Dạo gần đây Cố Thừa An cũng không dám chơi bời quá trớn, ăn tối xong bèn đi thẳng về nhà.
Trong phòng bếp nhà họ Cố, thím Ngô đang nhanh nhẹn rửa ráy bát đũa. Bữa tối hôm nay được nấu theo thực đơn mà Tô Nhân gợi ý.
Bao gồm chân giò hầm đậu nành mềm rục tan ngay trong miệng, thịt băm xào cần tây, trứng xào mướp đắng và một bát canh miến dưa chua, toàn là những món ăn thanh nhiệt giải độc.
Sau bữa tối, Tiền Tĩnh Phương lại khen ngợi thím Ngô một trận, nói bà suy nghĩ chu đáo, tay nghề nấu nướng lại tốt. Thím Ngô nghe vậy thì vô cùng mãn nguyện, nhất là khi mấy ngày nay thấy lão thủ trưởng ăn ngon miệng hơn bình thường nên bà lại càng thêm vui vẻ.
Thật ra tay nghề của thím Ngô vốn rất tốt, chỉ là việc kết hợp các món ăn lại không được tinh tế như giới trẻ. Tô Nhân liền trở thành quân sư của thím Ngô, mới qua vài ngày mà các món ăn đã trở nên bài bản hơn hẳn.
Lúc này đây, cô đang cặm cụi chuẩn bị món tráng miệng sau bữa ăn.
Nhìn Tô Nhân âm thầm bận rộn mà chẳng màng tranh công, thím Ngô lại càng nhìn càng thấy yêu mến, trong lòng cũng không nhịn được mà muốn khuyên nhủ vài câu.
“Nhân Nhân à, cháu qua đây. Con bé này cũng chẳng dễ dàng gì, thím muốn nói với cháu mấy lời tâm huyết.”
Thím Ngô làm sao lại không nhìn ra cái khó của Tô Nhân chứ. Cô có thân thế đáng thương, lớn lên xinh đẹp nhường này lại bơ vơ một mình.
Nếu thật sự có thể kết hôn với Cố Thừa An thì tốt, bằng không thì chỗ đứng trong cái nhà này e là rất khó lường.
Sau này nếu Cố Thừa An cưới người khác, liệu cô con dâu mới kia có thể chứa chấp nổi Tô Nhân hay không?
“Cháu vẫn nên tính toán sớm một chút đi, thím thấy cháu cũng lớn rồi, con gái thím mười tám tuổi đã nói chuyện cưới xin rồi đấy. Nếu cháu và Thừa An có ý với nhau thì cứ nói thẳng với ông cụ, xem có thể chốt sớm một chút hay không. Còn nếu thật sự không được thì đành xem ông cụ có thể sắp xếp cho cháu một công việc chính thức hay không.”
Thím Ngô lo cô còn nhỏ tuổi, chưa hiểu rõ lợi hại trong chuyện này. Nếu không thể gả vào đây thì có được chiếc bát cơm sắt mới là điều chắc chắn nhất.
“Bây giờ một là gả chồng, hai là có công việc đàng hoàng thì mới có thể thuận lợi chuyển hộ khẩu qua đây, như vậy mới tính là cắm rễ vững chắc ở thành phố được.”
Tô Nhân hiểu rõ lòng tốt của thím Ngô, thế nhưng cô lại không tiện nói ra dự định thi đại học của bản thân. Cô đành phải nói lời cảm ơn rồi bảo rằng mình sẽ suy nghĩ thật kỹ.
Đến chập tối, thím Ngô bưng một bát nước đường vào phòng cho Cố Thừa An. Anh cúi đầu nhìn bát cà chua ướp đá trộn đường trắng.
Cà chua đỏ au điểm xuyết những hạt đường trắng tinh, ngâm lâu một chút thì đường trắng liền hòa tan với nước cà chua thành một thứ nước ngọt lịm. Kết hợp thêm hơi thở mát lạnh từ những viên đá do lính cần vụ mang tới, hương vị này gần như đã đánh bại cả dưa hấu.
Dạo gần đây, thím Ngô vẫn luôn không ngừng mở miệng khen ngợi Tô Nhân: "Thừa An, cháu ăn nhiều một chút, cái này do Nhân Nhân làm đấy, ăn ngon lắm.”
Lời khen ngợi vừa ngập ngừng nơi khóe miệng Cố Thừa An bỗng nghẹn lại, vị ngọt trong miệng cũng ngang ngược lan tràn ra. Đây là viên đạn bọc đường đó sao? Là thủ đoạn theo đuổi anh ư?
Thật đáng tiếc, có ngọt ngào đến mấy cũng vô dụng thôi, anh tuyệt đối sẽ không khuất phục trước những tư tưởng phong kiến hủ lậu kia đâu.
…
Cố Thừa An ngày nào cũng trăn trở chuyện từ hôn còn chưa được nghỉ ngơi thì đã nhận được nhiệm vụ do ông cụ giao phó, bảo anh đến nhà chú hai báo một tiếng là cháu gái nhà họ Tô đã tới rồi.
Cố Thừa An cố nhịn cười: "Ông nội, nói với chú hai hay là nói với bà nội đây?”
Sắc mặt ông cụ cứng đờ: "Bảo cháu đi thì cháu cứ đi đi!”
Cố Thừa An đứng dậy bước lên lầu, lúc gần đi còn không quên vênh váo buông một câu: "Ông nội, nếu thật sự không được thì ông cứ nhận sai với bà nội đi, cầu xin bà nội về đây…”
Đoán trước được việc ông nội sắp nổi trận lôi đình, Cố Thừa An bèn sải bước chân dài, chuồn thẳng lên lầu.
Tô Nhân đến đây được mấy ngày cũng cảm thấy hơi nghi hoặc. Nghe nói tình cảm giữa ông bà nội của Cố Thừa An rất tốt, tại sao bà nội anh lại không ở nhà?
Nhân lúc hai người đang rảnh rỗi tưới rau trong sân, Tô Nhân bèn mở miệng hỏi dò.
“Lão thủ trưởng cãi nhau với vợ, làm người ta tức giận bỏ đi rồi.” Hiện tại ấn tượng của thím Ngô với Tô Nhân càng lúc càng tốt nên bà cũng không ngại nói thêm một câu.
“Dạ? Tức giận bỏ đi luôn ạ? Nghiêm trọng vậy sao thím?”
“Nói ra thì cũng chẳng phải chuyện gì to tát. Bà nội Vương của cháu thấy trời nóng quá nên muốn uống nước lọc để nguội và ăn kem, thế nhưng lão thủ trưởng lại không đồng ý vì sợ bà ấy sinh bệnh. Khổ nỗi lão thủ trưởng nói chuyện lúc nào cũng hào sảng, cứ như đang mắng chửi người khác vậy. Bà nội Vương chịu không nổi, bảo ông quản quá rộng. Lão thủ trưởng lại cãi lại, nói mình là người đàn ông của bà thì phải quản bà. Hai người cứ thế cãi qua cãi lại, đào bới hết mấy chuyện từ mấy chục năm trước ra nói. Cuối cùng, bà nội Vương bèn dọn tới nhà chú hai của Thừa An ở.”
Tô Nhân thật không ngờ hai ông bà cụ sáu bảy mươi tuổi rồi mà vẫn có thể cãi nhau ỏm tỏi như vậy: "Thế ông nội Cố không đi đón bà về ạ?”
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-150561.jpg&w=256&q=75)
