Cô nhìn thẳng vào đôi mắt của cậu thiếu niên, chờ đợi một câu trả lời.
Cậu thiếu niên mím môi, nhìn vào ánh mắt của người phụ nữ đối diện, trong lòng hơi run rẩy.
Cậu ấy né tránh ánh mắt, cúi gằm mặt nhìn đôi giày dính đầy bùn đất của mình, rồi hít sâu một hơi, ngẩng cao đầu lên.
"Được, con đi cùng mẹ!"
Cậu ấy như đã đưa ra một quyết định cực kỳ quan trọng, trong ánh mắt tràn đầy sự liều lĩnh được ăn cả ngã về không.
Nhìn khuôn mặt nhợt nhạt của thiếu niên, trên mặt Diệp Hiểu Lâm nở một nụ cười dịu dàng.
Trong lòng âm thầm thở phào nhẹ nhõm.
Nói thật, cô rất sợ đối phương từ chối.
Dù sao hôm nay mới là lần đầu tiên hai người gặp mặt, đối phương từ chối cũng là chuyện rất bình thường.
Vốn đã chuẩn bị tinh thần đánh trận chiến dài, không ngờ cậu thiếu niên lại đồng ý dễ dàng như vậy.
Nghe thấy cuộc đối thoại của hai người, đám người phía sau lại không bằng lòng.
"Không được! Tao không cho phép!"
Bà nội Chương là người đầu tiên xông ra. Mái tóc hoa râm vì động tác kịch liệt mà xõa tung, rũ xuống mặt trông có phần dữ tợn.
"Con đĩ này! Năm xưa chính mày là cái đồ lăng loàn lén lút với đàn ông, không biết xấu hổ vứt bỏ chồng con đi theo trai, bây giờ mày còn có mặt mũi quay về à?"
"Tao nói cho mày biết, mày đừng hòng mang Trường Trình đi!"
Bà lão trừng mắt giận dữ, chỉ thẳng mặt cô chửi mắng nước bọt bay tứ tung.
Chương Vĩ đứng bên cạnh thấy mẹ già chửi rủa vợ cũ như vậy lại chẳng nói một lời, chỉ dùng ánh mắt nhìn chằm chằm để bày tỏ sự bất mãn của mình.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 



