Khang Bình còn chưa kịp nói gì, đã thấy Tô Diễm giơ nắm đấm lên dọa dẫm anh ta. Nhưng khuôn mặt trước mắt anh ta lúc này lại đẹp đến mức khó tin, ngay cả khi cô giơ nắm tay uy hiếp thì trông vẫn đáng yêu và tràn đầy sức sống. Quả thật là khiến anh ta chẳng thể nào tức giận nổi.
Anh ta nghĩ, vừa rồi vẫn còn vui vẻ lắm mà, sao mới về phòng gặp chị gái là lại tức giận rồi?
Mới nãy hai chị em hình như vừa tranh cãi với nhau, cái gì mà em rể với anh rể thì phải?
Chẳng lẽ là vì anh ra sao?
Trái tim Khang Bình đập thình thịch, trong đầu toàn là chuyện của Lý Dục - vị hoàng đế cuối cùng của Nam Đường. Anh ta không khỏi suy nghĩ lung tung.
May mà Tô Diễm không biết anh ta đang nghĩ gì, nếu không thì chắc chắn cô sẽ đập nát cái đầu này cho xem.
Khang Bình vừa rời đi thì Liễu Thải Hà đã cầm cái gáo gỗ ra, định gõ cho Tô Diễm mấy cái. Nhưng cô đã tung tăng nhảy nhót, nhanh tay đoạt lấy cái gáo rồi dúi đầu vào lòng mẹ làm nũng: “Hừ, mẹ à, mẹ không thương con nữa rồi! Vì một tên mới biết mỗi tên họ mà đã đòi đánh con!”
Còn cô con gái lớn thì khác, từ trước đến nay, cha mẹ nói gì là nó nghe nấy.
Trước kia, Liễu Thải Hà vẫn hay đau đầu vì tính cách của đứa con gái thứ hai nhà mình. Con bé này quá có chính kiến, ai cũng không lay chuyển được cô.
Bây giờ bà mới biết, con gái lớn của mình cũng cứng đầu không kém, quật cường đến mức không ai làm gì nổi.
Liễu Thải Hà đau đầu muốn chết, tức quá bèn mắng Tô Nghiêu một trận vì tội không lo làm việc cho đàng hoàng.
Chị dâu Trương Quế Hoa thấy vậy, nhịn không được mà lên tiếng: “Tôi đã bảo rồi, con gái không thể quá nuông chiều được. Thím nhìn đi, hai đứa nó hết đứa này lại đến đứa khác, có đứa nào nghe lời thím không?”
Con gái lớn nhà bà ấy còn nhỏ hơn cặp song sinh nhà này một tuổi, vậy mà giờ đã làm mẹ rồi.
Con gái trong cái thôn này, dù có xinh đẹp đến mấy thì cuối cùng cũng có tác dụng gì đâu? Có thể đổi được một gánh lúa chắc?
Những lời này nói ra chẳng hợp tai chút nào, Liễu Thải Hà nghe được nửa câu là đã thấy nhức đầu rồi, bà vội vàng chạy xa khỏi bà chị dâu lắm điều này.
*
Liễu Thải Hà rốt cuộc cũng không lay chuyển được quyết định của cô con gái lớn, đành phải tìm đến bà cụ Diêu, mong bà cụ khuyên bảo giúp mình.
Hôm ấy, Tô Diễm đang chuẩn bị lên trấn trên, không ngờ lại bị Trương Lai Tử chặn đường.
“Hây, mày còn dám đến tìm tao? Muốn bị đánh nữa à?”
Trương Lai Tử vội lùi lại hai bước, đưa lưỡi liếm liếm môi, mãi mới gượng cười nói: “Tao... tao có chuyện muốn nói với mày.”
“Ai có chuyện với mày? Tránh ra!”
Trương Lai Tử cuống quýt chạy theo, nhưng lại sợ đến quá gần sẽ bị cô đánh, đành tự mình điều chỉnh khoảng cách an toàn, rồi vội vàng nói: “Mẹ tao muốn tác hợp cho hai ta thành đôi.”
“Cái gì? Mày nói cái gì cơ?”
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 



