"Ông cụ nhà chị thực sự muốn Thừa An lấy một cô vợ ở nông thôn sao?"
Mấy người tìm đến đây đều là người nhà quân nhân trong đại viện. Họ đều là những phụ nữ trung niên trạc tuổi Tiền Tĩnh Phương.
Tin tức giật gân nhất trong đại viện mấy ngày nay chính là việc đối tượng đính hôn từ nhỏ của Cố Thừa An vừa mới chuyển đến. Rất nhiều người tỏ ra quan tâm đến chuyện này, tất nhiên, cũng có những người đơn thuần chỉ là rảnh rỗi sinh nông nổi nên tò mò mà thôi.
Trong số những người đến đây, tích cực nhất phải kể đến hai mẹ con nhà nọ. Đó là vợ và con gái của Lữ đoàn trưởng lữ đoàn 6.
"Ông cụ nhà chị lẩm cẩm thật rồi! Kẻ chân lấm tay bùn ở nông thôn mà cũng đòi trèo cao bám lấy nhà họ Cố sao? Chẳng hiểu ông cụ nghĩ gì nữa!" Doãn Chi Yến, vợ của Lữ đoàn trưởng lữ đoàn 6 với khuôn mặt vuông và ngũ quan thô to, cất giọng the thé mỉa mai.
Con gái bà ta là Tân Mộng Kỳ cũng hùa theo. Cô ta nở một nụ cười ngọt ngào, vẻ mặt lại pha chút ưu sầu hỏi: "Dì Tiền, dì thực sự muốn anh Thừa An cưới người đó sao?"
Tâm tư của thiếu nữ luôn hiện rõ mồn một trên khuôn mặt. Tiền Tĩnh Phương thừa biết tấm chân tình của con gái nhà họ Tân, bản thân bà thì chẳng có ý kiến gì, thế nhưng con trai bà thì…
"Bọn Thừa An vẫn còn nhỏ, không cần vội bàn đến chuyện này." Dẫu trong lòng có muôn vàn không muốn thì lúc này bà cũng không thể buông lời oán trách trước mặt người ngoài.
"Ha ha, nói cũng đúng."
"Thừa An nhà chị phải kén chọn cho thật kỹ vào."
Tân Mộng Kỳ chớp chớp mắt, đưa mắt đảo quanh tứ phía nhưng lại chẳng thấy kẻ xấu xí như trong lời đồn đâu cả. Thấy vậy, cô bạn Tôn Nhược Y, con gái của Tiểu đoàn trưởng tiểu đoàn 3 trung đoàn đặc chiến đứng bên cạnh liền khẽ kéo tay áo cô ta, nhẹ nhàng an ủi.
"Mộng Kỳ, cậu yên tâm đi. Kẻ đó chắc chắn không thể nào xinh đẹp bằng cậu được đâu. Hôm qua bác gái Hầu chẳng bảo rồi sao, cô ta trông xấu xí lắm, Cố Thừa An làm sao mà thèm để mắt tới cơ chứ."
"Hừ." Tân Mộng Kỳ khẽ hừ lạnh một tiếng, sự kiêu ngạo của con em đại viện lại bắt đầu trỗi dậy: "Cậu nói đúng, mình cần gì phải đi lo lắng cho một đứa nhà quê cơ chứ! Anh Thừa An làm sao mà nhìn trúng cô ta được."
Tô Nhân chẳng hề hay biết sự ồn ào dưới lầu, bởi lúc này cô đang ở trong phòng trên lầu hai. Sau khi đọc xong cuốn sách toán mang từ quê lên, cô liền suy tính việc xuống lầu phụ giúp thím Ngô một tay.
Hôm nay, cô mặc bộ quần áo thứ ba do Tiền Tĩnh Phương may cho mình. Đó là một chiếc áo khoác ngoài xẻ tà, cài khuy hoa mai họa tiết sọc ca rô được làm bằng vải thô màu đỏ.
Vì màu sắc quá đỗi rực rỡ nên từ lúc may xong, cô vẫn chưa từng mặc qua. Cho đến tận hôm nay khi thím Ngô nhắc đến, Tiền Tĩnh Phương mới bảo cô thay thử xem sao.
Lúc này, tầng dưới của nhà họ Cố đang vô cùng náo nhiệt. Tô Nhân vừa bước xuống lầu đã cảm nhận được bầu không khí có điều bất thường.
Cô đưa mắt nhìn bảy tám người đang trò chuyện rôm rả dưới nhà. Đám người kia nghe thấy tiếng động trên cầu thang liền ngẩng đầu nhìn lên, đập vào mắt họ là một thiếu nữ vô cùng xinh xắn đang bước xuống lầu.
Hai bím tóc ngắn đen nhánh bóng mượt buông xõa trên vai, tôn lên làn da trắng nõn nà mềm mại. Khuôn mặt trái xoan với những đường nét yêu kiều, đặc biệt là hàng lông mày và đôi mắt vô cùng cuốn hút.
Đôi mắt hạnh long lanh ngấn nước như biết nói, đôi môi hồng khẽ mím lại, tạo nên một dáng vẻ xinh đẹp động lòng người.
Tiền Tĩnh Phương lại càng quên bẵng đi mọi thứ xung quanh. Bà mỉm cười nhìn Tô Nhân rồi cất lời: "Đẹp lắm, người trẻ tuổi mặc vào trông rạng rỡ hẳn lên."
Những kẻ đang đứng hóng hớt xung quanh đều đứng hình, họ há hốc mồm mà chẳng thốt nên lời. Đã bảo là kẻ xấu xí kia mà? Nào là miệng méo, mắt xếch cơ mà?
Tân Mộng Kỳ chằm chằm nhìn chòng chọc vào đối tượng đính hôn từ nhỏ đến từ vùng quê của Cố Thừa An, ánh mắt cô ta hận không thể đục một lỗ trên người cô.
Kẻ này vậy mà lại xinh đẹp đến nhường này ư? Cô ta vốn luôn tự phụ về nhan sắc của bản thân, tự hào với hàng lông mày rậm, đôi mắt to tròn, ngũ quan đoan chính pha chút ngây thơ. Thế nhưng giờ phút này, khi nhìn thấy người trước mắt, chút kiêu ngạo trong lòng cô ta bỗng chốc tan biến không còn một mảnh.
Thế nhưng khi nghĩ đến xuất thân và hoàn cảnh của người này, Tân Mộng Kỳ lại lấy lại được sự kiêu ngạo. Cô ta khẽ hếch cằm lên, để lộ ra vẻ mặt vô cùng ngạo mạn.
Đúng là tai nghe không bằng mắt thấy. Chỉ trong chốc lát, tin đồn trong đại viện lại bắt đầu đổi chiều. Từ chỗ đối tượng của Cố Thừa An là một kẻ xấu ma chê quỷ hờn, nay đã biến thành một đại mỹ nhân vô cùng xinh đẹp.
…
Hồ Lập Bân ồn ào chạy đến địa điểm bí mật nơi đám bạn đang tụ tập đánh bài. Anh ta vội vàng hô hoán: "Biết tin gì chưa! Thực ra vợ tương lai của anh An không hề xấu đâu, trông cô ấy cực kỳ xinh đẹp luôn!"
"Thật thế á?" Hà Tùng Bình ngồi bên bàn bài tò mò hỏi lại.
"Thật mà, tôi vừa mới tận mắt nhìn thấy xong, quả thực rất xinh đẹp!"
"Tôi cũng nhìn thấy rồi, Cố Thừa An, vợ cậu xinh thật đấy!"
Cố Thừa An thậm chí còn chẳng thèm nhấc mí mắt, chỉ ngáp một cái rồi vứt túyp lơ khơ lên bàn. Anh lạnh lùng cất lời: "Cút đi cho khuất mắt."
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-328046.png&w=256&q=75)

